Con trai trưởng nhà họ Cố ở Giang Thành, vị hôn phu từng có của cô.
Lâm Tri Hạ tựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại.
Trước khi cha qua đời, cô và Cố Diễn Chi từng có hôn ước do hai gia đình định ra.
Cô không thích Cố Diễn Chi, cảm thấy hắn quá âm trầm và tính toán, nên đã chủ động hủy hôn từ trước khi rời Giang Thành.
Khi đó cô còn chưa gặp Phó Tư Hành.
Cố Diễn Chi ngoài mặt bình tĩnh chấp nhận, nhưng rõ ràng nhà họ Cố chưa từng thật sự bỏ qua chuyện ấy.
Lâm Tri Hạ cầm điện thoại lên, gọi cho chú Châu.
“Chú Châu, giúp cháu điều tra một người.”
“Ai?”
“Cố Diễn Chi.”
Đầu dây bên kia im lặng một chút.
“Đại tiểu thư, cô nghi ngờ cậu ta?”
“Không phải nghi ngờ.”
Lâm Tri Hạ nhìn tài liệu trên màn hình máy tính.
“Là chắc chắn.”
Cúp điện thoại, Lâm Tri Hạ đứng dậy, đi đến trước cửa sổ.
Bên ngoài là cảnh đêm của Giang Thành, đèn đuốc rực rỡ.
Cô nhớ đến một ngày trước khi cha qua đời ba năm trước, ông đã nói với cô một câu.
“Tri Hạ, cẩn thận nhà họ Cố.”
Khi đó cô không hiểu ý của cha, bây giờ mới hiểu.
Một tiếng “ting” vang lên, điện thoại có tin nhắn.
Là Phó Tư Hành gửi đến.
“Đã xem xong những thứ trong USB chưa?”
Lâm Tri Hạ trả lời.
“Xem xong rồi.”
“Có phát hiện gì không?”
“Không liên quan đến anh.”
“Tri Hạ…”
“Phó Tư Hành, tôi đã nói rồi, không liên quan đến anh.”
Cô ném điện thoại lên giường, vào phòng tắm tắm rửa.
Nước nóng xối lên người, cô nhắm mắt lại, cố gắng để bản thân bình tĩnh.
Nhưng trong đầu luôn hiện lên gương mặt của Phó Tư Hành.
Anh nói: “Anh chỉ muốn giúp em.”
Anh nói: “Vì sao em cứ đẩy anh ra?”
Vì sao cô đẩy anh ra?
Vì cô sợ.
Sợ lại bị tổn thương, sợ lại bị bỏ rơi, sợ lại chờ anh về nhà trong đêm khuya, chờ đến khi canh nguội, chờ đến khi lòng cũng nguội lạnh.
Lâm Tri Hạ tắt nước, lau khô người, thay đồ ngủ.
Điện thoại lại reo.
Lần này là chú Lý gọi đến.
“Tri Hạ, thiệp mời tiệc từ thiện chú đã bảo người gửi qua, cháu nhận được chưa?”
“Nhận được rồi.”
Lâm Tri Hạ nói.
“Chú Lý, buổi tiệc tối đó người nhà họ Cố có đến không?”
“Có.”
Chú Lý nói.
“Cố Diễn Chi cũng sẽ đến.”
“Sao vậy?”
“Không có gì.”
Lâm Tri Hạ nói.
“Cháu chỉ thuận miệng hỏi thôi.”
Cúp điện thoại, Lâm Tri Hạ nằm trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà.
Cố Diễn Chi.
Cô từng tưởng hắn chỉ là một người đàn ông âm trầm.
Bây giờ xem ra, hắn không chỉ âm trầm, mà còn nguy hiểm.
Ba ngày sau, tiệc từ thiện.
Khách sạn lớn nhất Giang Thành, trong phòng tiệc đèn đuốc sáng choang, ly rượu chạm nhau rộn ràng.
Lâm Tri Hạ mặc một chiếc váy dạ hội màu đen, tóc b.úi thấp, trên tai đeo một đôi khuyên ngọc trai đơn giản, cả người trông thanh lịch mà xa cách.
Cô đi vào phòng tiệc, lập tức thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.
“Đó là ai vậy?”
Có người nhỏ giọng hỏi.
“Chủ tịch mới của Thịnh Thế, Lâm Tri Hạ.”
“Trẻ vậy sao?”
“Nghe nói tài sản hơn mười tỷ tệ.”
Lâm Tri Hạ phớt lờ những lời xì xào đó, đi thẳng về phía chú Lý.
“Tri Hạ, đến rồi.”
Chú Lý cười bước tới đón.
“Lại đây, chú giới thiệu cho cháu mấy người bạn.”
Ông dẫn cô đi xoay vòng trong đám đông, giới thiệu hết nhân vật trong giới thương nghiệp này đến người khác.
Lâm Tri Hạ lịch sự mỉm cười, chào hỏi xã giao, trao đổi danh thiếp.
Mọi thứ đều rất bình thường, cho đến khi Cố Diễn Chi xuất hiện.
Hắn mặc một bộ vest màu xanh đậm, dáng người cao gầy, gương mặt tuấn tú, nhưng giữa đôi mày và ánh mắt lại mang theo một luồng u ám.
“Tri Hạ, lâu rồi không gặp.”
Hắn đi đến trước mặt cô, mỉm cười đưa tay ra.
Lâm Tri Hạ nhìn bàn tay hắn, không bắt.
“Anh Cố, lâu rồi không gặp.”
Tay Cố Diễn Chi cứng giữa không trung, nhưng hắn không rút lại, vẫn giữ nụ cười.
“Sao vậy, ngay cả bắt tay cũng không muốn sao?”
“Không phải không muốn.”
Lâm Tri Hạ cầm ly rượu trên bàn lên.
“Là không quen.”
Cố Diễn Chi rút tay về, cười một cái.
“Ba năm không gặp, em thay đổi rất nhiều.”
“Ai rồi cũng sẽ thay đổi.”
Lâm Tri Hạ uống một ngụm rượu.
“Anh Cố chẳng phải cũng thay đổi sao?”
“Tôi thay đổi chỗ nào?”
“Trở nên giả tạo hơn.”
Những người xung quanh đều sững ra.
Nụ cười của Cố Diễn Chi cứng trên mặt.
“Tri Hạ.”
Hắn hạ giọng.
“Em bị sao vậy? Giữa chúng ta có phải có hiểu lầm gì không?”
“Hiểu lầm?”
Lâm Tri Hạ đặt ly rượu xuống, nhìn vào mắt hắn.
“Cố Diễn Chi, anh cảm thấy chuyện Tô Uyển Thanh chuyển giao công nghệ của Thịnh Thế là hiểu lầm sao?”
Sắc mặt Cố Diễn Chi thay đổi.
“Em nói gì?”
Giọng hắn trầm xuống.
“Tôi không biết em đang nói gì.”
“Anh không biết?”
Lâm Tri Hạ cười một cái.
“Vậy để tôi nói cho anh biết.”
“Tô Uyển Thanh chuyển giao công nghệ của Thịnh Thế, bên nhận là công ty anh đăng ký ở nước ngoài.”
“Cố Diễn Chi, anh còn gì để nói?”
Phòng tiệc yên lặng lại.
Tất cả mọi người đều nhìn hai người, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Cố Diễn Chi nhìn chằm chằm Lâm Tri Hạ, ánh mắt âm độc.
“Lâm Tri Hạ.”
Giọng hắn đè rất thấp.
“Em có biết mình đang nói gì không?”
“Tôi biết.”
Lâm Tri Hạ không lùi bước.
“Cố Diễn Chi, tôi sẽ không để anh đạt được mục đích.”
Hai người nhìn nhau, không khí như đông cứng.
“Được.”
Cố Diễn Chi đột nhiên cười.
“Nếu em đã biết hết, vậy tôi cũng không cần giả vờ nữa.”
Hắn ghé sát cô, thấp giọng nói bên tai cô.
“Lâm Tri Hạ, em tưởng em thắng rồi sao?”
“Cha em c.h.ế.t rồi, công ty của em sắp sụp đổ, em lấy gì đấu với tôi?”
Ngón tay Lâm Tri Hạ siết c.h.ặ.t ly rượu.
“Lấy mạng.”
Cô nói.
Cố Diễn Chi sững ra, sau đó bật cười.
“Được, tôi chờ.”
Hắn xoay người rời đi, biến mất trong đám đông.
Lâm Tri Hạ đứng tại chỗ, bàn tay cầm ly rượu khẽ run.