Nguyễn Miên Miên trên đường trở về bệnh viện, đã rơi vào trạng thái hôn mê.
Khi cô tỉnh lại, trời đã về đêm.
Ngoài cửa sổ ánh đèn vạn nhà đã sáng lên, nhưng trong phòng bệnh lại lạnh lẽo vắng vẻ.
Mục Trí Hàn vẫn luôn túc trực bên giường bệnh.
Hắn thấy Nguyễn Miên Miên tỉnh lại, lập tức nhấn chuông gọi đầu giường.
Bệnh viện tư nhân này là do hắn đầu tư xây dựng, với tư cách là cổ đông lớn nhất của bệnh viện, đương nhiên được hưởng đãi ngộ tốt nhất.
Gần như chuông vừa reo, bác sĩ và y tá đã có mặt tại phòng bệnh.
Bọn họ tiến hành một loạt kiểm tra cho Nguyễn Miên Miên, đồng thời cắm kim truyền cho cô, dung dịch t.h.u.ố.c men theo ống tiêm, từ từ chảy vào cơ thể cô.
Bác sĩ nói: “Ngày mai bắt đầu tiếp nhận hóa trị, quá trình này có thể sẽ khá đau đớn, hy vọng hai người có thể chuẩn bị sẵn tâm lý.”
Sau khi bác sĩ và y tá rời đi, trong phòng bệnh rộng lớn, lại chỉ còn lại hai người Nguyễn Miên Miên và Mục Trí Hàn.
Mục Trí Hàn giúp Nguyễn Miên Miên vuốt phẳng chăn, không để lại một nếp nhăn nào.
Nguyễn Miên Miên hỏi: “Hóa trị gì cơ?”
Kết quả kiểm tra lần hai của cô đã có từ lâu, chẩn đoán là u ác tính, hơn nữa sau khi bị va đập mạnh, khối u trong não bị ép dịch chuyển, chèn ép lên dây thần kinh não, làm trầm trọng thêm sự suy giảm bệnh tình của cô.
Bác sĩ nói, cho dù cô tích cực phối hợp điều trị, cũng chưa chắc có thể cầm cự được đến nửa năm.
Mục Trí Hàn không đành lòng nói những lời tàn nhẫn này cho Nguyễn Miên Miên biết.
Hắn dịu dàng nói: “Bác sĩ nói trong đầu em có một khối u, nhưng em đừng sợ, khối u là lành tính. Chỉ cần em tích cực phối hợp điều trị, bệnh tình sẽ không xấu đi, em vẫn có thể sống như trước đây.”
Nguyễn Miên Miên nhìn vào mắt hắn.
Lão đại hắc đạo xưng bá một phương, vốn dĩ phải là nhân vật lớn hô mưa gọi gió.
Nhưng giờ phút này, hốc mắt hắn lại hơi ửng đỏ.
Đây là lần đầu tiên Nguyễn Miên Miên nhìn thấy hắn bộc lộ ra khía cạnh yếu đuối.
Một sợi dây nào đó sâu thẳm trong đáy lòng, bị nhẹ nhàng gảy một cái.
Cô giả vờ như không phát hiện ra sự khác thường của hắn, ngoan ngoãn đáp: “Vâng, vậy tôi nhất định sẽ tích cực phối hợp điều trị, tranh thủ sớm ngày xuất viện.”
Mục Trí Hàn cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô.
“Miên Miên của tôi thật ngoan.”
Hóa trị còn khó chịu hơn trong tưởng tượng.
Tóc của Nguyễn Miên Miên bắt đầu rụng, da dẻ cũng ngày càng nhợt nhạt, vóc dáng gầy gò đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi, cô đã biến thành một bộ dạng khác.
Cô đứng trước gương, sờ lên đỉnh đầu đã hói, nội tâm vô cùng bi thương.
“Tam Tam, tôi hói đầu rồi!”
Hệ thống số 233: “Không sao không sao, nhịn một chút là qua thôi, thế giới sau sẽ chọn cho cô một cơ thể tóc tai rậm rạp.”
Nguyễn Miên Miên không nhịn được.
Thiếu nữ hói đầu thực sự là quá xấu xí!
Cô nói với Mục Trí Hàn: “Tôi muốn cắt tóc.”
Mục Trí Hàn không nói hai lời, liền gọi nhà tạo mẫu tóc hàng đầu trong nước đến bệnh viện.
Nhà tạo mẫu tóc hỏi cô muốn kiểu tóc gì?
Nguyễn Miên Miên há miệng thốt ra năm chữ.
“Tôi muốn cạo trọc đầu.”
Nhà tạo mẫu tóc: “Hả?!”
Nguyễn Miên Miên giải thích: “Tóc của tôi sắp rụng hết rồi, dứt khoát cạo sạch đi, đỡ mất công mỗi ngày còn phải chăm sóc nó.”
Thân là nhà tạo mẫu tóc hàng đầu trong nước, anh ta cảm thấy khó mà chấp nhận được.
Anh ta bị lão đại gọi từ xa xôi ngàn dặm đến đây, thế mà chỉ để cạo trọc đầu cho người ta, đây không phải là sỉ nhục người khác sao?!
Mặc dù rất muốn phất tay áo bỏ đi, nhưng dưới ánh mắt chăm chú của lão đại, nhà tạo mẫu tóc cuối cùng vẫn nhịn nhục, cẩn thận cạo cho Nguyễn Miên Miên một cái đầu trọc lóc bóng loáng.
Nguyễn Miên Miên sờ lên cái trán nhẵn thín, tỏ vẻ rất hài lòng: “Đa tạ.”
Sau khi cạo trọc đầu, việc đầu tiên cô làm, chính là chụp ảnh đăng Weibo.
Kèm theo bức ảnh là một câu nói.
“Chị đây có ngầu không?!”
Mặc dù cô đã rút lui khỏi giới giải trí, trong vòng hai năm không còn xuất hiện trước công chúng, nhưng vẫn có một bộ phận nhỏ fan hâm mộ đang chờ đợi sự trở lại của cô.
Khi bức ảnh này của cô vừa được đăng lên, giống như nước đổ vào chảo dầu, lập tức làm bùng nổ Weibo.
Các fan hâm mộ thi nhau ngoi lên hỏi thăm.
“Miên Miên cô bị sao vậy? Tóc của cô đâu rồi?”
“Trời ơi, nữ thần của tôi cho dù không có tóc vẫn đẹp như vậy!”
“Có phải cô nhận phim mới không? Đầu trọc là yêu cầu của đạo diễn phim mới sao?”
…
Không chỉ fan hâm mộ, ngay cả những đạo diễn và nghệ sĩ từng hợp tác với cô trước đây, cũng thi nhau để lại bình luận dưới Weibo hỏi lý do cạo trọc đầu, trong đó bao gồm cả Lan Huyên và Ngụy Tuân.
Vì số người hỏi thực sự quá đông.
Cô không thể trả lời từng người một, dứt khoát đăng thêm một bài Weibo thứ hai.
“Tôi không nhận phim mới, cạo trọc đầu hoàn toàn là vì sở thích cá nhân, đời người luôn phải có nhiều trải nghiệm mà hahaha!”
Phần lớn mọi người đều tin lời giải thích của cô.
Nhưng Lan Huyên không tin.
Lan Huyên trực tiếp gọi điện thoại vào máy của Nguyễn Miên Miên.
Điện thoại vừa kết nối, Lan Huyên không vòng vo, mở miệng liền hỏi: “Miên Miên, có phải cậu bị bệnh rồi không?”
Nguyễn Miên Miên cười ha hả: “Không có nha, sao cậu lại nghĩ như vậy?”
Lan Huyên: “Cậu trong ảnh quá gầy, gầy đến mức không ra hình thù gì nữa.”
Nguyễn Miên Miên: “Gầy còn không tốt sao? Bao nhiêu người muốn gầy mà không gầy được đấy!”
Lan Huyên không dễ bị lừa như vậy: “Nhưng một tuần trước khi mình gặp cậu, cậu vẫn là thể trạng bình thường, chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi mà sụt cân thành bộ dạng này, cậu dám nói cậu không bị bệnh sao?!”
Nguyễn Miên Miên cạn lời.
Không hổ là nữ chính, tư duy logic thật mạnh mẽ.
Dưới sự gặng hỏi liên tục của Lan Huyên, Nguyễn Miên Miên đành phải thổ lộ sự thật: “Mình quả thực là bị bệnh rồi, mỗi ngày đều phải làm hóa trị ở bệnh viện, tóc chính là vì làm hóa trị nên mới rụng.”
Giọng Lan Huyên lập tức nghẹn ngào: “Là bệnh gì? Có chữa khỏi được không?”
Nguyễn Miên Miên: “Không biết nữa.”
Đầu dây bên kia chìm vào tĩnh lặng.
Nhưng nếu nghe kỹ, loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng hít thở.
Nguyễn Miên Miên biết, người ở đầu dây bên kia đang cố gắng hít thở, muốn bình ổn tâm trạng, cố nhịn không khóc thành tiếng.
Cô bất đắc dĩ nói: “Không sao đâu, con người ai rồi cũng sẽ sinh bệnh, đây là chuyện rất bình thường.”
Lan Huyên không nhịn được nữa, dùng giọng khóc nức nở nói: “Cậu đã ra nông nỗi này rồi, cậu còn đến an ủi mình, tâm cậu còn có thể lớn hơn chút nữa được không?!”
Nguyễn Miên Miên cười hì hì nói: “Tâm mình nếu không lớn, thì đã sớm bị hành hạ đến c.h.ế.t rồi.”
Lan Huyên: “Cậu đang ở bệnh viện nào? Mình muốn đến thăm cậu.”
Nguyễn Miên Miên: “Cậu ngàn vạn lần đừng đến!”
“Tại sao?”
Nguyễn Miên Miên khoa trương kêu lên: “Bây giờ mình đặc biệt xấu xí, đại mỹ nữ như cậu đến thăm mình, chẳng phải là muốn khiến mình tự ti mặc cảm sao?!”
Lan Huyên bị cô chọc cho bật cười.
Sự u uất trong lòng cũng theo đó mà nhạt đi rất nhiều.
Lan Huyên lau nước mắt, nhưng giọng khóc vẫn còn rất nặng: “Mình không quan tâm, dù sao mình cũng phải đến thăm cậu, cậu mau nói địa chỉ bệnh viện cho mình biết đi.”
Nguyễn Miên Miên lầm bầm: “Biết rõ mình trở nên xấu xí rồi mà vẫn muốn đến thăm mình, cậu rắp tâm bất lương nha.”
“Mình mang mỹ phẩm cho cậu, còn mang cả tóc giả cho cậu nữa, đến lúc đó trang điểm cho cậu thật xinh đẹp là được chứ gì?”
Nghe cô ấy nói vậy, Nguyễn Miên Miên lập tức tươi cười rạng rỡ: “Được nha được nha, mang nhiều tóc giả một chút, mình phải lựa chọn thật kỹ mới được.”
…………
Dang rộng hai tay cầu phiếu đề cử~