“Cảnh vệ viên cũng như vậy.”
Cảnh vệ viên của Chu Chính Nghị được điều chuyển cùng từ quân khu Tô sang, tên là Lưu An Bình, trước khi Chu Chính Nghị đến Thượng Hải, anh đã cho cậu ấy nghỉ phép về quê thăm thân.
Tiểu Lưu sau khi hết hạn nghỉ phép liền vội vàng chạy đến phân khu quân sự Thượng Hải.
Phân khu quân sự có ký túc xá đơn thân, khi tiểu Lưu còn chưa đến, Chu Chính Nghị đã nộp đơn xin cho cậu ấy, đợi tiểu Lưu đến báo danh là ở luôn bên khu ký túc xá, bình thường cũng không hay đến nhà họ Chu.
“Chính ủy, tan làm rồi ạ."
Hôm nay Chu Chính Nghị rất bận, bận đến mức hoa mắt ch.óng mặt, nghe thấy lời của tiểu Lưu mới ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, anh cũng không nhớ đèn trong văn phòng được bật từ lúc nào.
Mà bên ngoài cửa sổ, trời đã sớm tối đen như mực.
“Cậu tan làm trước đi, tôi xem thêm tài liệu một lát."
Chu Chính Nghị hôm nay không dự định về nhà, dựa theo kinh nghiệm của mình, chỉ cần Trương Đan Tuyết nắm thóp được con trai lớn, tám chín phần mười là sẽ ở lại.
Trong nhà có một đồng chí nữ ở lại, cho dù đó là nhà của mình, anh cũng không tiện quay về.
“Chính ủy, tôi là cảnh vệ viên của anh, anh không tan làm thì tôi cũng không thể tan làm được."
Tiểu Lưu chào theo nghi thức quân đội, nghiêm túc từ chối mệnh lệnh cho mình tan làm trước.
Chu Chính Nghị đối với tiểu Lưu đã đi theo bên cạnh hơn một năm nay sớm đã hiểu rõ tính cách của cậu ấy, nhìn đồng hồ đeo tay một chút rồi nói:
“Đi căng tin ăn cơm thôi."
Hèn chi bên ngoài trời tối sầm thế này, hóa ra đã tám giờ rồi.
“Chính ủy, hôm nay anh không về sao?"
Tiểu Lưu vừa mở cửa cho Chu Chính Nghị vừa ngạc nhiên hỏi.
Bữa cơm mà Chu Chính Nghị nói không phải là đi căng tin bên khu nhà ở tập thể, mà là ở khu văn phòng quân khu.
“Ừ, tăng ca, tối nay ngủ ở văn phòng."
Chu Chính Nghị có chút áy náy.
Tiểu Lưu là cảnh vệ viên thân cận của anh, anh tăng ca thì đối phương nhất định phải đi cùng, chỉ có thể vất vả cho cậu ấy cùng thức đêm thôi.
Căng tin quân khu, thời điểm này có thể nói là bữa tối cơ bản đã sắp kết thúc rồi.
Món ngon đa phần đều bị ăn hết rồi, chỉ còn lại một số món hương vị không được tốt lắm.
Chu Chính Nghị không hề kén chọn, tùy tiện lấy một ít cơm canh rồi ngồi xuống bắt đầu ăn.
Kết quả còn chưa ăn được mấy miếng, Hồ Đức Hưng đã vội vã sải bước đi vào cửa, ông ta trước tiên dùng cái giọng oang oang bảo chiến sĩ múc cơm cho mình một hộp, bản thân thì lại ngồi phịch xuống đối diện Chu Chính Nghị.
Tiểu Lưu đang ngồi ăn cơm cạnh Chu Chính Nghị vội vàng đứng dậy chào.
“Tiểu Lưu, cậu ra chỗ khác ăn đi, tôi có chút chuyện muốn nói với chính ủy nhà cậu."
Hồ Đức Hưng chào lại rồi bảo Lưu An Bình đổi chỗ.
Tiểu Lưu nhanh ch.óng thu dọn hộp cơm của mình rồi đi ra xa một chút, thậm chí còn đi giúp Hồ Đức Hưng mang hộp cơm đã múc xong sang đây.
Hồ Đức Hưng cảm ơn tiểu Lưu, một mặt vừa nhanh ch.óng và mấy miếng cơm, một mặt vừa nhìn Chu Chính Nghị với vẻ mặt muốn nói lại thôi.
“Nói đi, có chuyện gì?"
Chu Chính Nghị đầu cũng không ngẩng lên, theo như hiểu biết của anh về Hồ Đức Hưng, người này nếu là nói chuyện chính sự thì tuyệt đối không phải là cái vẻ mặt này.
“Lão Chu, ông có biết nhà ông... nhà ông..."
Hồ Đức Hưng một người đàn ông to xác mà nói chuyện trong nhà người ta thì thấy hơi ngại, nên không nói thẳng, nhưng ý tứ trong lời nói là đã bóng gió đến rồi.
“Ông muốn nói gì?"
Chu Chính Nghị đặt đôi đũa trong tay xuống, bắt đầu lo lắng.
Theo như anh biết, vợ mình hẳn là có thể trị được Trương Đan Tuyết, chẳng lẽ là Trương Đan Tuyết mặt dày tâm đen, gây ra chuyện gì ngoài ý muốn sao?
“Nhà ông có khách đến kìa."
Hồ Đức Hưng gợi ý.
“Tôi biết, dì nhỏ của tiểu Hoa."
Chu Chính Nghị không cảm xúc nhìn Hồ Đức Hưng, sao anh lại thấy trong mắt đối phương có hai cung bậc cảm xúc trái ngược nhau là thương hại và hưng phấn thế kia.
Hồ Đức Hưng chính là chạy đến để thăm dò Chu Chính Nghị, thấy đối phương đúng là biết Trương Đan Tuyết đã đến, cũng không giấu giếm nữa, đem chuyện xảy ra ở căng tin khu nhà tập thể trưa nay kể hết ra.
“Tôi nói cho ông hay, cô em vợ này của ông không phải hạng tốt lành gì đâu, cô ta đối với ông có lẽ... có chút ý đồ đấy, ông đừng có mà..."
Hồ Đức Hưng nhắc nhở Chu Chính Nghị, quân nhân chúng ta không được để xảy ra loại chuyện này đâu.
“Ông mới quen tôi ngày đầu chắc?
Hay là muốn nếm thử nắm đ.ấ.m của tôi?"
Chu Chính Nghị cảnh cáo Hồ Đức Hưng.
Hồi anh còn độc thân còn chẳng làm bậy, không thể nào sau khi kết hôn đầu óc lại hỏng hóc được, là vợ anh không đủ tốt?
Không đủ thu hút anh sao?
Việc gì phải đi nhìn trúng Trương Đan Tuyết.
“Thì tôi chẳng qua là lo ông giống như tiểu Hoa cũng bị mềm lòng... hì hì, xin lỗi, xin lỗi, đều là tôi bụng dạ tiểu nhân rồi, ông đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với tôi."
Hồ Đức Hưng tự biết mình lỡ lời, vội vàng xin lỗi.
Sắc mặt Chu Chính Nghị lúc này mới khá hơn một chút, “Ông nói là tiểu Hoa mở miệng giữ Trương Đan Tuyết lại sao?"
Anh bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ, anh biết con trai lớn có tình cảm sâu nặng với Trương Đan Tuyết, cũng biết đứa trẻ này nhìn thì sắc sảo khó gần nhưng thực chất lại rất mềm lòng với người nhà mình, nhưng đó không phải là lý do để đứa trẻ có thể mở miệng giữ người lại.
Dù sao theo như Hồ Đức Hưng nói, ngay giữa bàn dân thiên hạ, cái mặt nạ của Trương Đan Tuyết đã bị x.é to.ạc ra hoàn toàn rồi.
Cho dù Chu Anh Hoa chỉ là một đứa trẻ không hiểu về tình yêu, thì cũng phải hiểu đúng sai chứ.
“Lão Chu, ông không biết đâu, tiểu Hoa nhà ông đúng là nhẫn tâm thật, trước mặt bao nhiêu người gọi tiểu Ngũ là mẹ, tiểu Ngũ trong tình huống đó không thể nào gạt bỏ thể diện của đứa trẻ được, chỉ đành đồng ý để Trương Đan Tuyết ở lại, nhưng lại rước về một mầm họa."
Sự hưng phấn trong mắt Hồ Đức Hưng biến mất, chỉ còn lại sự thương hại.
Sự thương hại dành cho tiểu Ngũ.
Mà sự thương hại này cũng là nối tiếp từ câu chuyện về tiểu Ngũ, không hề tồn tại tình cảm cá nhân.
“Tiểu Hoa đứa nhỏ đó tâm tư tỉ mỉ, nhạy cảm, cũng hiếu thảo, Trương Đan Tuyết dù sao cũng đã nuôi dạy nó vài năm, thời gian đó tôi công việc quá bận rộn, vì quốc gia chỉ đành phụ lòng gia đình, không còn cách nào khác, tiểu Hoa sống ở nhà ông ngoại nó vài năm, đây cũng là lý do vì sao tôi biết Trương Đan Tuyết đôi khi làm hơi quá đáng mà vẫn không ra tay nặng lời."
Chu Chính Nghị thở dài.
Anh lại chẳng biết cách xử lý này của mình chính là đang dung túng cho kẻ ác sao, nhưng công nuôi dưỡng lớn hơn công sinh thành, chỉ dựa vào việc Trương Đan Tuyết thực lòng nuôi dạy con trai lớn vài năm, anh cũng không thể không nể tình nhà họ Trương.
Sự phản kháng duy nhất của anh chính là không cưới Trương Đan Tuyết.