Hay là tôi đi cùng chị. Tôi từng tham gia thi đấu tán đả.”

Tôi dở khóc dở cười:

“Mẹ Phó Tiêu không điên cuồng mất hết nhân tính như Phó Quý Bằng. Tôi và Phó Tiêu giữ chân Phó Quý Bằng, như vậy cơ hội cứu được Phó Lâm sẽ lớn hơn.”

Tiền Thiển suy nghĩ một chút rồi gật đầu:

“Cứu được Lâm Lâm, tôi sẽ đến cứu hai người.”

Căn nhà đổ nát

08

Phó Quý Bằng nhìn người trước mặt, người mà ông tôi gọi là con trai mình, trong mắt không có lấy một chút tình cảm. Ngoài tính toán thì chỉ có chán ghét.

Ông ta nhổ một bãi đờm đặc sang bên cạnh, chuyên chọn đúng nơi đau nhất của Phó Tiêu mà chọc vào.

“Mày chính là đồ con hoang. Mày tưởng rời khỏi tao là có thể thay đổi thân phận, trở thành người trên vạn người à? Tao nói cho mày biết, Phó Tiêu, mày đã sống hơn chục năm dưới đáy bùn, cả đời này cũng phải dính c.h.ặ.t với tao.”

“Đừng quên, mấy tấm ảnh tao chụp mày hồi mày học cấp hai vẫn còn đấy. Hình như mày rất quan tâm đến cô vợ kia nhỉ? Có cần tao gửi cho cô ta xem không?”

Phó Tiêu trợn mắt muốn nứt ra:

“Ông dám đi làm phiền cô ấy, tôi nhất định sẽ khiến ông c.h.ế.t.”

Phó Quý Bằng bị dáng vẻ của anh dọa sợ, chỉ hừ lạnh hai tiếng:

“Tao chỉ cần tiền thôi! Đưa tiền thì chuyện gì cũng dễ nói!”

Hàng mi Phó Tiêu khẽ run:

“Tôi đưa tiền cho ông, nhưng hiện giờ tôi không có. Cho tôi ba tháng, ba tháng sau tôi sẽ chuyển vào tài khoản của ông.”

Phó Quý Bằng không chịu buông tha:

“Mày coi cha mày là thằng ngốc để mà đùa à? Không có tiền thì đi hỏi vợ mày mà lấy. Chẳng phải nó là đại tiểu thư nhà giàu sao? Tao không tin trước khi c.h.ế.t, cha nó không để lại tiền cho nó!”

“Tôi cảnh cáo ông lần nữa, không được đi tìm Tần Sương.”

Phó Quý Bằng cười lạnh:

“Con trai, ông già mày sắp bị chủ nợ đ.á.n.h c.h.ế.t rồi, chẳng lẽ còn sợ dăm ba câu đe dọa của mày? Đằng nào không có tiền cũng c.h.ế.t. Trước khi c.h.ế.t kéo được mày theo làm đệm lưng cũng chẳng tệ.”

Phó Quý Bằng dang tay:

“Dù sao tao cũng đã dò hỏi được nơi con đàn bà đó làm việc. Nghe nói nó còn là lãnh đạo, lương chắc không thấp nhỉ? Con trai, nó là đàn bà của mày, mày dỗ dành nó vài câu, chẳng phải tiền sẽ có ngay sao? Coi như cha cầu xin mày, giúp cha một lần. Tao đảm bảo đây là lần cuối.”

Phó Tiêu nhắm mắt, thở dốc:

“Chuyện của chúng tôi không được liên lụy đến Tần Sương. Tôi đã nói rồi, ba tháng sau tôi sẽ đưa tiền cho ông.”

Phó Quý Bằng đá một cú làm chiếc ghế đổ nhào:

“Đến lúc đó mộ phần của cha mày đã mọc đầy cỏ rồi! Không đưa tiền đúng không? Không đưa tiền thì cùng c.h.ế.t!”

Phó Tiêu lạnh lùng nhìn Phó Quý Bằng phát điên. Trong khoảnh khắc này, anh lại bình tĩnh đến lạ thường.

Hoặc có thể nói, anh đã nhìn thấu tất cả rồi.

Ánh mắt anh rơi xuống mấy thanh ống thép nằm ngổn ngang bên cạnh.

Anh nghĩ, thôi vậy.

Mệt mỏi quá rồi.

Cùng mang theo thứ rác rưởi này đi luôn đi.

Phó Tiêu đưa tay ra, ngay lúc sắp chạm vào thanh ống thép, cánh cửa căn nhà đổ nát đột nhiên bị một cú đá bật tung.

09

Vừa phân công xong với Tiền Thiển, tôi đã nghe thấy Phó Quý Bằng nói muốn kéo Phó Tiêu cùng c.h.ế.t.

Ông tôi là cái thá gì chứ, cũng xứng kéo Phó Tiêu c.h.ế.t chung sao?

Phó Quý Bằng nhìn thấy tôi thì sững người.

Còn tôi chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy Phó Tiêu đang bị thương.

Khoảnh khắc đó, cơn giận bị dồn nén trong lòng lập tức bùng nổ. Tôi đem toàn bộ vốn từ c.h.ử.i bậy cả đời ra dùng hết cho Phó Quý Bằng.

Rốt cuộc một người phải thối nát đến mức nào mới có thể ép một người có học hành cả hai đời như tôi phải nói ra những lời khó nghe đến thế?

Tiền Thiển cũng rất đáng tin cậy. Dựa vào ba tấc lưỡi không nát của một giáo viên, cô thành công thuyết phục được mẹ Phó Lâm.

Tôi chỉ vào Phó Quý Bằng:

“Lúc tôi đến đã báo cảnh sát rồi. Ông cứ chờ ngồi tù đi!”

Phó Quý Bằng không còn con tin, nghe đến hai chữ “ngồi tù” thì sợ hãi vô cùng.

Ông ta hung hăng trừng mắt nhìn chúng tôi một cái rồi chạy mất qua cửa sau.

Ta quay lưng lại:

“Tiền Thiển, cô đưa Phó Lâm ra ngoài trước đi. Tôi có vài lời muốn nói với Phó Tiêu.”

Tiền Thiển cảm nhận được bầu không khí có gì đó không ổn, kéo Phó Lâm lui ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại.

Tôi thực sự quá đau lòng.

Lúc mới đến đây, Phó Tiêu gầy trơ xương như một cái que. Suốt hai năm qua, khó khăn lắm anh mới nuôi được chút da thịt.

Mặc dù toàn bộ số thịt ấy đều là nhờ anh tự tay nấu cơm nuôi mình.

Nhưng dù sao sắc mặt của anh cũng ngày càng tốt hơn.

Còn bây giờ thì sao?

Bị Phó Quý Bằng đ.á.n.h đến toàn thân đầy thương tích.

Thấy tôi mãi không nói gì, Phó Tiêu có chút căng thẳng.

Anh chậm rãi đi đến trước mặt tôi, nhưng khi nhìn thấy tôi, anh lại khựng bước tại chỗ.

Tôi ngẩng đôi mắt đỏ hoe lên, chân thành đề nghị:

“Phó Tiêu, anh hắc hóa đi. Chúng tôi cùng nhau xử lý tên Phó ch.ó này!”

Phó Tiêu nhìn tôi rất lâu.

Tôi đưa tay quơ quơ trước mặt anh. Anh khẽ chớp mắt, rồi bật cười:

“Ông ta đáng để hai chúng ta cùng ra tay sao?”

Tôi còn chưa kịp phản ứng, Phó Tiêu đã nắm lấy tay tôi, đẩy cửa bước ra ngoài.

Phó Lâm lập tức lao vào vòng tay của hai chúng tôi.

Một lúc sau, chúng tôi nghe thấy một giọng nói yếu ớt đến mức gần như không thể nghe được:

7 - May Quá, Suýt Thì Chết Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia