Tình yêu giữa tôi và bạn trai cũ, người kiếm 50 vạn tệ mỗi năm, tức khoảng 1,7 tỷ đồng, từng ngọt ngào đến mức ai nhìn vào cũng phải thầm ghen tị.
Chỉ có mẹ tôi là kiên quyết phản đối, từ ngày đầu tiên cho đến tận phút cuối cùng.
Bà ném xuống trước mặt tôi ba câu lạnh như dao.
“Không chia tay, thì từ nay đừng gọi tao là mẹ nữa.”
“Không chia tay, ngày mai tao đốt luôn sổ hộ khẩu, để mày cả đời khỏi nghĩ đến chuyện cưới xin.”
“Không chia tay, mày cứ bước ra khỏi cái nhà này đi, rồi quay về mà nhặt xác tao.”
Tôi không chống đỡ nổi nữa, cuối cùng đành buông tay.
Sau đó, tôi kết hôn với người đàn ông lương 20 vạn tệ một năm, do chính mẹ tôi chọn.
Năm năm sau, trong buổi họp lớp, có người vô tình nhắc đến cuộc sống hiện tại của bạn trai cũ tôi.
Cả bàn tiệc lập tức im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng thở.
Trên đường trở về, chồng tôi nắm tay tôi rất chặt, suốt quãng đường không nói một câu nào.
Tôi lấy điện thoại ra, gửi cho mẹ một tin nhắn: “Mẹ, quyết định đúng đắn nhất đời con, chính là đã nghe lời mẹ.”
“Hôm nay nếu mày không cắt đứt sạch sẽ với nó, thì đừng nhận tao là mẹ nữa.”