“Điều này khiến cô ta tức điên lên, cũng buồn bực vô cùng.”

Vừa rồi lúc đến ca trực đêm đang uể oải thì nghe thấy cái tên khắc sâu trong tim mình.

“Đồng chí, xin hỏi anh có cần giúp đỡ gì không?"

Ngô Quân Lan ngay lập tức xông ra ngoài.

Nhưng trước khi xông ra, cô ta còn nhanh ch.óng soi gương, thấy diện mạo của mình không có vấn đề gì mới lộ ra nụ cười ngọt ngào đến tận cùng với Chu Chính Nghị.

Lần đầu tiên Chu Chính Nghị thấy Ngô Quân Lan đã để lại ấn tượng không tốt.

Lúc này gặp lại người đó, lông mày tuy không nhíu lại nhưng ánh mắt lại rất lạnh lùng, nhàn nhạt nói:

“Không cần."

Nói xong liền lách qua đối phương, chuẩn bị đi đến văn phòng của bác sĩ Lưu.

Anh và lão Lưu trước đây từng làm việc cùng nhau ở đơn vị dã chiến.

Ngô Quân Lan mang theo sự tự tin cực lớn chặn trước mặt Chu Chính Nghị, cô ta tự tin mình đã phô diễn ra mặt tốt nhất, vốn tưởng Chu Chính Nghị ít nhất sẽ nhìn kỹ mình một cái, kết quả chỉ để lại một câu “không cần" lạnh nhạt rồi bỏ đi.

Điều này khiến mặt mũi cô ta để đâu cho hết, khuôn mặt nhanh ch.óng ửng hồng.

Không cam tâm, cô ta lại bước nhanh mấy bước chắn trước mặt Chu Chính Nghị:

“Đồng chí, tôi tên là..."

Cô ta định tự giới thiệu bản thân, ít nhất phải để Chu Chính Nghị biết mình là ai.

Chu Chính Nghị mất kiên nhẫn rồi.

Tuy anh không đ.á.n.h phụ nữ nhưng đối với những kẻ đáng ghét lại không biết tự trọng thì anh không hề có sắc mặt tốt, trực tiếp nói thẳng:

“Tôi có vợ rồi, gia đình hạnh phúc, cô là ai không liên quan đến tôi, tôi căn bản không muốn biết."

Nói đến đây, giọng điệu càng lạnh lùng hơn:

“Tránh ra."

Ngô Quân Lan sợ khiếp vía, rặng hồng trên mặt biến thành trắng bệch, theo bản năng lùi lại mấy bước nhường đường.

Cô ta đã từng thấy Chu Chính Nghị chung sống với Vương Mạn Vân như thế nào, và cũng luôn tưởng đối phương là một người đàn ông nho nhã lễ độ, kết quả sự thật hoàn toàn ngược lại, sự dịu dàng của đối phương chỉ dành cho một mình Vương Mạn Vân.

Chu Chính Nghị thấy Ngô Quân Lan nhường đường liền lập tức sải bước rời đi lên lầu tìm bác sĩ Lưu.

Ở sảnh tầng một, một lúc sau khi Chu Chính Nghị đi khỏi, bỗng nhiên bùng nổ không ít tiếng cười.

Sự vội vàng vừa rồi của Ngô Quân Lan bị không ít người nhìn thấy, cũng thấy Chu Chính Nghị đã mất kiên nhẫn quát mắng đối phương như thế nào, lập tức đoán được Ngô Quân Lan có tâm tư gì.

Thời đại này kẻ chủ động dâng tận cửa để làm tiểu tam phá hoại gia đình người khác không có nhiều.

Ánh mắt mọi người nhìn Ngô Quân Lan đầy vẻ khinh bỉ, ngay cả mấy người đồng nghiệp của Ngô Quân Lan nhìn cô ta cũng đầy vẻ lạnh lùng, họ ghét nhất là những kẻ xen vào gia đình người khác.

Đối mặt với sự cười nhạo và ánh mắt ghẻ lạnh của mọi người, Ngô Quân Lan không thể đứng lại thêm được nữa, che mặt chạy biến đi.

Vừa chạy vừa tuôn rơi những giọt nước mắt ấm ức.

Chu Chính Nghị căn bản không biết những sự kiện tiếp theo ở đại sảnh, lúc này anh đã tìm thấy bác sĩ Lưu, nhưng đối phương đang bận nên anh cũng không vội, đứng sang một bên chờ đợi.

Mười phút sau, bác sĩ Lưu bận xong rửa tay mới nói chuyện với Chu Chính Nghị:

“Tôi sớm đã nghe nói cậu sắp điều chỉnh công tác đến đây, còn tưởng là cuối năm, không ngờ đã tới rồi, sao không mời tôi đến nhà cậu ngồi một lát."

Bác sĩ Lưu nói đùa.

Thời gian này ông vô cùng bận rộn, vừa từ đơn vị dã chiến bên kia quay về.

“Mới chuyển đến được mấy ngày, công việc lại bận, ai cũng chưa có thời gian mời, qua mấy ngày nữa, đợi có nhiều thời gian chút tôi sẽ mời ông đến nhà ăn cơm."

Chu Chính Nghị nhớ tới y thuật của bác sĩ Lưu, có ý định để đối phương bắt mạch cho vợ mình.

Đừng nhìn lão Lưu chuyên về Tây y phẫu thuật m.ổ x.ẻ rất giỏi, nhưng lại là người tinh thông cả Đông Tây y.

“Đến tìm tôi làm gì?

Tôi biết thằng nhóc cậu tuyệt đối không nhàn rỗi như vậy."

Bác sĩ Lưu ngoài năm mươi tuổi đã hài lòng mới hỏi ý đồ đến của Chu Chính Nghị.

“Cho tôi xin một ít đồ bảo hộ kế hoạch hóa gia đình."

Chu Chính Nghị trước mặt người quen cũ một chút cũng không làm bộ, trực tiếp bày tỏ ý đồ.

“Cậu cần cái thứ đó làm gì?"

Lão Lưu tò mò nhưng vẫn kéo ngăn kéo cạnh bàn ra, bên trong đầy ắp một hộp lớn, khoảng hơn một trăm cái.

“Tôi kết hôn rồi."

Ánh mắt Chu Chính Nghị trở nên ôn hòa, trong thần thái mang theo một sự ngọt ngào không tự biết.

“Cậu kết hôn rồi sao?"

Lão Lưu “pộp" một cái đóng ngăn kéo lại, một chiếc đồ bảo hộ cũng không lấy ra.

“Sức khỏe vợ tôi có chút hao tổn, trong khoảng một năm rưỡi không thích hợp m.a.n.g t.h.a.i nên tôi mới đến tìm ông."

Chu Chính Nghị biết tại sao lão Lưu không đưa đồ bảo hộ cho mình.

“Thì ra là thế, vậy thật sự không thích hợp."

Lão Lưu hiểu ra, lại mở ngăn kéo ra một lần nữa, đúng lúc ông định chia ra mấy chục cái cho Chu Chính Nghị thì Chu Chính Nghị trực tiếp vươn tay lấy đi toàn bộ.

“Cái thứ này vốn dĩ chẳng có ai lĩnh, sao ông lại cứ keo kiệt bủn xỉn thế chứ."

Chu Chính Nghị hài lòng đậy nắp hộp lại, định rời đi, không đi nữa thì sẽ làm chậm trễ công việc của lão Lưu.

“Hơn một trăm cái đấy, cậu để lại cho tôi một ít, ngộ nhỡ có ai cần thì tôi còn có cái mà đưa ra chứ?"

Lão Lưu lườm Chu Chính Nghị nhưng nhìn lại thân hình của đối phương, lại nghĩ tới đối phương đã làm 'nhà sư' mấy năm nay, nên cũng không đòi lại nữa mà mất kiên nhẫn xua tay:

“Mau biến đi, đừng có làm chướng mắt tôi nữa."

Lời nói thì tỏ ra dứt khoát nhưng không biết ngày mai đi lĩnh cái thứ này thì phải bịa lý do như thế nào đây.

Tổng không thể trực tiếp nói là Chu Chính Nghị đã lấy sạch cả hộp đi rồi chứ, như vậy chẳng phải là bán đứng đồng đội sao.

“Lão Lưu, qua mấy ngày nữa tôi mời ông đến nhà uống rượu."

Chu Chính Nghị thỏa mãn rời đi.

Lão Lưu cực lực lầm bầm mắng mỏ trong lòng:

“Uống rượu cái rắm, một người quân nhân, một người quân y, lúc nào cũng ở trạng thái chờ lệnh, lấy đâu ra cái mạng mà uống rượu, ước chừng phải sau khi nghỉ hưu mới được.”

Lúc Chu Chính Nghị về đến nhà, Vương Mạn Vân đã ăn xong bữa tối.

Hôm nay tuy cô đã tiêu hao không ít thể lực nhưng có lẽ cơ thể đã chuyển biến tốt hơn, chỉ ngủ có hai tiếng là đã tỉnh rồi, vừa vặn bắt kịp lúc hai đứa trẻ mang cơm về.

“Cầm cái gì trong tay thế anh?"

Vương Mạn Vân đang ngồi trên ghế sofa phòng khách vừa đan áo len vừa hỏi.

Đừng nhìn là còn lâu mới đến lúc trời lạnh, nhưng mọi người trong nhà đều không có áo len, bốn người, không bắt đầu chuẩn bị từ bây giờ thì đến lúc trời lạnh sẽ không kịp mất.