Tôi cứ tưởng mọi chuyện đã kết thúc.
Cho đến một buổi sáng thứ 3, trời mưa lâm thâm.
7h sáng khách đã vãn, tôi đang dọn dẹp thì thấy một bóng người quen thuộc đứng nép ngoài mái hiên cửa hàng.
Là Lý Thục Phân.
Bà ta khác hẳn 3 tháng trước. Ngày bán đất, bà ta mặc áo lụa, đeo vàng ch.ói mắt, mặt mày phơi phới. Bây giờ bà ta gầy rộc đi, chỉ còn da bọc xương, mặc cái áo mưa rách tả tơi, chân đi dép tổ ong lấm lem bùn đất, tóc bạc trắng.
Vừa thấy tôi, bà ta bỗng nhiên quỵ xuống giữa chợ, quỳ gối trong vũng nước mưa bẩn thỉu.
"Tô Vãn ơi... Tô Vãn ơi... cứu mẹ với... mẹ lạy con..."
Cả chợ quay lại nhìn tôi, xì xào.
Tôi vội vàng chạy ra kéo bà ta dậy: "Bà làm gì vậy? Bà đứng lên đi! Người ta nhìn kìa!"
Bà ta không đứng, cứ quỳ gối, nước mắt nước mũi tèm lem, nắm c.h.ặ.t lấy gấu quần tôi:
"Tô Vãn ơi mẹ sai rồi, mẹ lạy con, con về với Tiểu Thâm đi con ơi! Nhà mình tan nát hết rồi con ơi!"
Tôi lôi Lý Thục Phân vào trong cửa hàng, đưa cho bà ta cái khăn mặt và cốc nước nóng. Tiểu Linh tinh ý chạy ra ngoài trông hàng, kéo tấm bạt che khuất mọi cảnh tượng bên trong.
Lý Thục Phân vừa lau nước mắt vừa kể, câu chuyện còn nực cười và bi t.h.ả.m hơn cả phim truyền hình 8h tối.
Sau khi trả tôi 750 triệu, nhà họ Cố còn lại hơn 1 tỷ. Lý Thục Phân vẫn cố chấp dồn hết tiền mua một căn chung cư cho Cố Trạch Vũ ở thành phố, tiền không đủ, bà ta vay thêm ngân hàng vài trăm triệu, hoàn thành lời hứa với con trai út.
Cố Trạch Vũ lên thành phố được 2 tháng thì dính vào c.ờ b.ạ.c online. Ban đầu nó được dụ vào app c.á đ.ộ bóng đá, thắng được vài chục triệu, tưởng mình là thiên tài.
Sau đó thì thua. Thua 300 triệu, nó sợ quá không dám nói với ai, đi vay tín dụng đen để gỡ.
Gỡ thế nào lại thua thêm hơn 1 tỷ nữa.
Bọn xã hội đen tìm đến tận quê, ba ngày đến nhà một lần, đổ mắm tôm, sơn đỏ trước cửa, dọa cắt tay Cố Trạch Vũ, dọa bắt cóc Lý Thục Phân.
Lý Thục Phân sợ quá, phải bán vội căn chung cư vừa mua, lúc mua 1 tỷ 5, thêm nội thất là 1 tỷ 7, bán tháo chỉ được 1 tỷ 2, gom góp tất tần tật tiền bạc trong nhà mới đủ trả cho lũ xã hội đen.
Trả xong tiền vay nóng của Cố Trạch Vũ, cả nhà không còn 1 xu dính túi, lại còn vẫn mang nợ ngân hàng. Đỉnh điểm là tuần trước, bố chồng tôi là Cố Đại Sơn, do sốc và tức giận nên bị tai biến nhẹ, méo miệng, liệt nửa người, phải nằm một chỗ.
Lý Thục Phân một mình vừa chăm chồng liệt, vừa phải hầu thằng con út suốt ngày nhốt mình trong phòng c.h.ử.i bới, đập phá vì nợ nần.
Không ngờ nó vẫn chưa dừng ở đó, trong những ngày đóng cửa ở nhà, nó tiếp tục lên mạng vay thêm 100 triệu tiền tín dụng đen, tất cả đều đổ vào c.ờ b.ạ.c. Dĩ nhiên, lại thua sạch.
Chuyện vỡ lở, bà ta kiệt sức, không còn cách nào mới bắt xe lên thành phố tìm tôi.
"Tô Vãn ơi," bà ta nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, bàn tay bà thô ráp như vỏ cây, đầy vết nứt nẻ, "Ngày xưa mẹ ngu, mẹ mù mắt, mẹ đối xử tệ với con. Mẹ không phải là người. Con về đi con, về chăm bố nó giúp mẹ. Tiểu Thâm nó vẫn thương con lắm, ngày nào cũng khóc. Cái cửa hàng này... con cho Tiểu Vũ đến phụ giúp, nó khỏe lắm, làm được việc..."
Tôi nghe đến đây thì bật cười, cười đến chảy cả nước mắt, cười đến đau cả bụng.
Tôi giật tay ra khỏi tay bà ta.
"Bà Lý Thục Phân," tôi nói, giọng lạnh như băng: "Bà vẫn không thay đổi gì cả. Đến tận bây giờ, bà vẫn coi tôi là một con ngu."
"Bà tìm tôi về không phải vì thương yêu gì, mà vì nhà bà không còn ai làm ô sin không lương nữa, phải không? Bố chồng tai biến cần người đổ bô, Cố Trạch Vũ cần người nấu cơm, Cố Cảnh Thâm cần một người quán xuyến nhà cửa để yên tâm làm việc nuôi cả nhà. Bà tính hay quá, một công đôi ba việc."
"Bà bảo cho Cố Trạch Vũ đến đây làm? Cửa hàng này là tiền mồ hôi của tôi, tiền m.á.u của đứa cháu nội mà bà chưa từng hỏi thăm một câu đấy. Bà định cho Cố Trạch Vũ đến để nó lại hại tôi thêm một lần nữa, để nó mang cả xã hội đen tới đây đập phá à?"
Mặt Lý Thục Phân cứng đờ, vẻ van xin chuyển sang oán độc.
Tôi đứng dậy, lấy trong ngăn kéo ra 500k, là tiền bán xôi sáng nay, nhét vào tay bà ta.
"Đây là 500k, không phải cho bà, là tôi bố thí cho người qua đường. Cầm lấy mà bắt xe về quê."
"Tôi nói cho bà biết lần cuối. Tô Vãn ngu ngốc đã c.h.ế.t ở trong căn bếp nhà bà vào cái ngày sảy t.h.a.i rồi. Người đang đứng trước mặt bà bây giờ là bà chủ Tô Vãn, tôi không có nghĩa vụ phải hiếu thảo với bà, cũng không có nghĩa vụ phải cứu vớt thằng con trai c.ờ b.ạ.c của bà."
"Bà về đi. Và đừng bao giờ đến đây nữa. Nếu bà còn đến, tôi sẽ báo bảo vệ là có người gây rối, ăn vạ."
Lý Thục Phân nhìn tờ 500k trong tay rồi lại nhìn tôi. Ánh mắt bà ta đầy vẻ căm phẫn: "Mày... mày ác lắm Tô Vãn! Mày thấy nhà tao c.h.ế.t mà không cứu! Mày sẽ bị quả báo! Mày sẽ không bao giờ có con được nữa!"
Tôi chỉ vào chiếc camera nhỏ xíu treo trên cửa hàng: "Bà c.h.ử.i to lên, camera đang quay đấy. Để tôi đăng lên mạng xã hội xem mọi người trả lời ai mới xứng gặp quả báo."
Bà ta sợ hãi, cầm tiền, lảo đảo chạy ra khỏi cửa hàng, biến mất trong màn mưa xối xả.
Chiều hôm đó, Cố Cảnh Thâm đến.
Anh ta gầy đi nhiều, đen nhẻm, râu ria lởm chởm, không còn là chàng trai thư sinh tôi từng yêu nữa. Anh ta mặc bộ quần áo công nhân lấm lem xi măng, đứng nép ngoài cửa hàng, không dám vào.
Đợi khách vãn hết, anh ta mới lí nhí bước vào: "Vãn Vãn..."
"Ăn gì?" Tôi hỏi, giọng dửng dưng như với một người khách lạ.
Anh ta im lặng một lúc lâu, rồi nói, giọng khàn đặc: "Mẹ anh... bà ấy... anh xin lỗi em."
"Tôi đưa tiền cho bà ta rồi." Tôi cắt ngang.
Anh ta cúi đầu, hai tay vò c.h.ặ.t lấy nhau: "Vãn Vãn, anh biết anh là một thằng hèn. Ba năm qua, anh không bảo vệ được em, không bảo vệ được con. Anh... anh ngày nào cũng mơ thấy con, nó hỏi anh tại sao không cứu nó..."
Tôi im lặng.
"Anh mất việc rồi, là do lũ xã hội đen đến gây rối, công ty ngại phiền phức nên cho anh thôi việc, giờ tạm thời đi làm ở công trình gần nhà với Trạch Vũ, lương chỉ có mấy trăm một ngày, công việc ngày có ngày không, nhưng vẫn phải đi để lo cho bố và trả nợ. Anh mệt quá Vãn Vãn à..."
Tôi nhìn anh ta. Người đàn ông này, tôi đã từng yêu đến c.h.ế.t đi sống lại. Nhưng bây giờ lòng tôi không còn chút gợn sóng nào nữa. Chỉ còn lại sự xa lạ và lòng thương hại.
Tình yêu của tôi đã c.h.ế.t cùng đứa bé 8 tuần tuổi trong căn bếp lạnh lẽo đó rồi.
Anh ta ngẩng lên, mắt đỏ hoe: "Vãn Vãn, anh có thể... thỉnh thoảng đến ăn sáng được không? Bánh bao em làm... vẫn thơm như ngày em mới về làm dâu..."
Tôi không nói gì, lặng lẽ mở xửng hấp còn nóng hổi, gắp cho anh ta 4 cái bánh bao nhân thịt lớn, 2 cái quẩy vàng ruộm mới rán, cho vào túi giấy dầu, đưa cho anh ta.
"Năm chục."
Cố Cảnh Thâm sững người, nhìn túi bánh bao nóng hổi trong tay tôi, rồi móc trong túi quần công nhân ra một nắm tiền lẻ nhàu nát, đếm đi đếm lại, vừa đủ năm mươi nghìn, đặt lên bàn.
Anh ta cầm túi bánh bao, cúi đầu thật sâu trước mặt tôi, rồi quay lưng đi vào màn mưa.
Tôi nhìn theo bóng lưng liêu xiêu của anh ta. Hơi nóng từ xửng bánh bao bên cạnh phả vào mặt, ấm áp...