Rốt cuộc, Trần Tri Mẫn vẫn không để Trần Thúy Thúy sang phụ giúp. Việc kinh doanh của cửa hàng còn đang bộn bề, để cô qua đây, một mình Lý Đại Thành phải loay hoay trông coi cửa tiệm, dăm ba bữa thì còn cầm cự được, chứ kéo dài thì kiệt sức mất.
Hai đứa trẻ lại không phải loại quấy khóc nghịch ngợm. Trần Tri Mẫn thầm nghĩ, đợi sau khi Trần Bành Sinh hết phép, Chu Hàm hết cữ đi làm trở lại, một mình bà chăm sóc cũng chẳng thành vấn đề.
Bác gái Lý có lòng tốt muốn phụ giúp một tay, cả nhà họ sẽ ghi lòng tạc dạ. Tình nghĩa xóm giềng tối lửa tắt đèn có nhau, có khi còn quý hơn cả họ hàng xa. Chặng đường phía trước còn dài, nay tôi giúp bà, mai bà giúp tôi, đúng là để bác gái Lý phụ một tay thì hợp tình hợp lý hơn cả.
Bác gái Lý cười rạng rỡ không khép được miệng: "Thấy chưa, tôi đã bảo tôi là người thích hợp nhất mà lị!"
Lục Oái tiếp lời: “Thèm bế cháu thì giục con dâu con trai nhà bác mau mau sinh một đứa đi.”
Bác gái Lý đã học lỏm bí kíp làm mẹ chồng từ Trần Tri Mẫn: tuyệt đối không can thiệp vào chuyện riêng của vợ chồng con cái. “Tụi nó muốn sinh lúc nào thì sinh, tôi chỉ việc giữ gìn sức khỏe cho tốt, để sau này còn sức mà bế cháu là được.”
Trần Thúy Thúy giơ ngón tay cái tán thưởng: “Bác Lý, tư tưởng của bác thoáng quá!”
Bác gái Lý ưỡn thẳng lưng. Nếu là vài tháng trước, đời nào bà nói được những lời cởi mở nhường này.
Tất cả đều nhờ học hỏi từ chị Trần cả. Chuyện của con cái thì cứ để chúng tự lo. Mình già rồi, ngoan ngoãn làm một bà lão biết điều là đủ. Phải dùng cách mà tụi trẻ thích để đối đãi với chúng. Đó là những lời "vàng ngọc" mà chị Trần thường xuyên rỉ tai bà.
Bác gái Lý thi thoảng lại sang tìm Trần Tri Mẫn buôn chuyện, mục đích chính là để dò hỏi xem hai mẹ con nhà đó có bí quyết gì mà sống chung hòa thuận êm ấm đến vậy.
Trần Tri Mẫn cũng chẳng giấu giếm, rút ruột rút gan mà tâm sự. Một nhà chỉ có thể có một người làm chủ, hỏi bác gái Lý có đồng ý không?
Bác gái Lý dĩ nhiên gật gù đồng ý. Một núi làm sao chứa nổi hai hổ, một nhà mà có hai "bà trùm" thì kiểu gì chẳng xảy ra đại chiến.
Đúng rồi, Trần Tri Mẫn tiếp tục phân tích, sở dĩ nhiều cặp mẹ chồng nàng dâu mâu thuẫn như nước với lửa, nguyên nhân cốt lõi là do bà mẹ chồng cứ thích tranh giành quyền uy, muốn đè đầu cưỡi cổ con dâu. Thử hỏi, một cô con dâu có năng lực, có học thức, liệu có chịu lép vế, nuốt cục tức đó vào bụng không?
Bác gái Lý ngẫm lại những chuyện mẹ chồng nàng dâu c.ắ.n xé nhau ở quê nhà, thấy quả đúng như vậy. Hai bên cứ ngấm ngầm kèn cựa, đối chọi gay gắt với nhau.
Trần Tri Mẫn lại bảo, mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu mà đẩy lên cao trào, thì hạnh phúc vợ chồng cũng sẽ bị liên lụy. Trường hợp của Trần Bành Tuyết nhà bà chính là một ví dụ điển hình.
Bà cụ Từ chướng mắt Trần Bành Tuyết vì cô không sinh được con trai. Cho dù Từ Truyện Quân có tốt với Trần Bành Tuyết đến đâu, cũng chẳng thể bù đắp nổi những tổn thương mà mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu tồi tệ ấy dần dà khoét sâu vào hạnh phúc lứa đôi.
Mớ bòng bong quan hệ rắc rối là thế, thử bóc tách ra mà xem. Nếu một người dưng c.h.ử.i rủa bạn, liệu bạn có giữ được thái độ hòa nhã với con trai người ta không? Chắc chắn bạn chỉ muốn trút hết mọi bực dọc, ấm ức lên đầu anh ta cho hả dạ.
Trớ trêu thay, Từ Truyện Quân lại đối xử với Trần Bành Tuyết vô cùng ân cần. Sự t.ử tế ấy vô tình chặn đứng lối thoát cho những uất ức trong lòng Trần Bành Tuyết, khiến cô phải kìm nén, chịu đựng sự nghẹn ngào bức bối.
Miễn là Từ Truyện Quân không chịu đứng lên mạnh mẽ bảo vệ vợ, thì sự rạn nứt dẫn đến đổ vỡ chỉ còn là vấn đề thời gian. Chính vì thế, Trần Tri Mẫn mới khuyên con gái ly hôn.
Con người ta sống ở đời, uất ức mãi sao chịu nổi, dễ sinh bệnh tật lắm.
Con cái trưởng thành, chỉ cần chúng không phạm pháp, quan điểm của Trần Tri Mẫn là cứ buông tay, để mặc chúng tự do bay nhảy, bươn chải ngoài xã hội. Bậc làm cha làm mẹ như bà, chỉ cần giữ vững hậu phương, tạo bến đỗ bình yên để mỗi khi mỏi mệt, đàn con lại tìm về.
Trần Tri Mẫn luôn nhìn nhận những ưu điểm của người khác để học hỏi, nhưng bà cũng có sự kiêu hãnh của riêng mình: bà chẳng hề kém cạnh bất kỳ ai.
Con cái kết hôn, xã hội thì ngày một tiến bộ. Thế giới mà đám trẻ được chiêm ngưỡng rộng lớn hơn thế giới của bà rất nhiều. Bọn trẻ sớm muộn gì cũng phải tự mình đứng mũi chịu sào, thế nên mẹ chồng tốt nhất là lui về tuyến sau làm người hỗ trợ.
Bác gái Lý đã dần thấm nhuần tư tưởng "buông tay", việc gì cũng nghe theo con dâu. Kể từ ngày con dâu bước chân vào cửa, hai mẹ con chưa từng nặng lời hay đỏ mặt tía tai với nhau.
Giờ đây, được hàng xóm láng giềng ca ngợi là bậc cha mẹ cởi mở, hiện đại, trong lòng bác gái Lý vô cùng hãnh diện.
Hóa ra, làm mẹ chồng cũng là cả một nghệ thuật cần phải trau dồi. Tìm đúng sư phụ để học hỏi, đảm bảo gia đình lúc nào cũng êm ấm, thuận hòa.
Trước khi Lục Vãn Thuyền sinh, Lục Oái đã cất công tìm một người phụ nữ lớn tuổi tháo vát. Dự định là sẽ trả lương hàng tháng để người đó phụ giúp trông nom đứa bé, còn bà vẫn tiếp tục công việc, vì chỉ còn ba năm nữa là bà tới tuổi nghỉ hưu.
Nhưng sau khi trải qua sự cố kinh hoàng ở bệnh viện, đứa cháu suýt nữa thì bị bắt cóc, cứ nhớ lại đêm kinh hoàng đó là Lục Oái lại sởn gai ốc, tim đập thót lên từng nhịp. Bà quyết định nộp đơn xin nghỉ hưu sớm lên cơ quan. Đứa cháu này nếu không do chính tay bà chăm sóc, bà thực sự không thể nào an tâm.
Thoắt cái đã đến kỳ thi cuối kỳ của Từ Văn Nhã. Trong phòng thi, cô bé đã cố gắng tỏ ra khiêm tốn hết sức, nhưng ngặt nỗi thực lực lại không cho phép. Ngay khi mọi người vẫn đang cặm cụi làm mặt đầu tiên của bài thi, thì trong phòng đã vang lên tiếng lật giấy rõ mồn một.
Các bạn học... bỗng có cảm giác như bị ai tát cho một cú đau điếng.
Đến khi người khác loay hoay lật sang mặt sau, cô bé đã hoàn thành bài thi từ lúc nào. Từ Văn Nhã xoay b.út trên tay, điềm nhiên rà soát lại bài một lượt rồi thong thả đứng lên nộp.
Các bạn học... chỉ biết giương mắt ngước nhìn bóng lưng của vị "học bá" nhí.
Thầy giáo cười tủm tỉm thu lại bài thi của Từ Văn Nhã. Đứa bé này vốn dĩ là viên ngọc quý trong mắt các thầy cô. Đa số học sinh lớp bốn đều ở độ tuổi lên mười, riêng Từ Văn Nhã mới lên tám. Cách cô bé lễ phép, dõng dạc chào hỏi giáo viên, cùng bảng thành tích học tập luôn bỏ xa bạn bè, đã khiến danh tiếng của cô bé vang dội khắp trường, thầy cô nào cũng nhẵn mặt.
Giờ đây, câu cửa miệng quen thuộc nhất của các thầy cô giáo là: Các em nhìn Từ Văn Nhã lớp bốn kìa, học tập cho t.ử tế vào. Đừng có lớn tồng ngồng rồi mà học hành chẳng đâu vào đâu. Bài tập dặn đi dặn lại bao nhiêu lần, thế mà đến lúc thi thì lại tối tăm mặt mũi!
Lúc này, là thời khắc Từ Văn Nhã vui vẻ nhất, bởi vì kỳ nghỉ hè sắp sửa bắt đầu. Cô bé đã bàn bạc xong xuôi với mợ, kỳ nghỉ này sẽ dọn đến khu gia thuộc ở một thời gian, để ngày ngày được thỏa thích chơi đùa với hai em nhỏ.
Rời phòng thi, Từ Văn Nhã thong dong rảo bước về phía quán ăn nhà mình.
Vừa xách cặp bước qua ngưỡng cửa, đã có người trêu chọc: "Ây da! Thiếu chủ nhân đã về rồi đấy ư? Hôm nay tan học sớm thế cơ à?"
Từ Văn Nhã đặt phịch chiếc cặp xuống bàn: "Hôm nay trường thi cuối kỳ mà sao mọi người tới sớm thế?"
Những vị khách quen... Dạo này chẳng hiểu sao tiếng tăm quán ăn này ngày càng vang xa, khách kéo đến nườm nượp, đến muộn một chút là y như rằng phải ngậm ngùi xếp hàng chờ đợi!
Nhưng ngẫm lại tay nghề đỉnh cao của bà chủ quán, thì việc xếp hàng cũng là lẽ đương nhiên.
"Thì tại đồ ăn quán cháu làm ngon quá mà. Đến muộn là hết chỗ ngay!"
Từ Văn Nhã thoắt cái hóa thân thành cô phục vụ lanh lợi, đon đả rót trà mời các vị khách quen: "Đều là nhờ các chú các bác thương tình ủng hộ, cháu xin cảm ơn mọi người ạ."
Các vị khách quen không nhịn được bật cười. Chẳng trách ai cũng thích ghé quán này, đồ ăn ngon đã đành, lại còn có cô tiểu chủ nhân đáng yêu, lém lỉnh thế này cơ mà.
"Cô nhóc lém lỉnh này, hôm nay thi cử thế nào mà ra sớm vậy?"
"Cháu làm xong sớm nên nộp bài ra ngoài cho đỡ chán ạ."
Có một vị khách quen có cháu trai học cùng khối với Từ Văn Nhã: "Con bé này đúng là nhân tài. Cháu trai tôi học cùng khối với con bé, ngày nào về nhà cũng kêu ca bị thầy cô lôi con bé ra làm gương. Nghe nó kể, tôi mới nhận ra, ôi chao, đây chẳng phải là thiếu chủ nhân quán ăn nhà mình hay sao!"
Từ Văn Nhã ngớ người, cô bé nổi tiếng đến mức này rồi cơ à?
Từ Văn Nhã đâu biết rằng, quán ăn đông khách tấp nập như hiện tại, cô bé cũng góp một phần công sức không nhỏ.
Chẳng nói đâu xa, chỉ riêng Đại Chân Chân, từ lúc tham gia cuộc thi do Từ Văn Nhã tổ chức, ngày nào cũng vùi đầu vào sách vở, học hành quên ăn quên ngủ.
Gia đình cô bé thấy vậy cứ đinh ninh muốn tìm cách báo đáp. Khi biết quán ăn nhà Từ Văn Nhã, họ liền kéo theo cả bầu đoàn thê t.ử, họ hàng hang hốc đến ủng hộ. Đến ăn thử một lần, ai nấy đều bị chinh phục, thành khách quen từ lúc nào không hay, chỉ vì hương vị món ăn đã trói c.h.ặ.t vị giác của họ.
Phụ huynh của các bạn học khác trong lớp cũng âm thầm kéo đến thưởng thức.
Lục Oái và Lục Hải Thịnh thì hăng hái quảng bá ở cơ quan. Hai vợ chồng nhiệt tình giới thiệu: "Dạo này chúng tôi mới phát hiện một quán ăn ngon tuyệt cú mèo, mọi người rảnh rỗi nhớ ghé ăn thử nhé." Lời đồn vang xa, ai nấy đều ùn ùn kéo tới.
Hiệu ứng truyền miệng quả là sức mạnh vô song. Trần Bành Tuyết cũng phải choáng ngợp trước làn sóng khách hàng ồ ạt này, thầm nghĩ không biết lượng khách khổng lồ này từ đâu mà đổ về nườm nượp như thế.