Mau Xuyên: Nữ Phụ Pháo Hôi Chỉ Muốn Làm Ruộng

Chương 169: Bạn Gái Cũ Của Nhà Vô Địch Thế Giới (21)

Từ phụ và Từ mẫu nghe cô nói vậy, hiểu lầm rằng cô muốn làm ăn với đội tuyển quốc gia, cô mở trang trại nông nghiệp và chăn nuôi, sau này nguyên liệu đội tuyển quốc gia dùng sẽ mua từ chỗ cô.

Từ phụ thương con gái: “Mở trang trại nông nghiệp và chăn nuôi vất vả lắm! Hay là thôi đi, vận động viên có nguồn cung cấp nguyên liệu riêng của họ, giống như nhà mình vậy. Nếu con muốn ủng hộ, tài trợ một ít tiền là được rồi mà.”

Từ mẫu lườm ông một cái, suốt ngày chỉ biết tiền tiền tiền, người ta là đơn vị nhà nước đàng hoàng, thiếu chút tiền đó của ông chắc? Người ta thiếu là nguyên liệu an toàn.

Hơn nữa, con gái hiếm khi có một ước mơ muốn hoàn thành, sao lại ngăn cản con bé?

Từ Nhân dang tay, ôm lấy Từ mẫu: “Cảm ơn mẹ.”

“Bố không đáng được con ôm một cái à?” Từ phụ chua lè nhìn hai mẹ con, rồi rút một chiếc thẻ đen từ trong ví ra, “Mẹ con chỉ ủng hộ tinh thần thôi, xem bố con đây này, còn hỗ trợ vật chất cho con nữa, đây! Cầm lấy thẻ đi! Không đủ thì hỏi mẹ con.”

“Tại sao lại hỏi tôi?”

“Vợ à, phần lớn tiền nhà mình đều ở trong tay em mà.”

Từ Nhân mím môi cười: “Bố, con có tiền. Bố quên rồi à? Con đã 18 tuổi rồi, quỹ tín thác ông nội làm cho con, năm nay bắt đầu có thể lĩnh rồi.”

Ba đóa hoa nhựa kia chỉ biết mỗi tháng cô có 50.000 tiền tiêu vặt, chứ không biết sau khi trưởng thành, còn có quỹ tín thác một triệu mỗi năm để lĩnh.

Cũng may là không biết, nếu không e là còn bợ đỡ hơn nữa, sẽ không thể giải quyết thuận lợi như bây giờ.

“Ồ đúng rồi, vậy thẻ này…”

Từ phụ giả vờ muốn thu lại thẻ đen, bị Từ mẫu vỗ một cái: “Sao? Đã cho con gái rồi còn muốn lấy lại à?”

Bà giật lấy, nhét vào tay Từ Nhân: “Cầm lấy mà tiêu, không đủ thì hỏi mẹ.”

Sáng hôm sau, Từ Nhân lười biếng nằm ườn trên giường, nghĩ đến bạn trai thân yêu, lúc này mới nhận ra, tối qua hình như đã quên chúc anh ngủ ngon.

Rõ ràng trước khi rời sân băng đã hẹn với anh tối sẽ liên lạc qua điện thoại. Mặc dù cái gã khó ở đó, lúc ấy chẳng thèm đáp lại.

Xuống lầu tìm chiếc điện thoại bị cô bỏ quên trên sofa.

Tối qua sau khi chọn xong nguyên liệu lại trò chuyện với bố mẹ một lúc, cả ngày hôm nay cô chạy tới chạy lui, tinh thần lại phấn chấn, thực ra cũng khá mệt, tối mới hơn mười giờ mí mắt đã bắt đầu díu lại, bị Từ mẫu đuổi lên lầu ngủ, vậy mà lại ném bạn trai thân yêu ra sau đầu…

Từ Nhân mang theo một chút chột dạ, mở danh bạ, kết quả lật khắp danh bạ cũng không thấy bóng dáng bạn trai đâu, không khỏi ngẩn người, chuyện gì thế này? Sao lại không có thông tin liên lạc của anh?

Cẩn thận hồi tưởng lại cốt truyện… Bỗng nhiên, cô vỗ trán một cái.

C.h.ế.t tiệt!!!

Nguyên thân đã chặn anh rồi!

Lập tức bấm vào danh sách đen, vừa nhìn, quả nhiên có anh, vội vàng đưa người ra.

Sau đó gọi đi.

Chuông reo hai tiếng thì bị ngắt.

Không từ bỏ, tiếp tục gọi. Vẫn bị ngắt.

Đành phải chuyển sang gửi tin nhắn:

[Vẫn chưa dậy à? Hôm qua có nghỉ ngơi tốt không?]

[Sao không trả lời em? Giận rồi à?]

[Tối qua em chọn nguyên liệu rất lâu, phải chiêu đãi các anh thật tốt chứ, sau đó lại bị bố mẹ kéo lại nói chuyện một lúc, mệt quá nên ngủ thiếp đi. Là em thất hứa, em nguyện béo lên ba cân… không, một cân thôi… hay là ba lạng?]

[Alo alo, bạn trai? Anh yêu? Có đó không có đó không có đó không?]

Đợi một lúc lâu, cuối cùng cũng hiện lên “đối phương đang nhập”, lại qua một lúc nữa, hiện ra ba chữ:

[Đang họp]

Từ Nhân: “…”

Đang họp thì anh nói sớm đi, gõ ba chữ mà mất bảy tám phút lâu thế à?

Cô ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng, cái gã khó ở này!

Nói đi cũng phải nói lại, anh không chặn cô, còn chịu cho ba chữ phản ứng, cũng coi như không tệ rồi.

Nếu là cô, trước khi chia tay bị sỉ nhục như thể bị dìm xuống bùn, xong còn bị chặn, bây giờ lại chạy đến tỏ ra ân cần, đừng nói ba chữ, một chữ cũng lười đáp lại.

Triệu Tự Cẩn cúi mắt nhìn điện thoại, màn hình tối rồi lại sáng, sáng rồi lại tối.

Lục Huy ngồi bên cạnh anh ghé sát vào: “Làm gì đấy?”

Anh cất điện thoại vào túi quần.

Lục Huy cười khẽ một tiếng: “Nhắn tin với bạn gái à? Cứ tiếp tục đi! Anh có xem hai người nhắn gì đâu, anh chỉ hỏi thôi, ngày mai thật sự đến vườn nho nhà bạn gái cậu à? Bố mẹ cô ấy có đến không? Hai người ra mắt phụ huynh chưa? Haiz, ngày mai hai chúng ta phải xa nhau rồi, anh em một phen, tổ chức đám cưới nhất định phải báo một tiếng nhé, anh và phong bì đều sẽ có mặt.”

Lông mi Triệu Tự Cẩn run rẩy, người có chút cứng đờ.

Tổ chức đám cưới?

Với cô ấy sao?

Lúc này anh lại không hề bài xích.

Cô ấy như thể đã thay đổi thành một người khác, hoàn toàn khác với trước đây, cụ thể anh không nói được, hình như vẫn rất bám người, có chút nũng nịu, nhưng chính là không giống trước đây.

Tối qua anh gọi điện về nhà, nói với bố rằng anh đã giành được suất tham dự World Cup, bố anh cười rất vui, xong lại hỏi anh có phải đang hẹn hò không.

Anh không biết nên nói thế nào, im lặng vài giây, bố anh lại cười:

“Có phải là một cô bé trắng trẻo, xinh đẹp, rất hay cười không? Bố đã đoán là đối tượng của con rồi! Bạn học bình thường nào lại cố tình đi đường vòng đến thăm bố. Thằng nhóc giỏi! Chuyện chung thân đại sự đã có nơi có chốn, thi đấu cũng xuất sắc, song hỷ lâm môn là chuyện tốt! Mai bố đi mua một dây pháo về đốt, ăn mừng cho ra trò.”

“Bố đang nói gì vậy?” Lúc đó anh hoàn toàn mơ hồ.

“Thằng nhóc này còn muốn giấu bố à? Người ta từ xa đến nhà thăm bố, còn mang rất nhiều đồ đến… Đúng rồi, những thứ đó là con mua phải không? Máy hút bụi và cái hộp nhỏ giống radio có thể nghe tin tức, nghe kịch cũng không tệ, mua máy rửa bát làm gì? Con nhiều tiền không có chỗ tiêu à? Vậy đưa cho bố, bố giữ cho con, sau này còn nhiều chỗ cần tiêu tiền lắm, cưới vợ không cần tiền à? Sinh con nuôi con không cần tiền à?…”

Triệu phụ lải nhải một tràng dài, Triệu Tự Cẩn đã hiểu ra: “Bố nói cô ấy đến nhà thăm bố? Còn mang rất nhiều đồ đến?”

“Đúng vậy! Chuyện này con không biết à?” Triệu phụ ngẩn ra một lúc, “Cô ấy nói con đang tập huấn khép kín, có một trận đấu rất quan trọng không thể phân tâm, sợ bố lo lắng cho con, nên thay con đến thăm bố. Hóa ra là người ta tự đến? Vậy những thứ này đều là cô ấy tự bỏ tiền ra mua? Bố không nhắc đến, con còn không biết? Trời ơi! Sao lại có đứa trẻ thật thà như vậy? Nhóc con, bố nói cho con biết, sau này con phải đối xử tốt với người ta. Cô gái tốt như vậy, thời nay có đốt đèn l.ồ.ng cũng khó tìm…”

Kết thúc cuộc gọi với bố, Triệu Tự Cẩn nằm trên giường nghĩ: Cô ấy thật sự đã thay đổi, hoàn toàn khác với trước đây, giống như là… lột xác.

Nghĩ đi nghĩ lại, anh bất giác chờ điện thoại của cô, nhưng đợi rất lâu cũng không thấy “liên lạc qua điện thoại” mà cô nói. Anh gọi qua thì báo đã tắt máy, sau đó anh mất ngủ cả đêm.

Mãi đến rạng sáng mới mơ màng chợp mắt được một lúc, thì bị Lục Huy gọi dậy, nói là phải đi họp.

Lúc đó anh nhìn điện thoại, vẫn không có cuộc gọi nào của cô. Đồ l.ừ.a đ.ả.o!

Anh không biết, trên đời này có một loại tắt máy gọi là – chặn.

Chương 169: Bạn Gái Cũ Của Nhà Vô Địch Thế Giới (21) - Mau Xuyên: Nữ Phụ Pháo Hôi Chỉ Muốn Làm Ruộng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia