Nói xong câu ấy, chính bà khựng lại.
Chu Mẫn cũng khựng.
Thành Hạo đứng ở cửa, xách sữa đậu nành và quẩy, nhìn hai người đối mắt một thoáng rồi lại dời đi.
Ngô Tú Anh cúi đầu tiếp tục chỉnh mép chăn.
Chỉnh vô cùng cẩn thận.
Từng góc một được vuốt phẳng.
Chu Mẫn đưa tay nhận con ôm trước n.g.ự.c, cằm tựa lên đầu đứa bé, nhắm mắt một lúc.
Thành Hạo đặt đồ ăn lên bàn, gọi mọi người ăn.
Ngô Tú Anh đứng dậy cầm sữa đậu nành uống một ngụm, đứng dựa cửa sổ nhìn bầu trời xám bên ngoài.
Thành Hạo đi tới đứng bên cạnh bà.
Hai mẹ con cùng nhìn ra ngoài một lúc.
Dưới lầu có chiếc xe bấm còi.
Lá cây long não trong sân bị gió thổi lật qua lật lại, kêu xào xạc.
Ngô Tú Anh đột nhiên nói:
“Cú đá của con đau thật đấy.”
Thành Hạo quay đầu nhìn bà.
Bà không nhìn anh, vẫn nhìn ngoài cửa sổ, nhưng khóe môi cong lên.
Kiểu cong môi ấy anh nhận ra.
Là dáng vẻ lúc bà ngoài miệng nói giận nhưng trong lòng thật ra không giận đến vậy.
Anh nhìn từ nhỏ đến lớn, không thể nhầm.
Thành Hạo nói:
“Con xin lỗi.”
Ngô Tú Anh uống một ngụm sữa đậu nành, nói không rõ:
“Lần sau còn đá mẹ, mẹ báo cảnh sát trước.”
Thành Hạo bật cười.
Mẹ anh cũng cười.
Cười đến suýt phun sữa đậu nành, vội dùng mu bàn tay che miệng, vai run lên từng hồi.
Hai người đứng trước cửa sổ cười rất lâu, khiến người nhà giường bên cạnh cũng quay đầu nhìn.
Thành Hạo cầm hộp sữa đậu nành đặt lại lên bàn rồi quay lại cửa sổ.
Anh và mẹ đứng song song.
Không ai nói gì nữa.
Nhưng trên kính cửa sổ, bóng hai người đứng rất gần.
Bóng anh cao hơn bà một cái đầu.
Bóng bà gầy hơn anh một vòng.
Vai kề vai, in trên mặt kính lạnh.
Trong phòng truyền tới tiếng khóc mảnh của đứa trẻ.
Ngô Tú Anh quay người đi tới.
Thành Hạo vẫn đứng bên cửa sổ, nhìn bóng mình trên kính.
Bầu trời bên ngoài dần sáng.
Xa xa có khói bếp bay lên, hòa vào lớp sương xanh xám buổi sớm.
Anh nhìn một lúc rồi cũng quay người trở lại bên giường, cúi xuống bế con gái.
Đứa trẻ bé xíu, mềm mại, nằm trên cánh tay anh giống một cục bông không xương.
Anh bế rất vụng.
Hai cánh tay cứng đờ.
Nhưng không buông.
Chu Mẫn ở bên cạnh nhìn rồi nói:
“Thả lỏng chút đi, con bé có c.ắ.n anh đâu.”
Thành Hạo thả lỏng tay một chút.
Đứa trẻ cựa trong lòng, tìm được tư thế thoải mái rồi lại ngủ.
Anh cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhăn nhúm, nhìn con bé trong lúc ngủ ch.óp chép miệng một cái rồi khóe môi cong lên.
Anh cảm thấy chuyện đúng đắn nhất mình từng làm trong đời chính là cú đá sáng hôm đó.
Chuyện đúng thứ hai là quay trở lại cánh cửa ấy, đưa người bên trong bước ra.
Cánh cửa đó đã mở.
Sau này có lẽ cũng sẽ không còn ai dùng nó để chặn đường người khác nữa.
Người bên trong có thể đi ra.
Người bên ngoài cũng có thể bước vào.
Như vậy là tốt.
Mặt trời ngoài cửa sổ mọc lên.
Ánh sáng cam vàng ấm áp tràn vào phòng bệnh, rơi trên chăn trắng, giỏ hoa quả trên tủ đầu giường và khuôn mặt hồng hào của đứa trẻ.
Thành Hạo nâng con lên một chút, để bé tựa vào vai.
Bàn tay nhỏ vừa vặn đặt cạnh cổ anh.
Móng tay út hồng hồng, trong suốt dưới ánh sáng.
Anh đứng đó, nhìn mặt trời ngoài cửa sổ từng chút nhô lên sau những tòa nhà.
Khi lên cao, ánh sáng phủ kín hành lang.
Cả phòng bệnh sáng bừng.
Đứa trẻ trong lòng anh ngủ rất ngon.
Đôi môi nhỏ cử động, không biết đang mơ giấc mơ gì đẹp.
Mẹ anh ở bên cạnh thu dọn tã và bình sữa.
Vợ anh tựa đầu giường xem điện thoại, khóe môi mang nụ cười.
Thành Hạo cảm thấy như vậy đã đủ.
Một cánh cửa bị đá tung.
Một người phụ nữ được anh bế ra ngoài.
Một đứa trẻ vừa chào đời.
Một người mẹ già vẫn bằng lòng cùng anh bước trở lại qua cánh cửa ấy.
Anh cúi mặt, khẽ chạm vào mu bàn tay đứa trẻ.
Đầu ngón tay cảm nhận được chút hơi ấm mảnh mai, giống như nhịp tim.
Sau này tên chính thức của đứa trẻ do Chu Mẫn đặt, gọi là Thành Niệm.
Tên ở nhà do bà nội đặt, gọi là Tiểu Mãn.
Ngô Tú Anh nói đứa trẻ sinh vào cuối tháng tám, mùa thu vừa tới, mọi thứ đều dần tròn đầy, cứ gọi là Tiểu Mãn.
Thành Hạo nói nghe hay.
Ngày Tiểu Mãn đầy tháng, cả nhà tụ tập tại căn nhà cũ ăn một bữa.
Ngô Tú Anh xuống bếp làm đầy một bàn thức ăn.
Chu Mẫn ở bên cạnh phụ giúp.
Hai người chen nhau trong bếp, vừa nói vừa cười.
Thành Hạo bế con gái ngồi phòng khách xem phim truyền hình.
Thành Tuệ và chồng cô đứng ngoài ban công hút t.h.u.ố.c, nói chuyện.
Đứa trẻ ngủ ngon lành giữa tiếng người lớn trò chuyện và tiếng tivi.
Ăn được nửa bữa, Ngô Tú Anh bưng một bát canh sườn ra đặt trước mặt Thành Hạo.
“Uống đi.”
Thành Hạo bưng lên uống một ngụm.
Là hương vị hồi nhỏ.
Độ đậm nhạt vừa phải.
Sườn hầm mềm.
Trên mặt canh nổi một lớp mỡ vàng óng.
Tối hôm đó, sau khi tiễn Chu Mẫn và Tiểu Mãn về, Thành Hạo ngồi trên sofa phòng khách nghỉ một lát.
Ngô Tú Anh đang dọn bát đũa trong bếp.
Tiếng vòi nước chảy ào ào.
Tiếng bát đĩa va nhau leng keng từ trong đó truyền ra.
Anh ngồi nghe những âm thanh ấy, cảm thấy trong lòng rất yên ổn.
Trên cửa tủ lạnh của mẹ, mảnh giấy đỏ ấy đã bị anh xé từ lâu.
Lần này mẹ anh không dán lại.
Cửa tủ lạnh sạch sẽ.
Chỉ dán một tấm ảnh của Tiểu Mãn.
Trong ảnh, con bé cười đến nheo cả mắt, hai nắm tay nhỏ giơ cạnh má, giống như một con mèo thần tài.