Con d.a.o rơi xuống t.h.ả.m.
Triệu Thúy Bình ngã quỵ.
Còng tay khóa vào cổ tay Vương Cường.
Cùng lúc đó, cảnh sát cũng đưa ra quyết định triệu tập và áp dụng biện pháp tố tụng với Triệu Thúy Bình dựa trên những chứng cứ đã thu thập trước đó.
Bà ta quay đầu nhìn Lục Trạch.
“A Trạch…”
“Mẹ là mẹ con.”
Lục Trạch nhìn bà rất lâu.
Sau đó anh nói nhỏ.
“Mẹ còn nhớ bát canh ở cữ hôm đó không?”
Triệu Thúy Bình cứng người.
“Đáng lẽ ngay từ lúc mẹ đem phần ăn của vợ con cho người khác…”
“Con đã phải hiểu rằng trong lòng mẹ, gia đình này chưa từng là gia đình.”
Sau bữa tiệc, cuộc điều tra được mở rộng.
Cơ quan điều tra lấy mẫu DNA chính thức.
Kết quả một lần nữa xác nhận Vương Cường là con ruột của Triệu Thúy Bình.
Họ rà soát dòng tiền suốt nhiều năm.
Hàng loạt khoản tiền từ tài sản nhà họ Lục đã được chuyển sang Vương Cường hoặc bố hắn.
Lão Lý và những người tham gia làm giả hồ sơ cũng bị bắt.
Quan trọng nhất là vụ án mười năm trước.
Mẫu bệnh phẩm được lưu giữ trong hồ sơ tư pháp cũ được giám định lại.
Hợp chất bất thường trong cơ thể bố Lục Trạch có cùng đặc điểm với chất độc tìm thấy trong bát canh của tôi.
Cảnh sát còn tìm được một d.ư.ợ.c sĩ cũ.
Người này nhớ rằng nhiều năm trước, Triệu Thúy Bình từng hỏi mua một loại t.h.u.ố.c không rõ nguồn gốc.
Họ cũng tìm được những ghi chép ngân hàng.
Ngay trước khi c.h.ế.t, bố Lục Trạch đã liên hệ luật sư về việc ly hôn và kiểm toán tài sản gia đình.
Một người hàng xóm cũ nhớ lại rằng năm ấy, Triệu Thúy Bình và chồng đã cãi nhau dữ dội.
Chiếc Rolex mất tích xuất hiện trong nhiều bức ảnh của bố Vương Cường sau vụ tai nạn.
Từng mảnh chứng cứ rời rạc cuối cùng ghép lại.
Khi Lục Trạch còn hơn một tuổi, Triệu Thúy Bình từng bỏ đi gần một năm.
Bà ta sống cùng bố của Vương Cường.
Trong khoảng thời gian ấy, Vương Cường ra đời.
Sau đó bà ta để đứa trẻ lại cho người đàn ông kia nuôi rồi trở về nhà họ Lục.
Nhiều năm sau, khi chồng phát hiện bí mật và chuẩn bị ly hôn, bà ta sợ mất tiền.
Bà ta đã cùng tình nhân cũ lên kế hoạch.
Chất độc làm bố Lục Trạch xuất hiện những cơn choáng.
Ngày xảy ra tai nạn, ông mất kiểm soát xe trên đường núi.
Vụ việc bị kết luận là tai nạn.
Sau khi ông c.h.ế.t, Triệu Thúy Bình tiếp tục dùng tài sản nhà họ Lục nuôi Vương Cường.
Mười năm.
Từng khoản một.
Đứa con ruột được bà ta giấu ngoài ánh sáng trở thành cái hố không đáy.
Còn Lục Trạch chỉ là nguồn tiền.
Khi tôi sinh con gái, mọi thứ thay đổi.
Nhà họ Lục có một người thừa kế mới.
Tôi cũng bắt đầu kiểm tra tài sản trong nhà.
Triệu Thúy Bình sợ bí mật bị phát hiện.
Vì vậy, bà ta chọn cách cũ.
Đầu độc.
Lần này, bà ta không thành công.
Cuộc điều tra kéo dài hơn một năm.
Không có chuyện một vụ án mạng cũ mười năm, một âm mưu đầu độc, một đường dây giấy tờ giả và hàng loạt hành vi chiếm đoạt tài sản có thể được giải quyết chỉ trong vài tuần.
Chúng tôi chờ.
Cảnh sát điều tra.
Viện kiểm sát xem xét hồ sơ.
Luật sư làm việc với từng chứng cứ.
Trong thời gian ấy, Triệu Thúy Bình và Vương Cường liên tục đổ lỗi cho nhau.
Vương Cường khai tất cả những gì mình biết về vụ án cũ để xin giảm nhẹ.
Triệu Thúy Bình lại tố cáo hắn trộm cắp, c.ờ b.ạ.c và tống tiền.
Cái gọi là tình mẫu t.ử sâu nặng cuối cùng tan biến trước lợi ích của chính mình.
Khoản ba triệu nằm trong tài khoản kiểm soát tiếp tục bị giữ để phục vụ điều tra.
Sau đó, tòa án xử lý theo nguồn gốc hợp pháp của từng khoản.
Phần tiền vay hợp pháp phải được giải quyết theo quy định.
Những hành vi cho vay trái pháp luật, đe dọa và hành hung của nhóm cho vay ngầm cũng bị điều tra riêng.
Tôi và Lục Trạch chưa từng nhận một đồng nào từ khoản tiền ấy.
Tài sản hợp pháp của gia đình được tách riêng và bảo vệ.
Mười tám tháng sau, vụ án được đưa ra xét xử.
Triệu Thúy Bình bị kết tội liên quan đến cái c.h.ế.t của chồng, đầu độc tôi chưa thành, trộm cắp và tham gia âm mưu chiếm đoạt tài sản.
Bản án dành cho bà ta rất nặng.
Vương Cường bị xét xử về các hành vi trộm cắp, tham gia làm giả hồ sơ để chiếm đoạt tài sản, tống tiền, đe dọa bằng hung khí và cố ý gây thương tích.
Hắn cũng phải nhận một bản án tù dài hạn.
Khi luật sư báo kết quả, tôi không vui.
Tôi cũng không thấy hả hê.
Tôi chỉ thấy mệt.
Một gia đình từng có thể sống bình thường đã bị lòng tham và một bí mật thối rữa suốt ba mươi năm phá hủy.
Khi vụ án kết thúc, con gái tôi đã gần hai tuổi.
Con bé biết chạy.
Biết gọi bố.
Biết gọi mẹ.
Mỗi sáng, nó đều ôm con thỏ bông chạy khắp phòng khách.
Chúng tôi đã chuyển khỏi căn nhà cũ từ lâu.
Căn nhà ấy được niêm phong trong thời gian điều tra.
Sau đó, Lục Trạch quyết định bán đi.
Anh không muốn giữ lại một nơi chứa quá nhiều ký ức.
Chiếc thố sứ men Nhữ bị vỡ ngày hôm ấy cũng không được giữ lại.
Tôi đã từng hỏi anh có muốn lấy một mảnh làm kỷ niệm không.
Lục Trạch lắc đầu.
“Không cần.”
“Có những thứ nên nhớ.”
“Nhưng không cần ngày nào cũng đặt trước mắt.”
Tôi hiểu.
Chúng tôi không cần biến quá khứ thành một món đồ trưng bày.
Những gì đã xảy ra đủ để chúng tôi nhớ cả đời.
Buổi chiều đầu đông, ánh nắng chiếu qua cửa kính.
Tôi ngồi bên cửa sổ.
Con gái đang nằm trên t.h.ả.m ghép hình.
Lục Trạch từ bếp bước ra.
Trên người anh là chiếc tạp dề màu xám tôi mua.
Trong tay anh có một bát canh bồ câu.
“Anh tự nấu à?”
Tôi hỏi.
Lục Trạch đặt bát xuống.
“Anh hỏi đầu bếp ở trung tâm chăm sóc sau sinh.”
“Không có t.h.u.ố.c.”
“Không có thứ gì lạ.”
“Chỉ có bồ câu, táo đỏ và hạt sen.”
Tôi bật cười.
Anh cũng cười.
Sau tất cả, một bát canh bình thường lại trở thành thứ khiến chúng tôi thấy bình yên nhất.
Con gái chạy tới.
“Bố!”
Lục Trạch cúi xuống bế con.
Con bé ôm cổ anh rồi cười khanh khách.
Tôi nhìn hai bố con.
Những ngày tháng đen tối ấy cuối cùng đã lùi lại phía sau.
Tối hôm đó, sau khi con ngủ, tôi và Lục Trạch ngồi ngoài ban công.
Dòng sông phía xa phản chiếu ánh đèn thành phố.
Tôi hỏi anh.
“Anh còn hận không?”
Lục Trạch im lặng rất lâu.
“Có lẽ từng hận.”
“Nhưng bây giờ anh không muốn dành thêm cuộc đời mình cho họ nữa.”
Tôi tựa đầu vào vai anh.
Tôi cũng vậy.
Ranh giới không phải là sự ích kỷ.
Tha thứ cũng không có nghĩa là phải để người khác tiếp tục làm tổn thương mình.
Có những người phải bị đẩy ra khỏi cuộc đời.
Có những cánh cửa phải được khóa lại.
Có những bí mật dù đau đớn đến đâu cũng phải được đào lên, để thứ mục ruỗng bên dưới không tiếp tục đầu độc những người còn sống.
Lục Trạch nắm tay tôi.
Trong phòng ngủ, con gái trở mình rồi phát ra một tiếng ê a.
Cả hai chúng tôi cùng đứng dậy.
Tôi nhìn anh.
Anh nhìn tôi.
Rồi chúng tôi cùng bật cười.
Những tháng ngày đen tối nhất đã thật sự kết thúc.
Cuộc sống của gia đình ba người chúng tôi, từ lúc ấy, mới thực sự bắt đầu.
HẾT.