Mây Và Bùn

Chương 10

25

Ngay vào khoảnh khắc bàn tay mẹ chuẩn bị chạm vào người mình, ta dứt khoát lùi lại một bước, khéo léo né tránh cái chạm của bà.

Bàn tay mẹ lơ lửng giữa khoảng không, sắc mặt bà lập tức cứng đờ, dường như hoàn toàn không thể tin nổi một đứa khờ khạo như ta lại dám cả gan khiến bà bẽ mặt, không có bậc thang để bước xuống trước mặt mọi người như thế.

Ta không thèm nhìn bà lấy một cái, chỉ chủ động vươn tay khoác lấy cánh tay vững chãi của Thẩm Thư Diệc.

“Chúng ta vào trong thôi.”

Nơi chính sảnh đã được bày sẵn một bàn đầy ắp những mâm cao cỗ đầy, liếc mắt nhìn qua đều là những món sơn hào hải vị quý hiếm mà trước đây ta chưa từng được phép nếm thử dù chỉ một lần.

Mẹ dường như đã lấy lại được chút bình tĩnh, bà nở một nụ cười giả tạo gượng gạo, gắp một miếng thịt cá ngon lành đặt vào bát của ta, cha ngồi bên cạnh cũng rụt rè, luống cuống đưa tới một phần thịt cua lột sẵn.

“Vân Nê, con ăn nhiều một chút.”

Nhìn miếng thức ăn nằm gọn trong bát mình, l.ồ.ng n.g.ự.c ta bỗng chốc dâng lên một nỗi nghẹn ngào, u uất khó tả.

Thẩm Thư Diệc lại vô cùng ung dung, thần thái tự nhiên vươn tay đổi lấy chiếc bát của ta đi chỗ khác.

“Xem ra nhạc phụ nhạc mẫu đến tận bây giờ vẫn chẳng mảy may bận tâm, lo lắng gì cho Vân Nê cả nhỉ. Vân Nê hiện tại đang có thương tích trên người, sao có thể tùy tiện ăn những món hải sản tanh nồng, dễ gây mưng mủ này được cơ chứ?”

Mấy ngày hôm nay ta tĩnh dưỡng ở Định Quốc Công phủ, những mâm cao cỗ đầy hải vị đâu phải là chưa từng dâng lên, nhưng Thẩm Thư Diệc chỉ giữ lại một phần nhỏ cho ta nếm thử giải thèm, còn lại đều sai người cung kính đem sang phòng của Định Quốc Công phu nhân.

Để vết thương trên đầu ta có thể mau ch.óng lành lặn không để lại vết tích, mấy ngày nay ngay cả việc lau mặt, rửa mặt đều do một tay Thẩm Thư Diệc tỉ mỉ, dịu dàng lau chùi sạch sẽ cho ta từng chút một.

Sắc mặt cha mẹ tức thì cứng đờ như đá, ngượng ngùng, tự ti thu hồi bàn tay đang lơ lửng lại.

Sau khi kết thúc một bữa tiệc cơm mà đôi bên đều mang trong mình những mưu tính, tâm tư riêng biệt, ta ghi nhớ mục đích chính của chuyến đi này, khẽ liếc mắt nhìn Thẩm Thư Diệc một cái, liền bắt gặp ngay ánh mắt tràn ngập vẻ cổ vũ, khích lệ của chàng.

26

Cha dường như cũng nhìn ra được ta có điều gì đó muốn nói, ông liền quay sang bảo với mẹ: “Bà dẫn Vân Nê vào trong buồng nói chuyện đi, ta và hiền tế ở ngoài này uống thêm vài chén rượu nhạt.”

Gã sai vặt đứng phía sau cung kính dâng lên một bình thanh t.ửu nồng đượm.

Ta khẽ gật đầu, lặng lẽ bước theo sau bóng lưng mẹ đi vào gian nội đường.

Chén trà nóng mẹ cung kính bưng tới trước mặt, ta nửa con mắt cũng không thèm đoái hoài nhìn tới.

Lấy hết can đảm chôn giấu sâu trong lòng, ta cất tiếng hỏi ra câu hỏi luôn canh cánh bấy lâu nay: “Ta lần này trở về, thực chất chỉ muốn tận miệng hỏi một câu cho ra nhẽ. Các người nếu như đã một lòng một dạ thương yêu đứa con nuôi Tống Minh Nguyệt được bế nhầm kia đến thế thì việc gì ngày trước còn phải nhọc công tìm kiếm ta trở về làm gì, để ta phải mừng hụt một phen đau đớn.”

Ta khựng lại một lát, giọng nói không kìm được mà mang theo vài phần run rẩy.

“Dẫu cho việc đón ta trở về phủ chỉ là vì muốn biến ta thành tấm lá chắn gánh tai ương thay cho Tống Minh Nguyệt, thì ta chung quy vẫn là giọt m.á.u do chính các người sinh ra kia mà. Lẽ nào trong lòng các người thực sự không có nổi một chút tình thương cốt nhục nào dành cho ta sao? Cho dù... cho dù chỉ là ban phát cho ta một bữa cơm no bụng thôi cũng không thể sao?”

Nước mắt mẹ lã chã tuôn rơi, hòa cùng lớp phấn son dày cộm trên gương mặt mà nhỏ giọt xuống mặt bàn gỗ, những giọt nước mắt ấy cũng theo đó mà trở nên đục ngầu, nhem nhuốc.

“Vân Nê à, sao con lại có thể oán trách cha mẹ như thế cơ chứ. Chúng ta thực lòng rất muốn đối xử tốt với con như nữ nhi ruột thịt, chỉ là... chỉ là...”

“Chỉ là Nguyệt nhi tuổi đời còn quá nhỏ dại, con bé lại được nuôi nấng trong nhung lụa, cưng chiều bấy lâu nay, căn bản là không tài nào chịu đựng nổi gian khổ. Con nhường nhịn muội muội một chút thì có làm sao đâu, dù sao... dù sao những ngày trước đây của con chẳng phải cũng đều trôi qua như thế cả sao.”

Những lời thốt ra từ miệng bà rõ ràng là những mũi d.a.o tàn nhẫn đ.â.m xuyên tâm can, nhưng kỳ lạ thay, trong lòng ta lúc này lại chẳng có lấy một chút đau lòng hay xót xa nào nữa. 

Ta chỉ hoàn toàn nhìn thấu được bản chất ích kỷ, giả dối của cả cái gia đình này mà thôi.

Ta dứt khoát phất tay áo đứng bật dậy định bước ra ngoài, mới vừa sải bước được hai bước, mẹ ở phía sau đã lảo đảo, loạng choạng lao tới quỳ sụp xuống ngay dưới chân ta, hai tay bà dốc hết sức lực siết c.h.ặ.t lấy vạt áo ống tay của ta không buông.

“Vân Nê, Nguyệt nhi bây giờ danh tiếng đã hoàn toàn hủy hoại, không thể gả cho ai được nữa rồi. Con làm ơn làm phước, cứ để con bé vào Định Quốc Công phủ làm một vị thiếp thất hầu hạ bên cạnh con cũng được, hay làm một thông phòng thấp hèn cũng xong. Cứ để con bé đi theo hầu hạ con để củng cố địa vị, con bé cam đoan tuyệt đối sẽ không bao giờ đe dọa đến vị trí chính thất của con đâu!”

27

Nhìn người mẹ đang khóc lóc t.h.ả.m thiết, gương mặt đầm đìa nước mắt dưới chân mình, ta tức quá hóa cười, một nụ cười đầy lạnh lẽo, chua chát.

“Mẹ à, ta từ nay về sau sẽ không bao giờ bước chân tới nơi này để gặp các người thêm một lần nào nữa.”

“Giữa ta và các người, kể từ giờ phút này tuyệt đối đoạn tuyệt quan hệ, không còn một chút can hệ gì nữa!”

Ta thô bạo hất văng bàn tay mẹ đang níu c.h.ặ.t ra, thẳng chân sải bước nhanh ch.óng rời khỏi gian nội đường.

Chương 10 - Mây Và Bùn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia