Khi tôi nhắc đến Châu Minh Viễn, anh chỉ im lặng nghe rồi nói một câu.

“Đó không phải lỗi của em.”

Anh không vội bước vào cuộc sống của tôi.

Cũng không cố thay đổi tôi.

Anh chỉ ở đó, giống như một cái cây yên tĩnh, không gần không xa, vừa đủ che cho tôi một khoảng mát.

Có một hôm chúng tôi đi dạo bên sông.

Hoàng hôn nhuộm cả mặt sông thành màu vàng.

Anh đột nhiên dừng lại, nhìn tôi.

“Lâm Vãn, anh biết chuyện trước đây khiến em rất khó tin người khác.”

“Anh không muốn dùng vài câu hứa hẹn để bắt em tin anh.”

“Anh chỉ muốn nói rằng anh sẽ không thay em quyết định chuyện tiền bạc, công việc hay cuộc sống của em.”

“Nếu em cho phép, anh muốn ở bên cạnh em. Chậm một chút cũng được.”

Tôi nhìn anh.

Gió thổi tóc tôi rối lên.

Ánh hoàng hôn rơi trên tròng kính anh, phản chiếu một mảng màu ấm nhỏ.

Tôi đột nhiên nhớ lại hơn một năm trước, trong tiệc đính hôn ấy, khoảnh khắc tôi đẩy chiếc thẻ rỗng trở lại.

Lúc đó tôi tưởng mình đang đẩy đi một mối quan hệ sai lầm.

Bây giờ tôi mới biết mình đã đẩy mở một cánh cửa.

Phía sau cánh cửa là một cuộc đời khác.

“Trần Nghiễn.”

Tôi lên tiếng, giọng bị gió thổi hơi tan đi.

“Anh có thấy em quá tính toán tiền bạc không?”

Anh cười.

“Không. Rõ ràng về tiền bạc là cách tôn trọng chính mình và cũng tôn trọng người ở bên cạnh.”

“Anh thấy như vậy tốt hơn nhiều so với việc cứ giả vờ rộng rãi rồi để trong lòng khó chịu.”

Tôi nhìn anh, cũng cười.

“Vậy thì cùng đi song song một đoạn nhé.”

Gió bên sông rất nhẹ.

Hoàng hôn rất ấm.

Chúng tôi đi cạnh nhau, không ai nói thêm gì.

Nhưng sự im lặng ấy rất dễ chịu.

Một năm sau.

Studio chuyển vào văn phòng mới, diện tích gấp ba lần trước.

Đội ngũ từ ba người tăng lên mười người.

Khóa học từ trực tiếp mở rộng sang trực tuyến, học viên ở khắp cả nước.

Khóa “Thẻ Rỗng” trở thành chương trình được nhiều người biết tới nhất của studio.

Ngoài khóa học, chúng tôi còn có tư vấn và một cộng đồng nhỏ để học viên trao đổi với nhau.

Thỉnh thoảng có truyền thông tới phỏng vấn, hỏi vì sao tôi giữ cái tên ấy.

Tôi nói: “Vì nó nhắc tôi rằng trước khi bước vào một cuộc hôn nhân, điều quan trọng không phải chiếc thẻ đầy hay rỗng, mà là người bên cạnh có thành thật với mình hay không.”

Sau khi bài phỏng vấn được đăng, một ngày tôi nhận được một bưu kiện tại văn phòng.

Mở ra là một tấm thiệp viết tay, chữ rất ngay ngắn.

“Cô Lâm, cảm ơn cô. Khi đính hôn, em cũng nhận được một chiếc thẻ rỗng. Khi ấy em rất muốn khóc, nhưng em nhớ tới câu chuyện của cô. Em không khóc, em trả lại chiếc thẻ. Cuộc hôn nhân không thành, nhưng em không hối hận chút nào. Bây giờ em sống rất tốt.”

Không có tên người gửi.

Tôi dán tấm thiệp lên tường văn phòng, cạnh những tấm bưu thiếp khác do học viên gửi tới.

Bức tường ấy là nơi tôi thích nhất trong cả studio.

Tin tức về Châu Minh Viễn, lần cuối cùng tôi nghe được vẫn là từ Hứa Vi.

Cô ấy nói mẹ Châu Minh Viễn sau cơn đột quỵ hồi phục không được tốt, nửa người vẫn yếu, cần người chăm sóc lâu dài.

Châu Minh Viễn không tìm lại công việc chính thức.

Vừa chạy giao đồ ăn vừa chăm mẹ.

Căn nhà cũ cuối cùng vẫn bán đi.

Đổi sang một căn nhỏ hơn có thang máy để mẹ anh thuận tiện ra vào.

“Dạo trước anh ta gọi cho mình.”

Hứa Vi nói.

“Hỏi tình hình của cậu.”

“Mình nói cậu sống rất tốt.”

“Anh ta im lặng rất lâu rồi nói một câu ‘vậy là tốt’, sau đó cúp máy.”

Tôi nghe xong chỉ gật đầu, không hỏi thêm.

Có những người, có những chuyện, qua rồi là qua.

Không phải câu chuyện nào cũng cần một kết cục viên mãn.

Có những người xuất hiện chỉ để dạy bạn một điều gì đó rồi rời đi.

Quan hệ giữa tôi và Trần Nghiễn ổn định, bình yên.

Anh không chuyển tới nhà tôi.

Tôi cũng không chuyển tới nhà anh.

Chúng tôi đều có cuộc sống riêng, thỉnh thoảng giao nhau, thỉnh thoảng tách ra.

Anh tôn trọng sự độc lập của tôi.

Tôi cũng thích cảm giác ranh giới rõ ràng của anh.

Ở bên nhau thì rất thoải mái.

Tách ra cũng không lo âu.

Đây là kiểu quan hệ trước đây tôi chưa từng có.

Một tối, chúng tôi ăn cơm ở nhà anh.

Anh nấu, tôi rửa bát.

Đang rửa, tôi đột nhiên nhớ tới một chuyện, hỏi.

“Lúc đầu vì sao anh lại tới tìm em hợp tác? Thật sự là vì câu chuyện của vị khách hàng ấy sao?”

Anh tựa vào khung cửa bếp, cầm một cốc trà, suy nghĩ.

“Một nửa vì khách hàng đó.”

“Một nửa vì chính anh.”

“Anh?”

“Mẹ anh.”

Anh đi tới, nhận chiếc bát trong tay tôi, dùng khăn lau khô.

“Lúc bố mẹ anh ly hôn, mẹ anh chẳng lấy được gì.”

“Suốt hai mươi năm chung sống, phần lớn tài sản và giấy tờ đều do bố anh đứng tên.”

“Đến lúc ly hôn, mẹ anh mới nhận ra mình gần như không có khoản tích lũy riêng nào để bắt đầu lại.”

Anh đặt bát vào tủ rồi quay người nhìn tôi.

“Cho nên anh làm nghề này.”

“Anh muốn nhiều người giống mẹ anh không đến mức thua sạch như vậy.”

Tôi nhìn anh, đột nhiên cảm thấy một góc nào đó trong lòng khẽ bị chạm tới.

Tôi cứ tưởng góc ấy đã lành từ lâu.

Hóa ra nó vẫn còn.

Chỉ là không đau nữa.

“Trần Nghiễn.”

Tôi nói.

“Cảm ơn anh.”

“Cảm ơn anh chuyện gì?”

“Cảm ơn anh vì khiến em cảm thấy không phải ai cũng giống nhau.”

Anh cười, đưa tay xoa tóc tôi.

“Em cũng vậy.”

Ngoài cửa sổ, thành phố sáng rực ánh đèn.

Trong bếp còn vương mùi thức ăn.

Khoảnh khắc ấy rất bình thường, rất đời thường, nhưng lại khiến tôi thấy vô cùng yên tâm.

Chương 12 - Mẹ Chồng Dùng Thẻ Rỗng Đổi Mười Triệu Hồi Môn, Tôi Hủy Hôn Ngay Tại Chỗ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia