Bà đang định mở miệng thì bố chồng đã lên tiếng trước: “Linh Linh, lần này gặp con thấy con gầy đi một chút rồi, ăn nhiều thêm đi cho có sức.”

Nói xong, ông cũng gắp chiếc cánh gà trong bát mình đặt sang cho tôi.

Lần này sắc mặt mẹ chồng lại càng khó coi hơn nữa.

Ngay sau đó, em dâu cũng nhẹ nhàng đẩy bát súp yến của mình sang trước mặt tôi: “Chị dâu, em ăn no quá rồi nên không dùng nổi nữa, nếu chị không chê thì ăn giúp em nhé.”

Trong lúc nói, cô ấy còn kín đáo nháy mắt ra hiệu với tôi.

Rõ ràng cô ấy đã nhận ra mẹ chồng cố tình cô lập tôi trước mặt mọi người, nên mới chủ động đưa phần của mình sang.

Tôi cũng chẳng khách sáo từ chối, lập tức mỉm cười nhận lấy: “Vậy chị cảm ơn nhé, vừa hay chị cũng thích ăn yến.”

Cuối cùng tôi ung dung ăn hết cả đùi gà, cánh gà lẫn bát súp yến, hoàn toàn phớt lờ ánh mắt gần như sắp tức đến phát điên của mẹ chồng.

Đến lúc chuẩn bị rời nhà, mẹ chồng chất đầy đủ thứ vào cốp xe của em trai chồng.

Bà còn đứng cạnh xe dặn tới dặn lui không biết bao nhiêu lần.

Còn tôi với Trần Khang vừa mới ngồi lên xe, mẹ chồng đã lập tức bước tới với vẻ thần thần bí bí: “Con cả này, nếu công việc hiện tại không kiếm được tiền thì đừng làm nữa, con nói vài câu dễ nghe với em trai rồi bảo nó dẫn dắt con kiếm tiền đi, đàn ông mà cứ để phụ nữ nuôi mãi thì còn ra thể thống gì.”

Trần Khang còn chưa kịp trả lời, tôi đã bình thản lên tiếng trước: “Chuyện này mẹ không cần phải lo, Trần Khang có kế hoạch nghề nghiệp của riêng anh ấy, hơn nữa nói nhiều quá mẹ cũng chưa chắc hiểu được.”

Dứt lời, tôi trực tiếp bảo Trần Khang lái xe rời đi.

Nhìn qua gương chiếu hậu, tôi vẫn thấy mẹ chồng đứng nguyên tại chỗ, miệng còn không ngừng nói gì đó phía sau.

Suốt cả quãng đường trở về, sắc mặt Trần Khang vẫn luôn vô cùng nặng nề.

Tối hôm ấy sau khi về nhà, anh một mình ra ban công ngồi rất lâu, còn tôi cũng không tới làm phiền.

Tôi hiểu lúc này anh cần một khoảng thời gian thật yên tĩnh và một chút không gian riêng để tự suy nghĩ mọi chuyện.

Vài ngày sau, Trần Khang chủ động tìm tôi, nói muốn bàn chuyện sang nước ngoài làm việc.

Tôi nghe xong khá bất ngờ: “Đang yên đang lành sao anh lại nghĩ tới chuyện ra nước ngoài làm dự án? Trước đây đồng nghiệp của anh chẳng phải đã từng đi rồi sao, nghe nói rất vất vả mà tiền kiếm được cũng chẳng bao nhiêu.”

Công ty của Trần Khang năm nào cũng có một số dự án ở nước ngoài, công việc vô cùng vất vả, nhưng nếu hoàn thành tốt thì ngoài khoản tiền thưởng lớn còn có cơ hội thăng chức và tăng lương.

Tôi thật lòng không muốn Trần Khang phải chịu khổ như vậy, hơn nữa nghĩ tới cảnh anh một mình ở nước ngoài nửa năm hay một năm cũng khiến tôi cảm thấy thương.

Nhà chúng tôi vốn chẳng thiếu tiền sinh hoạt, anh cứ ở trong nước, mỗi ngày về nhà chăm sóc tôi rồi cùng lo chuyện gia đình, đối với tôi như vậy đã rất tốt rồi.

Trần Khang nhìn tôi thật lâu rồi nói: “Anh đã suy nghĩ rất nhiều, cảm thấy mình không thể tiếp tục sống kiểu an phận qua ngày như hiện tại nữa, mẹ anh và họ hàng coi thường anh, suy cho cùng cũng vì anh không có năng lực, cuối cùng còn kéo theo em bị người khác coi thường, trong khi em rõ ràng giỏi như vậy, là một người phụ nữ có sự nghiệp thành công, anh không muốn cứ mãi kéo chân em rồi khiến em phải mất mặt vì anh.”

Nghe giọng nói của Trần Khang, tôi có thể cảm nhận rất rõ áp lực mà anh vẫn luôn giấu trong lòng.

Anh tiếp tục nói: “Anh tin mình có thể hoàn thành dự án này, dù có phải chịu khổ nhiều hơn cũng không sao, anh muốn kiếm tiền, muốn thăng chức, muốn bản thân có thể ngẩng đầu trước người khác, muốn thật sự gánh vác được gia đình này, cũng muốn sau này em không còn phải vì anh mà chịu ánh mắt coi thường của bất kỳ ai nữa.”

Tôi khẽ thở dài, đưa tay nắm lấy bàn tay anh: “Em chưa bao giờ cảm thấy anh khiến em mất mặt cả.”

Trần Khang nhẹ nhàng gật đầu: “Nhưng chuyến về quê lần này khiến anh nhìn mọi chuyện rõ ràng hơn bao giờ hết, đúng là bao lâu nay anh đã làm liên lụy tới em.”

“Vợ à, em tin anh một lần nữa nhé, lần này anh nhất định sẽ cố gắng làm nên chuyện, nhất định sẽ tự mình giành lại thể diện.”

Nhìn ánh mắt kiên quyết ấy, tôi biết anh đã thật sự đưa ra quyết định, vì vậy cuối cùng cũng không khuyên ngăn thêm: “Nếu anh đã suy nghĩ kỹ rồi thì cứ làm điều anh muốn đi, có bất cứ chuyện gì cần em giúp thì cứ nói, em nhất định sẽ hỗ trợ anh.”

Trần Khang nghiêm túc gật đầu.

Không ngờ quyết định này mới đưa ra chưa được mấy ngày, mẹ chồng đã nghe được tin.

Bà lập tức chạy tới nhà tôi rồi chất vấn tại sao tôi lại gây áp lực lớn như vậy cho Trần Khang, đến mức ép anh phải ra nước ngoài chịu khổ.

Trần Khang chẳng để tôi phải giải thích, trực tiếp lên tiếng: “Không phải cô ấy ép con, là chính con muốn đi, con không muốn tiếp tục bị người khác coi thường, cũng không muốn suốt ngày bị nói là không có tiền đồ nữa.”

Sắc mặt mẹ chồng lập tức có chút lúng túng, sau đó bà nhanh ch.óng kéo Trần Khang sang bên cạnh rồi dịu giọng nói: “Con trai à, mẹ rất thương con, trước đây mẹ nói những lời đó cũng chỉ vì muốn kích thích con cố gắng hơn thôi, con tuyệt đối đừng để bụng nhé.”

Không đợi Trần Khang đáp lại, bà đã lập tức chuyển sang hỏi: “Vậy lần này con ra nước ngoài có thể kiếm được bao nhiêu tiền? Mẹ chỉ lo cho con thôi, chuyến này ít nhất cũng phải đi gần một năm, vợ con còn trẻ như vậy, lại một mình ở nhà giữ toàn bộ tiền của con, nghĩ thế nào cũng khó khiến người ta yên tâm.”

6 - Mẹ Chồng Bắt Nạt Con Dâu, Chỉ Hết Lòng Thương Con Út - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia