Mẹ chồng bình thường trông có vẻ rất dữ dằn, nhưng thật ra chỉ mạnh miệng bên ngoài, gặp bố chồng nghiêm giọng thì bà lại chẳng dám cãi lại.
Bây giờ bị ông quở trách ngay trước mặt mọi người, bà cũng không dám tiếp tục kiếm chuyện với tôi nữa, chỉ có thể tức tối trừng tôi một cái.
Em trai chồng thấy bố chồng xuất hiện thì vội vàng mang món quà sinh nhật đã chuẩn bị từ trước ra đưa cho ông.
Đó là một chiếc áo bông dày để mặc vào mùa đông.
Em dâu cũng mang món quà của mình tới, là một chai rượu t.h.u.ố.c.
Bố chồng còn chưa kịp lên tiếng thì mẹ chồng đã lập tức tươi cười khen ngợi: “Thằng Hai đúng là có lòng, biết bố con mùa đông thiếu áo bông nên mua ngay một chiếc, con dâu thứ hai cũng chu đáo nữa, chai rượu t.h.u.ố.c này nhìn thôi đã biết không rẻ rồi, thật sự làm hai đứa tốn kém quá.”
Khen em trai chồng và em dâu xong, bà lập tức quay đầu nhìn tôi: “Con không phải về đây tay không đấy chứ?”
Trần Khang nghe vậy lập tức không vui: “Mẹ nói gì thế? Bất kể sinh nhật bố hay những dịp lễ tết khác, có lần nào hai vợ chồng con về tay không đâu?”
Mẹ chồng chỉ bĩu môi, vẻ mặt rõ ràng vẫn chẳng mấy vừa lòng.
Tôi lấy món quà đã chuẩn bị sẵn ra rồi đưa cho bố chồng: “Bố, con với Trần Khang mua cho bố một đôi giày bông để đi mùa đông, ngoài ra còn có phong bao 6.000 tệ, bố thích thứ gì thì tự mua cho mình một chút nhé.”
Bố chồng vừa nghe đã vui vẻ gật đầu liên tục: “Được, được, hai đứa có lòng rồi.”
Thế nhưng mẹ chồng lại lập tức lộ vẻ không hài lòng: “Keo kiệt đến mức này thật chẳng biết nói sao, sinh nhật bố chồng mà chỉ chuẩn bị chút quà như vậy, không sợ họ hàng bạn bè nhìn vào rồi chê cười à?”
Nói đến đó, bà lại quay sang trừng tôi: “Đừng tưởng mẹ không biết, tiền của con trai mẹ bây giờ đều do con giữ, đã cầm tiền trong tay mà còn keo kiệt như vậy, con trai mẹ đúng là mù mắt mới cưới phải con.”
Mẹ chồng chắc vẫn tưởng chỉ cần nói vài câu như vậy thì Trần Khang sẽ cảm thấy bà đang thật lòng thương con trai và đứng về phía anh.
Nhưng bà quên mất rằng Trần Khang cũng đâu phải kẻ ngốc đến mức mãi chẳng nhận ra điều gì.
Mẹ chồng vừa dứt lời, Trần Khang lập tức nổi giận, anh quay phắt người lại nhìn bà vẫn đang lải nhải rồi quát lớn: “Mẹ, đủ rồi!”
Tiếng quát đột ngột vang lên khiến mẹ chồng lập tức đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Trần Khang siết c.h.ặ.t hai bàn tay, gương mặt vì tức giận mà xanh mét: “Mẹ, mỗi tháng lương của con chỉ có từng ấy tiền, trả xong khoản vay mua nhà thì gần như chẳng còn bao nhiêu, toàn bộ chi tiêu trong nhà đều do Nguyễn Linh lo, con trai mẹ chẳng khác gì một người đàn ông sống dựa vào vợ, vậy mà Nguyễn Linh chưa bao giờ chê bai con, cũng chẳng hề gây áp lực cho con, rốt cuộc mẹ còn không hài lòng điều gì nữa?”
Tôi thật sự không ngờ Trần Khang lại chủ động nói thẳng chuyện này trước mặt đông người như vậy.
Nhưng những điều anh vừa nói quả thật đều là sự thật, tiền lương mỗi tháng của anh sau khi trả khoản vay mua nhà xong thì chỉ còn lại vài trăm tệ.
Phần lớn mọi khoản chi tiêu trong gia đình từ trước đến giờ đều do tôi đảm nhận.
Nhưng bản thân tôi chưa từng cảm thấy chuyện đó có gì đáng để bận tâm, bởi ngay từ đầu tôi đã biết mức lương của Trần Khang không cao.
Điều tôi coi trọng hơn là công việc của anh tương đối thoải mái, nhờ vậy anh có nhiều thời gian trở về nhà ở bên tôi và cùng chia sẻ việc nhà.
Đối với tôi, điều đó còn đáng giá hơn rất nhiều thứ khác.
Còn về phương diện sự nghiệp hay kiếm tiền, tôi cảm thấy bản thân mình lo được thì cứ để tôi làm là được.
Chỉ có điều tôi hiểu đàn ông phần lớn đều coi trọng thể diện, nên từ trước tới nay chưa từng đem những chuyện ấy ra nói trước mặt người ngoài.
Không ngờ hôm nay Trần Khang lại chủ động tự mình nói hết tất cả.
Nghe xong, mẹ chồng kinh ngạc đến mức gương mặt gần như cứng đờ, sau đó bà tức đến chẳng buồn che giấu nữa, thẳng thừng dùng giọng khinh thường nói: “Con đúng là vô dụng, sống dựa vào một người phụ nữ mà còn thấy đắc ý lắm sao, còn tưởng đó là chuyện đáng tự hào à?”
Ngay cả tôi đứng bên cạnh nhìn thấy ánh mắt chán ghét ấy của mẹ chồng cũng cảm thấy trong lòng khó chịu thay cho Trần Khang.
Ánh mắt của bà lúc đó chẳng khác nào đang nhìn một thứ rác rưởi.
Trần Khang lại chỉ bật cười, dường như anh đã quá quen với ánh mắt như vậy suốt bao năm qua.
“Mẹ, chuyện con vô dụng chẳng lẽ đến hôm nay mẹ mới biết sao?”
“Từ nhỏ bất kể con làm được đến đâu, trong mắt mẹ con vẫn luôn là đứa chẳng có tiền đồ, vậy sao bây giờ mẹ lại tỏ ra không thể chấp nhận nổi?”
Thấy phản ứng của con trai hoàn toàn khác với trước đây, mẹ chồng lập tức mất bình tĩnh, bà ngồi phịch xuống đất rồi bắt đầu khóc lóc om sòm.
“Con nói câu đó là có ý gì? Con muốn đứng trước mặt bao nhiêu họ hàng thế này rồi tố cáo mẹ suốt bao năm qua luôn đối xử tệ bạc với con sao?”
“Mẹ một tay chăm con từ bé đến lớn, nuôi con ăn học đàng hoàng, vậy mà bây giờ chẳng qua chỉ nói vợ con vài câu, con đã đứng đây nói những lời như vậy để vu khống mẹ, phủ nhận sạch sẽ mọi điều tốt mẹ từng dành cho con.”
“Đúng là nghiệp chướng, sao tôi lại sinh ra một đứa con vô ơn như thế này chứ!”