Còn tôi, cuối cùng cũng có thời gian để suy nghĩ nghiêm túc về lần sống lại này.

Ông trời cho tôi cơ hội làm lại, đâu phải để tôi dựa vào ký ức cũ rồi chỉ biết vênh váo bắt nạt người khác.

Đây là đời tôi.

Tôi phải sống lại cho ra sống lại, phải khiến cuộc đời này nở rộ đến ch.ói mắt.

Dĩ nhiên, tôi cũng tuyệt đối sẽ không tha cho con tiện nhân Tưởng Tùng Vận.

Tiết sau là tiếng Anh.

Trong lớp đang phát bài kiểm tra tháng.

Tờ đề mang tên tôi, phía trên vẽ kín Spongebob, nhưng tuyệt nhiên không có lấy một đáp án t.ử tế.

Tôi bất giác day trán, thầm nghĩ năm đó mình không chỉ học dốt mà còn ngây ngô đến buồn cười.

"Lần này phần điền từ khá khó. Có bạn nào thử dịch đoạn này không?"

Giáo viên tiếng Anh vừa dứt lời, cả lớp im thin thít.

Tôi mở bài ra nhìn một cái, trong đầu còn nghĩ: Khó đến thế sao? Lớp chọn mà chẳng ai biết làm?

Nhưng nhìn kỹ rồi mới nhận ra, đoạn này đơn giản đến không ngờ.

Chẳng qua chỉ là một mẩu truyện tiếng Anh rất bình thường.

Rồi tôi chợt nhớ ra, sau khi mẹ mất ở kiếp trước, tôi vì muốn rời xa ngôi nhà ấy nên chọn đi du học.

Tiếng Anh từ lâu đã thành ngôn ngữ thứ hai của tôi rồi.

"Thưa cô, em làm được."

Tôi hờ hững giơ tay.

Trong lớp bắt đầu có tiếng xì xào.

Ngay cả cô giáo tiếng Anh cũng lộ vẻ do dự.

"Vậy... Quý Mân, em thử xem."

Tôi dịch cả đoạn trôi chảy như nước chảy mây trôi.

Không chỉ vậy, còn tiện thể giải thích thêm mấy nghĩa mở rộng của vài từ khó, cuối cùng phân tích rõ ràng từng đáp án điền chỗ trống.

Một màn ấy xong xuôi, cô giáo gần như chẳng cần giảng lại nữa.

"Chỉ nhìn thôi cũng biết Quý Mân đã bỏ công vào bài này rất nhiều. Tốt lắm!"

Lời khen ấy hoàn toàn xuất phát từ lòng thật.

Còn Tưởng Tùng Vận thì nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét.

Trong những gì cô ta nghe được, tôi hẳn phải là một đứa học dốt vô tích sự mới đúng.

"Thưa cô, em có một cách khá hay để giúp các bạn học tiếng Anh tốt hơn, mình có thể thử ạ."

Có lẽ vì phần thể hiện vừa rồi của tôi khá ổn, lại nói rất chân thành, cô giáo tiếng Anh có phần bị thuyết phục.

Tôi nói tiếp:

"Lần này, hay là để các bạn tự giảng đề cho nhau, giống như em vừa làm ấy."

Việc để học sinh tự đứng ra giảng bài vốn là cách học hiệu quả, ở nước ngoài rất thường thấy.

Không chờ cô giáo trả lời, tôi đã vội bồi thêm một câu:

"Em nghe nói bạn Tưởng Tùng Vận học rất giỏi. Mấy câu còn lại để bạn ấy thử nhé."

3

Tưởng Tùng Vận từ tiểu học đến cấp hai đều học ở quê, nền tảng tiếng Anh gần như bằng không.

Đối diện với tiếng Anh cấp ba, cô ta lập tức hoảng hốt, luống cuống, đầu cúi thấp, lắp bắp:

"Xin lỗi cô... em không biết làm."

Tôi vờ kinh ngạc.

"Câu này đơn giản nhất rồi mà, sao cậu lại không biết được chứ?"

Ngay cả cô giáo tiếng Anh cũng không nhịn được mà nhíu mày.

Nghe nói Tưởng Tùng Vận được tuyển thẳng đặc cách vào lớp trọng điểm.

Kết quả, ngay cả một câu điền từ tiếng Anh đơn giản cũng không làm nổi.

Không có giáo viên nào thích học sinh học kém mà còn được ưu ái đặc biệt.

Điều này, tôi hiểu hơn ai hết.

"Đây là lớp trọng điểm. Ngoài học hành ra, những thứ khác đều là phù phiếm. Tưởng Tùng Vận, em ngồi xuống trước đi."

Sắc mặt cô giáo rõ ràng đã khó coi đi mấy phần.

Suốt cả tiết học sau đó, Tưởng Tùng Vận chỉ biết cúi gằm đầu, không dám ngẩng lên.

Trái lại, tôi trả lời câu hỏi cực kỳ tích cực, học đến sảng khoái vô cùng.

Thì ra, học giỏi là cảm giác như thế.

Lại còn được nhìn Tưởng Tùng Vận nuốt cục tức vào trong, trong lòng tôi vui đến khó tả.

Tan tiết tự học buổi tối, đã chín giờ.

Mọi người lần lượt ra về, chỉ còn Tưởng Tùng Vận vẫn chậm chạp ở lại.

Nghĩ tới chuyện xảy ra vào ngày hôm nay ở kiếp trước, khóe môi tôi khẽ nhếch thành một nụ cười lạnh, rồi rời khỏi trường.

Từ trường về nhà chỉ mất chừng mười phút đi bộ, phải đi qua một con hẻm sâu hun hút.

Mà hôm nay, đèn trong ngõ lại hỏng một cách lạ lùng, cả đoạn đường tối như mực.

"Ôi chà, em gái xinh đấy."

Trong bóng tối vang lên một giọng đàn ông nhơ nhớp.

Một tên tóc vàng xuất hiện trước mặt tôi, sau lưng còn có bốn tên đàn em.

Tôi đứng yên, không hề hoảng loạn, thậm chí còn cong môi cười nhạt.

"Tôi khuyên các anh, bây giờ biến đi còn kịp."

Tên tóc vàng còn tưởng tôi đang cố ra vẻ bình tĩnh.

"Em gái cũng có cá tính đấy. Anh đây lại thích kiểu như em."

Nói đoạn, hắn giơ tay định sờ mặt tôi.

Đúng lúc ấy, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau lưng:

"Các người đừng động vào bạn ấy!"

Tưởng Tùng Vận đứng ở cuối con ngõ, cầm điện thoại trên tay.

"Nếu các người còn bắt nạt bạn học của tôi, tôi báo công an đấy!"

Từng câu từng chữ, giống hệt ký ức cũ.

"Qua đây."

Tôi ngoắc tay gọi cô ta, đồng thời cũng bước về phía cô ta.

Đến trước mặt rồi, tôi lập tức nắm lấy tay cô ta, dùng sức tát thẳng vào mặt mình.

Cũng vừa đúng lúc ấy, một chiếc xe hơi màu đen dừng lại ở đầu hẻm.

Người đàn ông trên xe hốt hoảng lao xuống, đẩy Tưởng Tùng Vận ra rồi chạy tới chỗ tôi.

"Tiểu Mân! Có chuyện gì vậy?"

Đám du côn thấy thế thì hốt hoảng bỏ chạy.

Tưởng Tùng Vận c.h.ế.t sững tại chỗ.

Còn tôi ngẩng đầu lên, mắt đẫm nước, nhìn người đàn ông trước mặt.

"Ba... con sợ quá."

"Con đâu có đắc tội gì với bạn học mới. Con không biết vì sao cậu ấy lại cùng người khác bắt nạt con..."

Kiếp trước, chiêu sở trường của Tưởng Tùng Vận chính là giả đáng thương, giả ngoan ngoãn.

Còn bây giờ, tôi chỉ là đi con đường của tiện nhân, để tiện nhân hết đường mà đi.

Quý Tụng vừa tan công ty, là do nhận được điện thoại của tôi nên mới chạy tới đón tôi tan học.

Không ngờ còn chưa tới trường đã thấy con gái mình bị một đám côn đồ chặn đường, lại còn bị người khác tát ngay trước mắt.

Ông ta giận dữ nhìn cô gái đứng bên cạnh.

Nhưng đến khi nhận ra người đó là Tưởng Tùng Vận, cơn giận trong mắt lại bừng lên dữ dội hơn.

"Ai dạy cô bắt nạt con gái tôi như vậy hả?"

Tưởng Tùng Vận cuống cuồng xua tay.

"Chú ơi, không phải đâu, cháu không có, là tự cô ấy..."

"Ý cô là con gái tôi tự tát mình? Cô tưởng tôi mù sao?"

Quý Tụng trừng mắt với cô ta một cái, rồi kéo cô ta sang một bên.

Tôi mơ hồ nghe thấy ông ta nói:

"Tôi cho cô vào trường trọng điểm không phải để cô học hư. Về nói với mẹ cô, thời gian này tôi sẽ không qua đó nữa."

Quả nhiên.

Người cha đạo mạo của tôi, từ lúc này đã sớm dan díu với người đàn bà kia rồi.

4

"Ba, ba quen bạn học mới của con à?"

Tôi ngẩng mặt lên, hỏi bằng giọng hồn nhiên nhất có thể.

Sắc mặt Quý Tụng thoáng biến đổi.

Đối diện với đứa con gái mới mười sáu tuổi, ông ta không ngụy trang đủ giỏi.

"Dĩ nhiên là không quen. Nhưng cô ta bắt nạt con gái ba, ba đương nhiên phải dạy dỗ vài câu. Chỉ là dù sao cô ta cũng là bạn mới của con..."

Thấy ông ta sắp mở miệng nói đỡ cho Tưởng Tùng Vận, tôi lập tức cắt ngang:

"Ba yên tâm, con sẽ hòa thuận với bạn học mà."

Ông ta ngạc nhiên nhìn tôi.

"Tiểu Mân, con hiểu chuyện hơn rồi."

Tôi cười ngây thơ, trong veo như không hề biết đến phong ba bão táp của lòng người.

"Vì con lớn rồi mà. Con phải làm đứa con ngoan của ba chứ."

Chỉ có điều, trong lòng tôi lạnh như băng, thậm chí còn buồn nôn.

"Tiểu Mân, dạo này là ba bận quá nên chưa chăm sóc hai mẹ con được. Sau này ba sẽ thường xuyên ở bên hai mẹ con hơn."

Trên gương mặt ông ta thấp thoáng vẻ áy náy.

Nhưng sự áy náy ấy rơi vào mắt tôi, chỉ càng khiến tôi thấy ghê tởm.

Một trái tim bị đ.â.m rách suốt mười năm trời từ lâu đã chẳng còn biết đau theo cách bình thường nữa.

Bây giờ, chỉ có báo thù mới khiến tôi thấy hả hê.

Về đến nhà, đi ngang qua hồ bơi đã từng chôn xác tôi ở kiếp trước, tôi vẫn không kìm được một cơn choáng váng.

Cách bày trí trong nhà vẫn y hệt trong ký ức.

Tốt lắm.

Nơi này vẫn chưa có lấy một dấu vết nào của Tưởng Tùng Vận.

"Tiểu Mân về rồi à?"

Một giọng nói quen thuộc vọng xuống từ tầng trên.

Tôi c.h.ế.t lặng, ngẩng đầu nhìn chằm chặp vào cầu thang, chờ tiếng bước chân ngày một gần.

Cho đến khi gương mặt dịu dàng ấy hiện ra trước mắt tôi.

Mẹ tôi.

Tống Duyệt Khanh.

Cuối cùng tôi vẫn không thể kìm nổi vị chua xót nơi sống mũi.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy mẹ, tôi như phát điên lao lên cầu thang, ôm chầm lấy bà.

"Mẹ, con nhớ mẹ lắm."

Mẹ rõ ràng bị tôi làm cho giật mình.

"Tiểu Mân, con sao thế?"

Tôi cứ thế bật khóc, như muốn đem tất cả nước mắt chưa kịp rơi của kiếp trước mà khóc cho bằng hết.

Kiếp trước, tôi còn chưa tốt nghiệp cấp ba, mẹ Tưởng Tùng Vận là Trần Hiểu Như đã bắt đầu thường xuyên tới tận nhà gây sự.

Tưởng Tùng Vận lại lấy được lòng Quý Tụng, hai mẹ con họ từng bước chiếm lấy vị trí vốn thuộc về chúng tôi.

Ngày tôi thi đại học xong trở về, thứ nhìn thấy lại là mẹ ngã gục dưới chân cầu thang, còn trên tầng hai, Trần Hiểu Như đứng đó, mang vẻ đắc thắng đến tàn nhẫn.

"Mẹ mày tự ngã thôi. Ai bảo bà ta bất cẩn."

Mẹ tôi còn chưa kịp tới bệnh viện đã tắt thở.

Bà còn chưa kịp nói với tôi một câu cuối cùng.

Nực cười hơn là, tang mẹ tôi còn chưa hết, hai mẹ con Trần Hiểu Như đã đường hoàng dọn vào tầng hai mà ở.

Tôi điên cuồng gào mắng, đổi lại chỉ là một cái tát vang trời của Quý Tụng.

Và câu nói lạnh đến thấu xương:

"Không được vô lễ với dì Trần của con. Sau này chúng ta là người một nhà."

Cũng từ lúc ấy, cuộc đời như ác mộng của tôi mới thực sự bắt đầu.

Cho đến khi Tưởng Tùng Vận cướp luôn cả vị hôn phu của tôi.

Vào ngày hôn lễ của họ, chính miệng cô ta nói cho tôi biết, chuyện mẹ tôi ngã cầu thang, toàn bộ đều là do Trần Hiểu Như ra tay, mà cha tôi cũng biết từ lâu.

Cho nên tôi mới không nhịn nổi mà lao vào đ.á.n.h nhau với cô ta.

Cuối cùng, bị cô ta đẩy xuống hồ bơi, c.h.ế.t chìm.

"Con bé này sao lại khóc đến nông nỗi này? Có ai ở trường bắt nạt con à?"

Mẹ ôm vai tôi, dịu dàng lau nước mắt cho tôi.

Trái tim tôi như được ngâm trong nước ấm.

"Không ai dám bắt nạt con gái mẹ đâu. Con chỉ là nhớ mẹ thôi."

"Con hồ ly nhỏ dẻo miệng, mới một ngày không gặp mà đã nhớ rồi sao?"

"Nhớ chứ. Tiểu Mân nhớ mẹ nhất."