Nhìn thấy gương mặt mới toanh của Từ Nhân, bọn họ còn tưởng là công ty thịt liên doanh mới thành lập nào đó muốn đến chia một chén canh, bèn tỏ vẻ không cho là đúng:
"Công ty mới mà cũng dám đến đấu thầu nhà ăn đội tuyển quốc gia sao? Gan cũng lớn thật!"
Đợi đến khi kết quả đấu thầu được công bố, từng người trong số họ giống như bị bóp nghẹt cổ họng, mặt đỏ bừng, không nói được một lời nào.
Nhìn thông báo trúng thầu, trên mặt họ tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
Điểm kiểm tra chất lượng thịt vượt xa mấy nhà bọn họ thì thôi đi, giá cả lại còn phải chăng như vậy?
"Công ty nào thế?"
"Trang trại sinh thái Xích Phong? Nông trang hữu cơ Huy Thành? Chưa nghe nói bao giờ! Mới mở à?"
"Thế thì khó trách! Mới mở không hiểu ngành này khó làm, đợi sau này không kiếm được tiền thì sẽ biết."
"Đúng thế! Xưởng có nền tảng lớn như chúng ta, đều phải dựa vào doanh thu của thị trường để gánh vác, xưởng mới còn chưa mở rộng thị trường mà đã dám đến đấu thầu nhà ăn đội tuyển quốc gia, dũng khí đáng khen!"
Từ Nhân mới không thèm quan tâm bọn họ nói gì, cô mở trang trại, nông trang, vốn dĩ không phải vì mục đích kiếm tiền.
Cô cầm lấy bản hợp đồng trúng thầu nóng hổi, liền gửi tin nhắn thoại báo tin vui cho bạn trai:
"Triệu Tiểu Cẩn, thịt bò thịt cừu thảo nguyên và thịt lợn đen nông trang hữu cơ nhà chúng ta đã thuận lợi trúng thầu rồi! Sau này anh ở nhà ăn là có thể ăn được nguyên liệu giống như ở nhà, có vui không nào?"
Triệu Tự Cẩn trong giờ nghỉ giải lao giữa buổi huấn luyện, nhận được tin nhắn thoại của bạn gái, quên mất chưa cắm tai nghe, thế là huấn luyện viên và đồng đội xung quanh đều nghe thấy hết, mọi người ha ha trêu chọc anh:
"Triệu Tiểu Cẩn, có vui không nào?"
"Được ăn thịt bò thịt cừu thịt lợn do bạn gái cậu nuôi rồi, có vui không nào?"
"Triệu Tiểu Cẩn có vui hay không thì tôi không biết, nhưng tôi vui lắm! Cuối cùng cũng được ăn thịt bò thịt cừu thảo nguyên rồi!"
"Không cần đi Xích Phong mà vẫn được ăn thịt bò thịt cừu sinh thái của Xích Phong, vui c.h.ế.t tôi rồi!"
Hai năm nay Triệu Tự Cẩn bị trêu chọc còn ít sao? Đã sớm quen rồi, mặt không đỏ tim không đập, cầm điện thoại đi vào góc, gọi điện thoại cho bạn gái.
"Hả? Bây giờ anh không huấn luyện sao?"
"Nghỉ giữa hiệp."
Ngập ngừng một chút, anh khẽ cười bổ sung:"Chúc mừng bạn gái nhé!"
"He he, thao tác bình thường thôi mà!" Từ Nhân mặt dày nói,"Thực ra, nếu em mang rau củ quả của nông trang Huy Thành đi đấu thầu, chín mươi chín phần trăm cũng sẽ trúng. Nhưng em nghĩ, chúng ta không thể thầu hết nhà ăn đội tuyển quốc gia để một mình độc bá được, dù sao cũng phải chừa chút nước lèo cho đồng nghiệp chứ, anh nói đúng không?"
"Ừ, đúng." Trong giọng nói của anh lộ ra ý cười đậm sâu.
"Ây da, chuyện này làm xong, tảng đá lớn trong lòng em cũng rơi xuống rồi!"
Từ Nhân ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, ý cười nơi đáy mắt không kìm nén được.
"Khi nào bạn trai mới về vậy? Về là có thể ăn thịt bò thịt cừu thịt lợn em nuôi rồi."
"Sắp rồi." Triệu Tự Cẩn nói với cô một chuyện.
Tổ huấn luyện viên sau khi bàn bạc đã đồng ý rồi.
Cho nên, kết thúc đợt huấn luyện tuần này, bọn họ sẽ về thủ đô.
Từ Nhân lấy làm lạ:"Bọn họ từ khi nào lại nhiệt tình như vậy? Còn cùng nhau cọ xát, cùng nhau tiến bộ, chẳng phải bọn họ đều lén lút trốn đi tập luyện sao? Chỉ sợ chúng ta học trộm."
"Không biết." Triệu Tự Cẩn chưa bao giờ quan tâm đến những chuyện này, chỉ cắm cúi huấn luyện,"Huấn luyện viên nói, bọn họ tưởng chúng ta có v.ũ k.h.í bí mật."
Từ Nhân chợt hiểu ra: Nước Kim Chi không lẽ tưởng Hoa Quốc có v.ũ k.h.í bí mật gì, có thể khiến vận động viên đột nhiên trở nên lợi hại sao? Cho nên lấy danh nghĩa cọ xát thực chất là đến để tìm hiểu ngọn ngành?
Nhưng mà, bọn họ có đến cũng vô dụng, bởi vì căn bản không tồn tại v.ũ k.h.í bí mật. Nếu nhất định phải nói là có, thì đó chính là bản thân Triệu Tự Cẩn.
Các vận động viên khác ngoài việc bị Tự thần kéo theo nên huấn luyện chăm chỉ hơn, thì về mặt kỹ thuật thật sự không đ.á.n.h lại được tuyển thủ nước Kim Chi.
Đội tuyển quốc gia đã sớm muốn xem tuyển thủ nước Kim Chi huấn luyện như thế nào rồi, đề nghị này của bọn họ, vừa hay gãi đúng chỗ ngứa của huấn luyện viên Lục và những người khác.
Cuối cùng, tuyển thủ nước Kim Chi kìm nén sự hưng phấn mà đến, rồi lại tay trắng ra về...
Ồ không! Nếu thật sự phải nói là có thu hoạch, thì cũng có, đó chính là bữa ăn của căn cứ khiến bọn họ lưu luyến không quên.
Trước khi đi, huấn luyện viên nước Kim Chi đặc biệt bảo phiên dịch viên đến hỏi:"Thịt bò thịt cừu của nhà ăn đội tuyển quốc gia có xuất khẩu không?"
Ý là muốn biết nhãn hiệu gì, sau khi về nước sẽ tìm nhà cung cấp để đặt hàng.
Từ Nhân nhận được điện thoại của huấn luyện viên Lục, dở khóc dở cười:"Chú biết đấy, mục đích ban đầu cháu mở trang trại là để kiếm chút thịt sạch cho A Cẩn ăn, không phải vì kiếm tiền. Cho dù tạm thời thay đổi chủ ý muốn kiếm ngoại tệ, thì cũng không kịp đâu ạ!"
Hơn nữa, bò cừu sinh thái cô nuôi hiện tại, sản lượng quá thấp, chỉ đủ cung cấp cho nhà ăn của căn cứ trượt băng tốc độ.
Đội tuyển quốc gia còn nhiều nhà ăn như vậy, có đủ thịt, không cho vận động viên nước mình ăn, lại đi xuất khẩu cho nước Kim Chi sao?
Chuyện này cô không làm được!
Đến nỗi đội trượt băng tốc độ cự ly ngắn nước Kim Chi lần này đến Hoa Quốc chẳng thu hoạch được gì.
Ngược lại là huấn luyện viên Lục, từ trong quá trình huấn luyện của bọn họ, lén lút sờ được một chút ngưỡng cửa về mặt kỹ thuật, đối với sự nghiệp huấn luyện sau này lại có thêm vài phần lĩnh ngộ.
Từ Nhân đợi bạn trai kết thúc đợt cọ xát "hữu nghị" giữa hai nước, liền chạy đến căn cứ thăm anh.
Bởi vì không phải trong thời gian huấn luyện khép kín, do đó, hai người ăn một bữa cơm ở nhà ăn, tay trong tay bước ra khỏi căn cứ, đến công viên nhỏ gần đó đi dạo.
Nghe bạn trai kể lại trong thời gian cọ xát, huấn luyện viên và đội viên nước Kim Chi dọc đường ngơ ngác, huấn luyện viên đội mình thì điên cuồng học trộm, không khỏi vui vẻ cười ha ha, nhất thời không để ý dưới chân, suýt chút nữa bị hòn đá làm trẹo chân ngã nhào.
Triệu Tự Cẩn đưa tay ra đỡ, ôm người vào lòng.
"Cảm ơn bạn trai!"
Cô ngẩng đầu cười với anh, nụ cười thanh lệ khiến cảnh vật phía sau cũng phải lu mờ.
Anh ngậm cười nhìn lại, ánh sao đều hội tụ trong mắt anh.
Cảnh tượng này bị một người đam mê nhiếp ảnh đi lấy cảnh chụp lại rồi đăng lên mạng, dưới sự thúc đẩy chung sức của fan Tự thần và Đại tiểu thư, đã leo lên đỉnh bức ảnh rải cẩu lương ngọt ngào nhất năm đó.
Không ít cư dân mạng phát ra lời kêu gọi như thế này:
[Ngọt c.h.ế.t mất! Cầu xin hai người kết hôn tại chỗ đi!]
[Tự thần, Đại tiểu thư thuộc về anh, con của hai người thuộc về tôi được không?]
[Tự thần: Lầu trên đang nằm mơ giữa ban ngày à!]
[Tôi nghe nói Tự thần đã đang trang hoàng nhà mới rồi, ngày cưới của hai người có phải sắp đến rồi không?]
[Tôi còn nghe nói Đại tiểu thư đã chuẩn bị xong của hồi môn, chờ Tự thần đến rước rồi kìa!]
[Ha ha! Đều nghe nói từ đâu vậy? Sao tôi lại nghe nói hai người đã đăng ký kết hôn rồi!]
[...]
Có lẽ là nhờ có giải World Cup các chặng tiếp theo và giải Vô địch Thế giới vào mùa xuân năm sau cộng hưởng, độ hot này lại có thể duy trì đến tận khi giải Vô địch Thế giới kết thúc mà vẫn chưa hạ nhiệt.
Giải Vô địch Thế giới kết thúc, Triệu Tự Cẩn khải hoàn trở về.
Lúc trở về, trong nước đã bước vào đầu mùa hè với những sóng lúa mì cuồn cuộn.
Giống hệt như lúc Từ Nhân vừa mới xuyên đến thế giới này.
Các phóng viên nghe ngóng được tin tức liền xuất hiện, chạy đến sân bay chặn Triệu Tự Cẩn vốn luôn cao ngạo lạnh lùng lại:
"Tự thần, đầu tiên xin chúc mừng anh lại một lần nữa giành được sáu chức vô địch thế giới, đối với Thế vận hội Mùa đông năm sau, anh có kế hoạch gì không?"
"Tự thần, liên tiếp hai kỳ giành được danh hiệu vua sáu chức vô địch thế giới, liệu có mang lại áp lực cho các giải đấu sau này không?"
"Tự thần, tôi là fan của anh, cũng là fan của Đại tiểu thư, tôi rất muốn biết hai người có phải sắp có chuyện vui rồi không?"
Nghe thấy câu này, Tự thần cao ngạo lạnh lùng quay đầu nhìn sang bạn gái đang đi cùng bên cạnh, khóe miệng ngậm một nụ cười dịu dàng, chậm rãi lên tiếng:
"Đại tiểu thư, hỏi em kìa? Chuyện vui của chúng ta sắp đến chưa?"
Từ Nhân buồn cười liếc anh:"Sao lại hỏi em?"
"Giữa chúng ta, tất cả mọi chuyện đều do em quyết định."
Ngập ngừng một chút, ánh mắt anh khóa c.h.ặ.t nụ cười tươi như hoa của cô:"Bởi vì, em là ánh sáng trong thế giới của anh."
Còn anh, là con bướm đêm theo đuổi nguồn sáng. Mất đi ánh sáng, là mất đi thế giới.
{Kết thúc phần này}