Hứa Vi gọi điện cho tôi, giọng mang theo sự phấn khích đặc trưng của phóng viên.
“Tiểu Vãn, cậu biết không? Đài muốn làm một chuyên đề về tranh chấp sính lễ. Họ muốn phỏng vấn cậu, cậu có đồng ý không?”
Tôi nghĩ một lúc.
“Không. Nhưng mình có thể đưa cho cậu một tuyên bố, cậu có thể trích dẫn.”
“Tuyên bố gì?”
“Cứ nói: Cô Lâm Vãn đã ủy quyền cho luật sư xử lý các vấn đề liên quan. Đối với bất kỳ hành vi vu khống, làm nhục hoặc xâm phạm danh dự nào, cô ấy sẽ truy cứu trách nhiệm theo pháp luật. Đồng thời, cô ấy hy vọng tất cả phụ nữ đều biết bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình trong hôn nhân, đừng để bị lừa bởi bất kỳ hình thức ‘thẻ rỗng’ nào.”
Hứa Vi im lặng mấy giây rồi bật cười.
“Tiểu Vãn, cậu thay đổi rồi.”
“Tốt hơn hay xấu đi?”
“Mạnh mẽ hơn.”
Tôi cúp máy, đứng ngoài ban công.
Gió đêm mát lạnh thổi trên mặt rất dễ chịu.
Ánh đèn thành phố xa xa lúc sáng lúc tối, giống một biển ánh sáng không bao giờ tắt.
Tôi nhớ lại hai năm trước, lúc vừa ở bên Châu Minh Viễn.
Anh từng dẫn tôi ăn quán ven đường.
Tôi mang giày cao gót đi không nổi, anh ngồi xổm xuống đòi cõng tôi.
Khi ấy tôi cảm thấy anh thật tốt.
Bây giờ nghĩ lại, bóng lưng từng ngồi xuống trước mặt tôi và dáng anh im lặng đứng sau lưng mẹ mình sau này, thực ra đều là cùng một con người.
Chỉ là khi đó tôi chưa nhìn rõ.
Video Lý Tú Lan gây chuyện tại khu mai mối sau khi được người qua đường đăng lên mạng đã hoàn toàn châm ngòi dư luận.
Đoạn video ấy còn nổi hơn video tiệc đính hôn bởi hình ảnh quá gây chú ý.
Một người phụ nữ trung niên bám c.h.ặ.t lấy cửa chiếc Porsche, khóc lóc gào thét “đó là tiền của tôi”, còn tôi trong xe không nhúc nhích, thậm chí còn thong thả đưa danh thiếp.
Bình luận trên mạng đủ kiểu.
Có người gọi tôi là “cô gái xử lý chuyện này rất tỉnh táo”.
Có người nói Lý Tú Lan là “tự đẩy mình vào tình thế khó xử”.
Cũng có người nghi ngờ toàn bộ sự việc là kịch bản, nói tôi đang câu tương tác.
Nhưng sau khi kết quả điều tra của đồn công an được công bố, xác nhận việc Lý Tú Lan báo án sai sự thật, những tiếng nghi ngờ ấy cũng dần biến mất.
Điều thật sự khiến tôi bất ngờ là chuỗi phản ứng sau đó.
Đầu tiên là công ty của Châu Minh Viễn lên top tìm kiếm.
Cư dân mạng đào ra nơi anh làm việc, là một công ty bất động sản quy mô trung bình.
Có người bình luận: “Phẩm chất như vậy mà công ty còn dám dùng à?”
Chưa đầy hai ngày, Hứa Vi nói với tôi Châu Minh Viễn đã bị công ty cho nghỉ.
Trên danh nghĩa là “nghỉ việc vì lý do cá nhân”, nhưng ai cũng biết chuyện gì đã xảy ra.
Sau đó là Lý Tú Lan.
Nghe nói sau khi từ đồn công an về, bà nằm trong nhà ba ngày không bước ra cửa.
Ngày thứ tư, bà chạy tới công ty Châu Minh Viễn làm loạn, nói công ty “thừa nước đục thả câu”.
Kết quả bị bảo vệ kéo ra ngoài.
Có người quay được video.
Bà ngồi trước tòa nhà công ty cả một buổi chiều, cuối cùng bị Châu Minh Viễn kéo về.
Khoảng thời gian ấy, tôi không còn quan tâm tới tin tức của họ.
Tôi bận việc của mình.
Tôi chia mười triệu thành ba phần.
Một phần mua sản phẩm đầu tư tương đối an toàn.
Một phần đầu tư vào studio giáo d.ụ.c tài chính dành cho phụ nữ mà tôi luôn muốn mở.
Phần còn lại để làm vốn lưu động.
Tôi thuê hai nhân viên, một người phụ trách thiết kế khóa học, một người phụ trách vận hành.
Khóa đầu tiên của studio có chủ đề tên là “Thẻ Rỗng”.
Tôi không dùng chuyện này để câu tương tác, nhưng trong phần giới thiệu khóa học có viết một câu.
“Hôn nhân là hợp tác, không phải cứu trợ. Tài sản của bạn, cuộc đời của bạn, đều nên do chính bạn quyết định.”
Câu ấy được học viên chụp lại đăng lên mạng, lại thu hút được một chút chú ý.
Đúng lúc tôi cho rằng mọi chuyện đang dần tốt hơn, Lý Tú Lan lại ra tay.
Lần này bà đổi cách.
Bà tìm một luật sư, gửi đơn kiện tôi ra tòa.
Có hai yêu cầu.
Thứ nhất, yêu cầu tôi trả lại một triệu trong “thẻ sính lễ”.
Thứ hai, yêu cầu tôi bồi thường năm trăm nghìn tiền “tổn thất danh dự”.
Lúc nhận giấy triệu tập của tòa, tôi đang họp cùng học viên tại studio.
Mở phong bì, nhìn hai dòng yêu cầu lạnh lẽo ấy, tôi không nhịn được bật cười.
Nhân viên bên cạnh giật mình, hỏi có chuyện gì.
Tôi đưa giấy triệu tập cho cô ấy.
Đọc xong, cô ấy cũng cười.
“Bà ta điên rồi à?”
“Gần rồi.”
Tôi cất giấy triệu tập, gọi điện cho bố.
Bố nghe xong, im lặng vài giây rồi nói.
“Bố quen một luật sư chuyên xử tranh chấp tài sản hôn nhân, họ Thẩm, rất nổi tiếng. Bố gửi thông tin liên lạc cho con.”
Luật sư Thẩm là một phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi, tóc ngắn, đeo kính gọng mảnh, nói chuyện ngắn gọn, dứt khoát.
Lần đầu gặp, tôi trải toàn bộ tài liệu trước mặt cô ấy.
Sao kê ngân hàng, lịch sử giao dịch của chiếc thẻ rỗng, video tiệc đính hôn, video ở khu mai mối, biên nhận báo án từ đồn công an, những tin nhắn đe dọa Lý Tú Lan gửi tôi.
Cô ấy xem từng trang rồi ngẩng đầu, đẩy kính.
“Cô Lâm, cô biết không? Tôi hành nghề mười lăm năm, đây là nguyên đơn ngu ngốc nhất tôi từng gặp.”
“Vì sao?”
“Bà ta kiện cô đòi trả một triệu sính lễ, nhưng bà ta căn bản chưa từng đưa cô một triệu. Số dư chiếc thẻ chỉ có một tệ, thẻ chính lại nằm trong tay bà ta. Bà ta lấy gì chứng minh từng đưa cô một triệu? Dùng miệng à?”
Khóe môi luật sư Thẩm khẽ cong lên.
“Còn thiệt hại danh dự, chính bà ta cầm ảnh cô đứng ở khu mai mối c.h.ử.i cô, video cả mạng đều đã xem. Bà ta kiện cô phỉ báng? Đây là tự chui đầu vào lưới.”