Hôm nay, Lạc Phù Sinh từ sáng sớm đã đến cầu kiến Nguyễn Miên Miên.
“Sư tôn, đồ nhi muốn xuống núi lịch luyện.”
Nguyễn Miên Miên sửng sốt một chút: “Tại sao đột nhiên lại chọn xuống núi vào lúc này?”
Lạc Phù Sinh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào cô: “Sư tôn bảo đồ nhi c.h.ặ.t đứt tình ti, đồ nhi trở về suy nghĩ cẩn thận, cảm thấy sư tôn nói rất có lý. Nhưng chuyện tình cảm này, không phải nói đứt là đứt được, đồ nhi muốn mượn cơ hội du lịch, dần dần quên đi những vọng niệm đối với sư tôn.”
Nguyễn Miên Miên lộ vẻ vui mừng: “Ngươi có thể nghĩ thông suốt thì tốt quá rồi, không uổng công vi sư kỳ vọng cao vào ngươi.”
Cô khựng lại một chút rồi nói tiếp: “Ngươi quả thực nên ra ngoài lịch luyện một thời gian, tu luyện không thể cứ nhốt mình trong phòng, đi ra ngoài đi dạo ngắm nhìn, không chỉ có thể tăng thêm kiến thức, mà còn có thể mài giũa tâm cảnh, rất có ích cho ngươi, ngươi định khi nào khởi hành?”
“Hôm nay.”
Nguyễn Miên Miên rất bất ngờ: “Nhanh như vậy sao?”
Lạc Phù Sinh: “Dù sao cũng phải rời đi, chi bằng đi sớm một chút, cũng tránh cho ta lại suy nghĩ lung tung.”
“Trên người mang đủ linh thạch chưa? Nếu không đủ, chỗ vi sư vẫn còn.”
“Đủ rồi, tất cả những thứ cần mang, đồ nhi đều đã chuẩn bị đầy đủ,” Lạc Phù Sinh lùi lại một bước, quỳ gối xuống đất, nghiêm túc dập đầu một cái thật kêu, “Đồ nhi chuyến này đi không biết bao nhiêu năm mới có thể trở về, hy vọng sư tôn có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân.”
Nói xong, hắn liền đứng dậy, nhìn sư tôn yêu dấu lần cuối, sau đó dứt khoát quay người rời đi.
“Đợi đã,” Nguyễn Miên Miên gọi hắn lại, cô lấy từ trong túi Càn Khôn ra một tấm bùa hộ mệnh, “Trong tấm phù lục này có giấu một kiếm toàn lực của thái sư phụ ngươi, nếu gặp nguy hiểm, hãy bóp nát tấm phù lục này, nó có thể cứu mạng ngươi.”
“Đa tạ sư tôn.”
Lạc Phù Sinh nhận lấy bùa hộ mệnh, đeo lên cổ, một lần nữa bái biệt cô: “Cáo từ, bảo trọng.”
Nguyễn Miên Miên đưa mắt nhìn hắn ngự kiếm bay khỏi Hàn Sương Phong.
Số 233: “Cô thật sự có thể yên tâm để hắn một mình xuống núi sao?”
Nguyễn Miên Miên: “Không thể.”
“Vậy cô còn để hắn đi?”
Nguyễn Miên Miên cười ranh mãnh: “Hắn cứ việc đi đường hắn, ta có thể đi theo phía sau mà.”
“Cô theo kiểu gì? Cô đâu biết hắn đi hướng nào.”
Nguyễn Miên Miên: “Trong tấm bùa hộ mệnh vừa đưa, ta đã thêm một chút tinh huyết của mình, chỉ cần hắn luôn đeo bùa hộ mệnh trên người, ta có thể cảm nhận được vị trí của hắn bất cứ lúc nào.”
Số 233 tặc lưỡi: “Mẹ xấp nhỏ à, cô thật sự ngày càng xảo quyệt rồi đấy.”
Nguyễn Miên Miên chắp hai tay sau lưng, đắc ý dào dạt: “Hết cách rồi, đứa trẻ này quá bướng bỉnh, ta mà không học cách thông minh hơn một chút, thì làm sao theo kịp nhịp độ của nó.”
Ước chừng Lạc Phù Sinh đã bay được một khoảng cách, Nguyễn Miên Miên lúc này mới gọi phi kiếm ra, thong thả bay theo.
Do khoảng cách giữa hai người khá xa, cộng thêm Nguyễn Miên Miên cố ý thu liễm khí tức, dẫn đến việc Lạc Phù Sinh suốt dọc đường đều không thể nhận ra sự tồn tại của cô.
Sau khi rời khỏi Thiên Kiếm Tông, nơi đầu tiên Lạc Phù Sinh đến, là một nơi gọi là Vạn Hoa Châu.
Nơi này quanh năm muôn hoa đua nở, là một nơi có phong cảnh vô cùng tươi đẹp.
Lạc Phù Sinh một thân một mình cũng sống rất tiêu sái.
Hắn hoặc là lúc mưa bụi mịt mờ, một mình chèo thuyền trên sông, hoặc là ngồi trong quán trà, nghe tiếng hát của ca nữ văng vẳng bên tai ba ngày không dứt, hay là ở trong t.ửu lâu nổi tiếng gần xa bên bờ sông, thưởng thức món cá vược béo ngậy tươi ngon.
Không biết tại sao, mỗi lần hắn uống trà ăn cơm, đều phải bày thêm một chén trà hoặc một bộ bát đũa.
Cứ như thể, hắn không phải đang uống trà ăn cơm một mình.
Nguyễn Miên Miên luôn đi theo từ xa phía sau, đợi hắn đi xa rồi, cô mới tiến lên, cũng gọi một ấm trà hoặc một con cá vược, nếm thử cho biết.
Một tháng trôi qua, cô chân thành tán thán.
“Vẫn là trần gian phàm tục tốt đẹp hơn a, có bao nhiêu là đồ ăn ngon.”
Cơ thể này của cô đã sớm tích cốc, không cần ăn cơm uống nước cũng có thể sống qua ngày, cho nên bao nhiêu năm nay, cô chưa từng ăn một bữa cơm đàng hoàng nào.
Không ngờ chuyến này âm thầm đi theo Lạc Phù Sinh ra ngoài, cô nhân cơ hội ăn được không ít món ngon, xem như bù đắp được một niềm nuối tiếc lớn.
Sau khi rời khỏi Vạn Hoa Châu phồn hoa tựa gấm, Lạc Phù Sinh lại đi đến những nơi khác.
Nguyễn Miên Miên luôn âm thầm bám theo phía sau.
Cô nhìn thấy Lạc Phù Sinh mang kiếm hành tẩu giang hồ, c.h.é.m yêu trừ ác, cứu được rất nhiều người đáng thương bị ức h.i.ế.p.
Cô nhìn hắn từng chút một trưởng thành, hắn dường như ngày càng cao lớn, cũng ngày càng độc lập, hắn có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân, hắn không còn là đứa trẻ cần cô lúc nào cũng phải lo lắng như trước kia nữa.
Nguyễn Miên Miên đối với chuyện này vừa xót xa lại vừa an ủi.
“Đứa trẻ cuối cùng cũng khôn lớn thành người rồi.”
Số 233: “Đúng vậy, thật không dễ dàng gì!”
Chớp mắt đã hơn nửa năm trôi qua.
Lạc Phù Sinh bôn ba nhiều nơi, hôm nay đến một nơi có tên là Hóa Điệp Cốc.
Nghe nói trong Hóa Điệp Cốc có một khách sạn, hễ là người qua đường đi ngang qua nơi này, đều sẽ bất tri bất giác mà bước vào khách sạn.
Chỉ cần là người bước vào khách sạn, chưa từng có ai có thể sống sót rời đi.
Chỉ trong vòng ba năm ngắn ngủi, trước sau đã có gần trăm người mất tích, hơn nữa những người bị hại toàn bộ đều là nam giới, độ tuổi cũng đa số từ mười sáu đến ba mươi tuổi.
Có người suy đoán, trong khách sạn có giấu yêu quái, chính là con yêu quái kia đã ăn thịt những người đàn ông đó.
Lạc Phù Sinh quyết định đến Hóa Điệp Cốc xem thử, nếu thật sự có con yêu quái ăn thịt người kia, hắn sẽ trừ khử con yêu quái đó, cũng coi như là trừ hại cho dân.
Trong Hóa Điệp Cốc cỏ mọc chim bay, khắp núi đồi đều là hoa đào nở rộ kiều diễm, bươm bướm bay lượn tung tăng giữa những bụi hoa, đẹp tựa như chốn bồng lai tiên cảnh.
Không biết là chuyện gì xảy ra, Lạc Phù Sinh vừa mới bước vào Hóa Điệp Cốc, liền nghe thấy một trận tiếng đàn du dương oán hận.
Tiếng đàn này phảng phất như có ma lực, thôi thúc hắn bất tri bất giác đi về phía sâu trong Hóa Điệp Cốc.
Rất nhanh, hắn liền nhìn thấy một tòa khách sạn sừng sững giữa rừng hoa đào.
Trước cửa khách sạn treo một lá cờ, trên đó viết hai chữ, Vong Tình.
Bước chân Lạc Phù Sinh hơi khựng lại.
Hai chữ này ngược lại rất phù hợp với tâm cảnh hiện tại của hắn.
Hắn bước qua cổng lớn khách sạn.
Lập tức có tiểu nhị ra đón, nhiệt tình hỏi: “Khách quan muốn ăn cơm hay trọ lại?”
Lạc Phù Sinh liếc nhìn gã một cái, không có yêu khí, hẳn là một người bình thường.
“Ta nghe thấy tiếng đàn, là từ chỗ các ngươi truyền ra.”
Tiểu nhị dường như đã quen với chuyện này, cười nói: “Là bà chủ nhà ta đang đ.á.n.h đàn, nàng ấy ở ngay trên lầu, ngài có muốn lên xem thử không?”
Lạc Phù Sinh hỏi ngược lại: “Có tiện không?”
“Tiện chứ, bà chủ nhà ta không phải là loại phụ nữ kiểu cách, nàng ấy thích kết giao bạn bè nhất, đặc biệt là những nam t.ử tuấn tú như ngài,” Tiểu nhị dẫn hắn lên lầu, đẩy một cánh cửa gỗ chạm trổ ra, “Mời vào.”
Lạc Phù Sinh bước vào phòng, đập vào mặt là một mùi hương thanh u bay tới.
Hắn không kịp né tránh, mùi hương đã chui vào khoang mũi.
Trong phòng trang trí vô cùng tinh xảo thanh tú, khiến người ta vừa nhìn đã biết đây là khuê phòng của phụ nữ.
Tiếng đàn đã trở nên vô cùng rõ ràng, phảng phất như gần ngay trước mắt.
Lạc Phù Sinh bất tri bất giác đi tới, hắn đưa tay vén rèm trúc lên, nhìn thấy một nữ t.ử dáng người thướt tha mặc váy đỏ đang gảy cổ cầm, do nàng ta quay lưng về phía hắn, nên hắn không thể nhìn thấy dung mạo của nàng ta.
Nhưng nhìn từ bóng lưng của nàng ta, tuyệt đối có thể xưng tụng là tuyệt thế mỹ nhân.