Bà cụ Lục nghe mà xót con gái, lại bắt đầu lải nhải với Lục Viễn Chinh.
“Viễn Chinh, con không thể nghĩ cách sao? Em gái con thật sự khó khăn.”
“Mẹ, con cũng khó khăn.”
Lục Viễn Chinh nhẫn nại nói.
“Mỗi tháng tiền vay mua nhà cộng tiền vay mua xe của con gần năm nghìn tệ. Lương Minh Hà cũng không cao, bọn con còn phải dành tiền sinh con.”
“Con thật sự không có tiền mua xe cho nó.”
“Ai bảo con bỏ tiền?”
“Chẳng phải chỉ bảo con đưa xe cho nó lái sao?”
“Con đưa xe cho nó rồi con đi gì?”
“Con không thể cố gắng khắc phục một chút à?”
Lục Viễn Chinh không muốn nói thêm.
Anh biết trong gia đình này, bất kể mình nói gì cũng đều sai.
Chỉ cần không làm theo ý mẹ thì anh chính là bất hiếu, keo kiệt, không biết nghĩ tới tình anh em.
Những ngày như vậy, anh đã sống suốt nhiều năm.
Lục Viễn Chinh và Triệu Minh Hà quen nhau qua mai mối.
Khi ấy anh vừa tốt nghiệp trường kỹ thuật nghề, làm học việc trong nhà máy, lương mỗi tháng chưa tới hai nghìn tệ.
Triệu Minh Hà làm thu ngân trong siêu thị, thu nhập cũng không cao.
Hai người trẻ tuổi vừa nhìn đã thấy hợp nhau, đều cảm thấy đối phương là người thật thà, biết vun vén cuộc sống, rồi cứ thế đến với nhau.
Lúc hai người quyết định kết hôn, bà cụ Lục sống c.h.ế.t không đồng ý.
“Lấy một đứa ở nông thôn, nhà lại nghèo, sau này kéo cả nhà chúng ta xuống thì sao?”
Lục Viễn Chinh lần đầu tiên cãi lại bà.
“Mẹ, con cũng là hộ khẩu nông thôn, nhà mình cũng chẳng giàu. Người ta không chê con là được rồi.”
Bà cụ Lục tức đến hai ngày không nói chuyện với anh.
Cuối cùng vẫn là ông cụ Lục đứng ra, nói hai đứa tự nguyện là được, người lớn đừng xen quá nhiều, chuyện hôn sự mới được quyết định.
Sau khi kết hôn, cuộc sống của hai vợ chồng tuy chật vật nhưng tình cảm rất tốt.
Triệu Minh Hà chăm chỉ tháo vát, nhà cửa lúc nào cũng gọn gàng ngăn nắp.
Lục Viễn Chinh cũng biết thương vợ, vừa nhận lương thường mua chút đồ ngon về cho cô.
Nhưng ngày tháng yên ổn chẳng kéo dài bao lâu.
Lục Mỹ Kỳ ly hôn.
Cô ta từng lấy một người làm ăn, sống được hai năm khá sung túc. Sau đó việc kinh doanh của chồng thất bại, hai người ngày nào cũng cãi nhau, cuối cùng ly hôn.
Lục Mỹ Kỳ được chia một căn nhà và một chiếc xe, nhưng cả hai đều còn khoản vay chưa trả hết, mỗi tháng phải gánh mấy nghìn tệ.
Cô ta không chịu nổi áp lực, chạy về nhà mẹ đẻ khóc lóc kể khổ.
Bà cụ Lục đau lòng vô cùng, nhất quyết bắt Lục Viễn Chinh và Triệu Minh Hà giúp đỡ.
“Hai vợ chồng mỗi tháng cũng kiếm được mấy nghìn, giúp em gái một chút thì sao?”
Khi ấy Lục Viễn Chinh vừa được thăng lên tổ trưởng, lương hơn bốn nghìn. Triệu Minh Hà mỗi tháng khoảng hai nghìn năm trăm.
“Mẹ, bọn con cũng phải trả tiền vay mua nhà.”
Lục Viễn Chinh cố giải thích.
“Nhà bọn con mỗi tháng phải trả hai nghìn. Cộng thêm sinh hoạt phí, điện nước, thật sự chẳng còn bao nhiêu.”
“Vậy thì tiêu ít đi!”
Bà cụ Lục nói với giọng không cho phép phản bác.
“Hai đứa còn trẻ, chịu khổ một chút thì sao? Em gái con là phụ nữ ly hôn, đáng thương biết bao!”
Cuối cùng vẫn là ông cụ Lục không nhìn nổi nữa, lén đưa cho Lục Mỹ Kỳ hai mươi nghìn tệ để giải quyết phần khó khăn trước mắt.
Nhưng từ đó, Lục Mỹ Kỳ giống như đã tìm được một con đường.
Cần gì lại tìm anh trai chị dâu.
Có lúc là điện thoại.
Có lúc là túi xách.
Có lúc là tiền đi du lịch giải khuây.
Có lúc là tiền sửa nhà.
Có lần cô ta nói mình muốn thử làm ăn, Lục Viễn Chinh cho vay hai mươi nghìn tệ.
Một lần khác cô ta nói sức khỏe không tốt, cần tiền chữa bệnh, anh lại đưa ba nghìn.
Lúc sửa nhà, cô ta lấy thêm mười nghìn.
Đến khi mua nhà thiếu tiền, lại vay ba mươi nghìn.
Hầu hết những khoản ấy đều không có ngày trả rõ ràng.
Mỗi lần tới nhà anh chị, cô ta thường tay không.
Lúc về lại xách theo đủ thứ.
Triệu Minh Hà trong lòng đầy ấm ức nhưng không biết nói với ai, chỉ thỉnh thoảng than với Lục Viễn Chinh vài câu.
“Em gái anh lại tới lấy đồ rồi.”
“Cái nồi cơm điện nó mang đi lần trước là cái mình mới mua.”
Lục Viễn Chinh thở dài.
“Thôi đi, nó cũng không dễ dàng.”
“Nó không dễ, chẳng lẽ chúng ta dễ à?”
Vành mắt Triệu Minh Hà đỏ lên.
“Một tháng em chỉ kiếm hơn hai nghìn, ăn tiêu dè sẻn chỉ muốn dành chút tiền sau này sinh con.”
“Còn anh thì hay rồi, em gái vừa tới là thứ gì anh cũng cho.”
Lục Viễn Chinh im lặng.
Anh biết vợ chịu ấm ức.
Nhưng khi ấy anh vẫn luôn tự nhủ đó là mẹ mình, là em gái mình.
Anh không biết phải từ chối thế nào.
Hai vợ chồng cứ thế cố gắng làm việc.
Lục Viễn Chinh tăng ca liên tục trong nhà máy.
Triệu Minh Hà tan làm lại nhận thêm việc nhà theo giờ cho người khác, mỗi tháng kiếm thêm hơn một nghìn.
Tiền tiết kiệm từ từ tăng lên, cuối cùng cũng có khoảng bốn mươi nghìn tệ để dành cho chuyện sinh con.
Đúng lúc ấy, Lục Mỹ Kỳ lại tới.
Lần này cô ta muốn đổi xe.
“Anh, em nhìn trúng một chiếc xe, tiền trả trước ba mươi nghìn. Anh cho em vay nhé.”
Lục Viễn Chinh sững người.
“Ba mươi nghìn? Anh lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”
“Chẳng phải anh có tiền tiết kiệm sao?”
Lục Mỹ Kỳ cười.
“Em nghe mẹ nói rồi, anh với chị dâu dành được mấy chục nghìn.”
Sắc mặt Lục Viễn Chinh lập tức thay đổi.
Anh không ngờ mẹ lại kể cả chuyện tiền tiết kiệm của hai vợ chồng cho Lục Mỹ Kỳ.
“Số tiền đó anh với chị dâu để dành sinh con.”
“Không thể động vào.”
“Sinh con cũng đâu cần gấp ngay lúc này.”
Lục Mỹ Kỳ bĩu môi.
“Anh cho em vay trước đi. Sau này em kiếm được tiền sẽ trả.”
“Những khoản trước em vẫn chưa trả.”
“Chẳng phải em chưa gượng dậy được sao?”
Lục Mỹ Kỳ bắt đầu không vui.