Thập Phương Câu Diệt lúc này cũng sán lại gần: “Không ngờ sư tôn của ngươi thoạt nhìn lạnh lùng như băng, vậy mà lại làm quần áo cho ngươi.”
Lạc Phù Sinh không thèm để ý đến nó.
Nó gấp gọn quần áo lại, cất vào trong chiếc hộp gỗ.
Hiện giờ nó đã Trúc Cơ, có thể sở hữu túi Càn Khôn của riêng mình, chiếc hộp gỗ được đặt vào trong túi Càn Khôn, mang theo sát người.
Sáng hôm sau trời còn chưa sáng, Lạc Phù Sinh đã tỉnh dậy.
Hiện giờ nó mới chỉ tám tuổi, nhưng đã có thể tự chăm sóc bản thân rất tốt, nó mặc quần áo mang giày tất, rửa mặt, tiện tay bốc một viên Tích Cốc Đan ném vào miệng, coi như là bữa sáng.
Tu sĩ phải đến Kim Đan kỳ mới có thể tích cốc, sau khi tích cốc liền có thể rời xa thức ăn phàm trần, không cần ăn uống nữa.
Còn Tích Cốc Đan này, là chuyên cung cấp cho tu sĩ Trúc Cơ kỳ và Luyện Khí kỳ sử dụng, một viên Tích Cốc Đan liền có thể đảm bảo tu sĩ một ngày không khát không đói, sử dụng vô cùng tiện lợi.
Lạc Phù Sinh xách kiếm đi về phía Hàn Trì.
Nó từ xa đã nhìn thấy bóng dáng của sư tôn, lập tức rảo bước nhanh hơn, cung kính hành lễ vấn an: “Sư tôn buổi sáng tốt lành.”
Nguyễn Miên Miên nhàn nhạt liếc nó một cái: “Cởi quần áo ra.”
Lạc Phù Sinh ngẩn người: “Hả?”
Nguyễn Miên Miên khẽ nhíu mày: “Không muốn?”
“Không, không có.”
Lạc Phù Sinh đè nén sự căng thẳng và xấu hổ trong lòng, vội vàng cởi bỏ quần áo trên người, để lộ cơ thể trắng trẻo non nớt.
Trải qua hơn một năm điều dưỡng và tu luyện, nó đã cao lên rất nhiều, nhưng trên người vẫn mang theo vẻ bụ bẫm đặc trưng của độ tuổi này, thoạt nhìn mềm mại, khiến người ta có xúc động rất muốn nhéo một cái.
Hai cái vuốt nhỏ của nó đặt ở phía trước, che đi con chim nhỏ của mình, khuôn mặt đỏ bừng, thoạt nhìn rất lúng túng.
Đáng ghét hơn là, Thập Phương Câu Diệt vậy mà lại còn huýt sáo với nó, giống như cố ý trêu chọc nó.
Nguyễn Miên Miên: “Xuống nước.”
Lạc Phù Sinh không cần suy nghĩ, liền "bùm" một tiếng nhảy xuống Hàn Trì.
Hàn ý thấu xương bao vây lấy nó, lạnh đến mức khiến nó run lẩy bẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn mất hết huyết sắc, trở nên trắng bệch.
Nguyễn Miên Miên đứng trên bờ, từ trên cao nhìn xuống nó: “Từ nay về sau, con cứ tu luyện trong Hàn Trì này, mỗi ngày ít nhất phải tu luyện hai canh giờ.”
Lạc Phù Sinh bị lạnh đến mức toàn thân phát run, hai hàm răng đ.á.n.h bò cạp: “Vâng.”
Nguyễn Miên Miên thu hồi tầm mắt, xoay người rời đi.
Thập Phương Câu Diệt chậc chậc ra tiếng: “Sư tôn này của ngươi thật lạnh lùng tàn nhẫn, vậy mà lại ném ngươi ở đây rồi mặc kệ, cô ta chẳng lẽ không sợ ngươi bị lạnh đến mức xảy ra chuyện gì sao?!”
Lạc Phù Sinh run rẩy nói: “Sư tôn là muốn mài giũa ta, người đều là muốn tốt cho ta.”
“Cho dù mài giũa cũng nên có chừng mực, ngươi bây giờ mới chỉ là một đứa trẻ, người bình thường sẽ không ném một đứa trẻ vào trong Hàn Trì đâu nhỉ? Ta thấy sư tôn của ngươi chính là m.á.u lạnh vô tình...”
“Ngươi câm miệng!” Lạc Phù Sinh tức muốn hộc m.á.u, cơ thể run rẩy dữ dội hơn: “Ta không cho phép ngươi nói xấu sư tôn!”
“Không nói thì không nói,” Thập Phương Câu Diệt không dám cứng rắn với nó, chỉ đành nhỏ giọng lầm bầm, “Dù sao các người cũng là một người nguyện đ.á.n.h một người nguyện chịu.”
Sau khi Nguyễn Miên Miên trở về động phủ, thông qua Lưu ly kính quan sát phản ứng của Lạc Phù Sinh.
Nó còn giỏi chịu đựng hơn dự đoán, cho dù bị lạnh đến mức c.h.ế.t đi sống lại, vẫn không nhúc nhích ở lì trong Hàn Trì, hoàn toàn không có ý định lên bờ nghỉ ngơi một lát.
Nguyễn Miên Miên nhìn mà cũng có chút không đành lòng: “Tam Tam, mi thấy ta có phải quá tàn nhẫn rồi không? Nó dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ mà.”
Số 233: “Rõ ràng là cô nói nghiêm sư xuất cao đồ cơ mà.”
Nguyễn Miên Miên khổ sở nói: “Ta cũng hết cách rồi, ta không dám quá dịu dàng với nó, nhỡ đâu nó lại giống như mấy vị diện trước thích ta, đến lúc đó cốt truyện lại sụp đổ rối tinh rối mù, ta và nó đều phải tiêu đời.”
Số 233: “Đã vậy, cô phải cứng rắn lên, ngàn vạn lần đừng mềm lòng nữa.”
Để đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý, Nguyễn Miên Miên hỏi sang chuyện khác: “Mi nói cho ta biết nhiệm vụ hàng ngày hôm nay đi.”
Tìm chút việc để làm, sẽ không cần quá chú ý đến Lạc Phù Sinh nữa.
Số 233: “Nhiệm vụ hàng ngày hôm nay của cô không giống bình thường lắm đâu, hôm nay cô phải đi hái hoa mai, ủ rượu hoa mai.”
Rượu hoa mai?
Nguyễn Miên Miên cẩn thận nhớ lại cốt truyện, rất nhanh đã nhớ ra, sư tôn và sư huynh của cô đều rất thích uống rượu hoa mai, rừng mai trong sân Khảm Tuyết Cư, chính là để tiện cho việc ủ rượu hoa mai.
Cô lập tức ra ngoài hái hoa mai.
Hai canh giờ rất nhanh đã trôi qua.
Cô gọi Bích Tiêu đến trước mặt, chỉ vào giỏ tre đựng đầy hoa mai bên cạnh nói: “Ngươi dẫn người đi rửa sạch rồi phơi khô những bông hoa mai này.”
“Vâng.”
Bích Tiêu ôm giỏ tre rời đi.
Tính toán thời gian cũng hòm hòm rồi, Nguyễn Miên Miên đi đến bên Hàn Trì, cô nhìn thấy Lạc Phù Sinh vừa mới bò lên bờ.
Lúc này nó đang ngồi dưới đất, run rẩy mặc quần áo.
Nó nhìn thấy sư tôn đến, vội vàng bò dậy hành lễ: “Sư tôn, đồ nhi đã ở trong Hàn Trì đủ hai canh giờ.”
Nguyễn Miên Miên gật đầu: “Ừm, cầm lấy kiếm của con, đi theo ta.”
Lạc Phù Sinh lập tức xách kiếm đi theo.
Bọn họ đi đến một bãi đất trống.
Xung quanh bãi đất trống có rất nhiều núi đá, gần như trên mỗi khối núi đá đều lưu lại vết kiếm, những vết kiếm này đều do Bạch Miên Miên cùng sư tôn và sư huynh của cô để lại, mỗi một đạo vết kiếm đều mang theo kiếm khí sắc bén.
Lạc Phù Sinh chỉ mới đứng ở đây, đã có cảm giác căng thẳng như sắp bị những kiếm khí này cắt bị thương.
Nó vô thức nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm.
Thập Phương Câu Diệt dường như bị những kiếm khí này kích thích, thân kiếm khẽ run rẩy, phát ra tiếng ong ong.
Nguyễn Miên Miên lấy ra một viên ngọc giản mới: “Trong này có kiếm pháp nhập môn của bổn môn, con cầm lấy xem trước đi, sau này con cứ ở đây luyện kiếm.”
Nói xong, cô liền xoay người rời đi.
Lạc Phù Sinh áp ngọc giản lên trán, nhanh ch.óng đọc xong nội dung bên trong, sau đó liền bắt đầu một mình múa may kiếm pháp.
Gọi là kiếm pháp nhập môn, mỗi một chiêu đều vô cùng đơn giản.
Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, Lạc Phù Sinh đã luyện bộ kiếm pháp nhập môn này đến mức dung hội quán thông.
Tiếp theo chính là không ngừng luyện tập.
Đối tượng luyện tập duy nhất của nó, chỉ có những núi đá xung quanh.
Lạc Phù Sinh dốc hết toàn lực đ.â.m tới, mũi kiếm lại chỉ có thể sượt qua bề mặt núi đá, không lưu lại nửa điểm dấu vết.
Thập Phương Câu Diệt: “Đây không phải là núi đá bình thường, đây là Kim Cương Nham, độ cứng cực cao, bất kỳ kim loại nào cũng không thể gây tổn thương cho nó.”
Lạc Phù Sinh không phục: “Vậy những vết kiếm trên bề mặt chúng từ đâu mà có?”
“Là bởi vì sư tôn của ngươi đã lĩnh ngộ được kiếm ý, bất kỳ chiêu kiếm nào chỉ cần ẩn chứa kiếm ý, lực sát thương liền có thể tăng lên gấp bội, những Kim Cương Nham này tự nhiên cũng không thành vấn đề.” Khi Thập Phương Câu Diệt nói lời này, có một loại cảm tình anh hùng trọng anh hùng.
Trước kia, những chủ nhân sử dụng nó cũng đều là những nhân vật lợi hại đã ngộ ra kiếm ý, đáng tiếc a, đều là những kẻ đoản mệnh.
Kiếm ý? Lạc Phù Sinh như có điều suy nghĩ: “Khi nào ta mới có thể lĩnh ngộ được kiếm ý?”
Thập Phương Câu Diệt: “Ngươi còn sớm lắm, từ từ mà luyện đi thiếu niên lang.”
Lạc Phù Sinh lại một lần nữa vung thanh kiếm mỏng trong tay, hung hăng đ.â.m về phía Kim Cương Nham!
Một lần không được thì mười lần, mười lần không được thì trăm lần ngàn lần!
Nó nhất định có thể ngộ ra kiếm ý!