Thế nhưng tình yêu tuyệt đối không bao giờ có thể dùng làm thứ công cụ để thay thế cho sự tôn trọng lẫn nhau được.

Nó lại càng không thể thay thế cho một người trưởng thành trong việc có đủ dũng khí để đứng thẳng lưng, tách mình ra khỏi cái bóng của gia đình gốc.

Và nó càng không có đủ tư cách để khiến tôi mù quáng đem cả quãng đời dài đằng đẵng còn lại của bản thân ra đặt cược vào cái lời hứa hẹn hão huyền mang tên “mẹ anh không có ác ý đâu”.

Đêm đầu tiên dọn về nhà mới, tôi thảnh thơi ngồi một mình trên tấm t.h.ả.m trải giữa phòng khách để ăn đồ ăn gọi giao về nhà.

Màn hình điện thoại bỗng hiển thị thông báo có tin nhắn đến từ Giang Trì: “Tiêu Tiêu, cho đến tận ngày hôm nay anh mới thực sự thấu hiểu được lý do tại sao hồi đó em lại nổi giận đùng đùng như vậy.”

Cách nhau vài giây ngắn ngủi, một dòng tin nhắn nữa lại tiếp tục nhảy ra: “Anh xin lỗi em.”

Tôi lạnh lùng không bấm nhắn tin trả lời lại.

Chuyện này hoàn toàn không phải vì tôi đang muốn dùng sự im lặng để trừng phạt anh ta.

Mà là bởi vì có rất nhiều sự thấu hiểu dù có đến được đi chăng nữa thì nó cũng đã quá muộn màng rồi, bản thân tôi hoàn toàn không còn chút nhu cầu hay lý do gì để tiếp nhận nó nữa.

Trước khi thẳng tay xóa bỏ vĩnh viễn khung cửa sổ trò chuyện với anh ta, tôi đã cẩn thận lưu bản báo cáo nghiệm thu năm xưa vào trong ổ đĩa lưu trữ đám mây của mình.

Việc làm này hoàn toàn không phải là vì tôi còn luyến tiếc hay muốn giữ lại nó để làm kỷ niệm hoài niệm.

Mà tôi giữ nó lại là để dùng như một lời cảnh tỉnh nghiêm khắc dành cho bản thân trong tương lai: Bất kỳ một mối quan hệ nào, một khi đã bắt buộc phải dựa vào việc tự hạ thấp giá trị của bản thân, tự bóp méo chính mình xuống thì mới có thể thuận lợi vượt qua được vòng khảo hạch của đối phương, thì mối quan hệ đó hoàn toàn không có chút giá trị nào để xứng đáng được đi tiếp vào vòng trong nữa.

Sau đó, tôi cũng dứt khoát bấm nút thoát và xóa luôn cái nhóm chat gia đình năm xưa kia đi.

Trước khi tôi lựa chọn rời nhóm, tên của nhóm chat vẫn còn đang dừng lại ở dòng chữ “Chuẩn bị hôn lễ”.

Bên trong dòng lịch sử trò chuyện vẫn còn lưu lại đầy đủ các bản báo giá của khách sạn, số lượng bàn tiệc đã được xác nhận, thời gian lên lịch đi chụp ảnh cưới, và đặc biệt là câu nói kinh điển mà mẹ Giang Trì từng gửi vào trong nhóm: “Tiêu Tiêu sau này bước chân qua cửa nhà mình rồi thì sẽ được thảnh thơi, nhẹ gánh lắm đây.”

Trước đây khi đọc được dòng chữ đó, tôi chưa từng mảy mi sướng vui hay cảm thấy nó có gì là ch.ói tai, khó lọt mắt cả.

Thế nhưng phải đến tận bây giờ tôi mới hoàn toàn hiểu thấu được rằng, cái sự “thảnh thơi, nhẹ gánh” mà bà ấy đang rêu rao ở đây, thực chất là để cho gia đình bốn người bọn họ được thảnh thơi, nhẹ gánh dựa trên sự hy sinh của một mình tôi mà thôi.

Tôi lẳng lặng bấm nút thoát khỏi nhóm chat, tuyệt nhiên không đưa ra thêm bất kỳ lời giải thích dông dài nào nữa.

Một khi con người ta đã hạ quyết tâm dứt áo ra đi, thì việc đứng chôn chân tại chỗ để cố công chứng minh cho người khác thấy lý do tại sao mình phải ra đi là một việc làm hoàn toàn thừa thãi, vô nghĩa.

Đó cũng chính là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi thấu hiểu được một đạo lý sâu sắc: Biết cách dừng lại đúng lúc để kịp thời cắt lỗ hoàn toàn không phải là hành động của một kẻ m.á.u lạnh, ích kỷ, mà đó chính là hành động sáng suốt để tự cứu lấy bản thân, tự dẫn lối đưa mình thoát ra khỏi một cái xiềng xích quy củ, luật lệ quái gở vốn dĩ không thuộc về cuộc đời mình.

Nếu như chỉ cần bản thân chần chừ, chậm trễ bước ra muộn hơn một chút thôi, cái giá phải trả sau này rất có thể sẽ phải đ.á.n.h đổi bằng cả một cuộc hôn nhân đổ vỡ, bằng chuyện nhà cửa, bằng con cái, thậm chí là bằng cả nửa quãng đời còn lại của chính mình thì mới có thể đổi lại được một câu trả lời tỉnh ngộ.

Thật may mắn biết bao, mười ngày ngắn ngủi sống tại căn nhà đó đã là quá đủ rồi.

Nó đủ để khiến tôi lập tức đưa ra quyết định quay lưng bước đi ngay khi đang đứng ở ngưỡng cửa.

Và nó cũng đủ để giúp tôi bảo vệ vẹn toàn cho toàn bộ cuộc đời tự do, hạnh phúc về sau này.

Điều này đối với tôi mà nói, quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác trên đời này cộng lại.

Ít nhất là đối với bản thân tôi ở thời điểm hiện tại.

Bên ngoài khung cửa sổ gió đang khẽ thổi, giữa phòng khách vẫn còn ngổn ngang những chiếc thùng giấy các-tông vừa mới được khui ra.

Căn nhà mới của tôi hiện tại trông vẫn còn khá bừa bộn, lộn xộn.

Thế nhưng ở ngay tại nơi này, tuyệt nhiên không có một ai có quyền đứng ra ép buộc tôi phải học cách thích nghi trước thời hạn, cũng chẳng có một ai rảnh rỗi ngồi lập bảng theo dõi để ghi chép, đ.á.n.h giá biểu hiện của tôi cả.

Họ ôm mộng nghĩ rằng bản thân họ đang ở thế thượng phong để thử việc tôi.

Thế nhưng họ đâu có ngờ được rằng, bản thân tôi cũng đang đứng ở vị trí của một người giám sát để nghiệm thu toàn bộ con người họ.

Chỉ đáng tiếc một điều là, họ đã hoàn toàn trượt thẳng cẳng ở vòng nghiệm thu đó rồi.

Có một vài cánh cửa, trước khi kết hôn chỉ cần bạn bước chân vào ngó nghiêng xem xét một lần là đã quá đủ rồi.

Bởi vì một khi bạn đã nhìn thấu được rằng bên trong căn phòng đó hoàn toàn không có lấy một chiếc ghế trống nào được chừa sẵn để chào đón vị trí của bạn, thì làm ơn đừng bao giờ dại dột đem cả quãng đời quý giá còn lại của bản thân dọn vào bên trong đó mà sống.

Chương 12 - Mẹ Của Bạn Trai Yêu Cầu Tôi Đến Nhà Bà Ở Thử Ba Tháng Trước Khi Cưới - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia