“Diêu Nguyên Hóa, nhân vật số hai của Hồng vệ binh Thượng Hải."
Chu Chính Nghị lúc này đến tìm vợ, sẽ không có bất kỳ sự giấu giếm nào.
Vương Mạn Vân chấn động.
Cô không ngờ bản lĩnh của Lý Tâm Ái lại lớn đến vậy, thế mà có thể dựa dẫm vào nhân vật số hai của Hồng vệ binh Thượng Hải.
Người này còn lợi hại hơn Vương Hưng Học nhiều, đời sau còn vào được tận kinh thành kia mà.
“Tìm bằng chứng bọn họ thông gian đi!"
Vương Mạn Vân hiểu rằng Lý Tâm Ái, một người phụ nữ không quyền không tiền, muốn dựa dẫm được vào Diêu Nguyên Hóa thì con đường duy nhất chính là dùng mỹ sắc.
Nhưng lúc này Lý Tâm Ái vẫn chưa ly hôn với Triệu Kiến Nghiệp, vẫn là vợ của quân nhân.
Việc phá hoại hôn nhân quân đội khác hẳn với việc ngoại tình thông thường, đây là trọng tội, chỉ cần bằng chứng xác thực, bất kể là Lý Tâm Ái hay Diêu Nguyên Hóa đều sẽ bị trừng trị nghiêm khắc.
“Bây giờ điều đáng lo ngại hơn là một chuyện khác."
Chu Chính Nghị nhân lúc đêm tối nắm lấy tay Vương Mạn Vân, dắt cô đi dọc theo ngôi đền cổ, vừa đi vừa nhỏ giọng nói những lời trong lòng.
Vợ chồng hai người cùng ở trong một thành phố nhưng cũng đã lâu không gặp nhau rồi.
Không chỉ Chu Chính Nghị nhớ vợ da diết, Vương Mạn Vân cũng nhớ người đàn ông này như vậy.
Khi tay được đối phương nắm lấy, trái tim cô lập tức được lấp đầy.
Liếc nhìn màn đêm, trên không trung đầy rẫy những vì sao lấp lánh, Vương Mạn Vân cũng không thấy buồn ngủ nữa.
Đối với kẻ đang tìm đường ch-ết như Lý Tâm Ái, cô định lần này sẽ dìm ch-ết đối phương luôn:
“Anh có phải đang lo lắng phía Triệu Kiến Nghiệp sẽ xảy ra vấn đề không?"
Cô hiểu ý của Chu Chính Nghị.
“Đúng vậy."
Chu Chính Nghị thực sự có nỗi lo này.
Tâm tính của Triệu Kiến Nghiệp không giống bọn họ, một người có thể bị một người phụ nữ làm cho mê muội và dẫn dắt sai lạc thì rất dễ tiếp tục bị mê hoặc.
Nếu Lý Tâm Ái rót thêm ít “thu-ốc mê" nữa, e rằng gã Triệu Kiến Nghiệp này sẽ đối đầu với phân khu quân sự mất.
Bởi vì thời gian này có rất nhiều tin tức bất lợi truyền đến.
Nhiều vị lãnh đạo cấp cao bị kết tội chính là vì nội bộ gia đình xảy ra vấn đề, không có gì làm người ta nản lòng và sụp đổ hơn là sự chỉ chứng đến từ chính người thân trong nhà.
“Chẳng phải Triệu Tư lệnh đã đưa Triệu Kiến Nghiệp đến nơi gian khổ, xa xôi nhất rồi sao?"
Vương Mạn Vân kinh ngạc trước nỗi lo của Chu Chính Nghị.
Bình thường mà nói, lúc này Triệu Kiến Nghiệp không nên trở thành mối lo ngại.
Việc cần làm nhất hiện nay là nắm thóp Lý Tâm Ái và Diêu Nguyên Hóa, chỉ cần chứng minh được hai người này có gian tình, phía quân đội có thể trực tiếp bắt người rồi.
Chu Chính Nghị suy nghĩ một lát, vẫn tiết lộ với vợ:
“Triệu Kiến Nghiệp đến nơi đó mãi không liên lạc được với Lý Tâm Ái nên đ.â.m ra có tâm trạng, đoán được Tư lệnh có lẽ muốn cắt đứt cuộc hôn nhân của hai người, anh ta không đồng ý, mấy ngày nay đang làm mình làm mẩy với Tư lệnh, muốn về Thượng Hải đón vợ con."
Vương Mạn Vân chỉ có thể thầm thốt lên một câu “được lắm".
Cái cô Lý Tâm Ái này rốt cuộc đã cho Triệu Kiến Nghiệp uống thu-ốc mê gì mà gã lại si tình đến thế.
“Không thể để Triệu Kiến Nghiệp biết Lý Ái Quốc đã ch-ết.
Nếu biết, cộng thêm việc Lý Tâm Ái đ.â.m bị thóc chọc bị gạo, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện."
Vương Mạn Vân tin rằng người mà Triệu Kiến Nghiệp muốn đón đi chính là Lý Tâm Ái và Lý Ái Quốc, tuyệt đối không có phần của Triệu Quân.
“Điều Tư lệnh lo lắng cũng chính là điểm này.
Hiện giờ ông ấy đang gây áp lực với Triệu Kiến Nghiệp, nhưng cũng không thể cứ giằng co mãi thế này được, dù sao Triệu Kiến Nghiệp cũng không phải phạm nhân, không thể khống chế tự do của anh ta 24/24."
Chu Chính Nghị dừng bước sửa lại lọn tóc bị gió thổi loạn của vợ, định đưa cô về đền cổ.
Gió tuy không lớn nhưng anh lo sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của vợ.
“Cái anh Triệu Kiến Nghiệp này đúng là một kẻ hồ đồ, theo em thì cứ nên để anh ta biết trên đầu mình đang tỏa ra ánh sáng xanh rực rỡ đến mức nào.
Em không tin là đàn ông mà anh ta có thể chịu đựng được sự phản bội của vợ."
Vương Mạn Vân vô cùng coi thường Triệu Kiến Nghiệp.
Mặc dù đầu t.h.a.i tốt nhưng đầu óc đúng là có vấn đề, không chỉ thị phi bất phân mà còn ham mê nữ sắc.
“Diêu Nguyên Hóa không phải là Hồng vệ binh có thân phận bình thường.
Nếu không bắt được bằng chứng xác thực mà đường đột ra tay, không chỉ khiến mâu thuẫn thêm gay gắt mà có lẽ còn gây ra xung đột giữa phía quân đội và tổ chức Hồng vệ binh.
Vào thời điểm nhạy cảm này, hai bên không thể xảy ra xung đột, nếu không nỗ lực của chúng ta sẽ đổ sông đổ biển."
Thần sắc của Chu Chính Nghị rất nghiêm túc.
Khó khăn lắm cấp trên mới thấy được tác hại của Hồng vệ binh và đang tiến hành chấn chỉnh.
Mấy kẻ cầm đầu Hồng vệ binh đang rầu rĩ vì không có cơ hội chèn ép quân đội, nếu họ không có bằng chứng mà động vào Diêu Nguyên Hóa thì chắc chắn sẽ bị c.ắ.n ngược lại một miếng.
“Xem ra vẫn chỉ có thể ra tay từ phía Lý Tâm Ái."
Vương Mạn Vân đã hiểu nỗi lo lắng của Chu Chính Nghị, cũng biết không thể theo cảm tính mà hành động.
“Phía Tư lệnh sẽ cố gắng gây áp lực với Triệu Kiến Nghiệp, cũng đã cử người đi điều tra Lý Tâm Ái.
Nhưng chỉ cần không bắt được thóp tại trận thì việc này rất khó giải quyết."
Chu Chính Nghị nói những lời này có chút ngại ngùng.
Lời này của anh suýt chút nữa đã nói huỵch tẹt ra là “bắt gian tại giường".
Dù sao muốn chứng minh một đôi nam nữ có gian tình thì đúng là chỉ có bắt gian tại giường mới là bằng chứng tốt nhất.
“Em trái lại cảm thấy để Triệu Kiến Nghiệp về Thượng Hải có lẽ lại dễ xử lý hơn."
Vương Mạn Vân suy nghĩ một lát rồi đưa ra quan điểm khác biệt.
Mặc dù cô không hiểu rõ Lý Tâm Ái và Diêu Nguyên Hóa lắm, nhưng biết rằng hai người này đã dám cấu kết với nhau thì chắc chắn đã sớm chuẩn bị vẹn toàn.
Muốn lấy được tội danh thông gian của họ sẽ vô cùng khó khăn.
Chu Chính Nghị khẽ nhíu mày, anh hiểu ý của vợ là gì, nhưng nếu để Triệu Kiến Nghiệp quay về, rủi ro mà họ phải gánh chịu sẽ tăng lên vùn vụt.
“Có thể ra tay từ phía người vợ đã ly hôn của Diêu Nguyên Hóa không?"
Chu Chính Nghị vẫn không muốn để Triệu Kiến Nghiệp quay về.
“Nếu vợ của Diêu Nguyên Hóa mà đấu lại được ông ta thì đã không ly hôn rồi.
Hơn nữa bây giờ hai người đã ly hôn, dù có làm loạn thế nào cũng sẽ bị gán cho cái mác ghen tuông không cam lòng.
Thay vì rút dây động rừng, chẳng thà không động vào quân cờ này."
Vương Mạn Vân không tin vợ cũ của Diêu Nguyên Hóa dám đối đầu với ông ta.
Bây giờ trên dưới cả nước, ai mà không biến sắc khi nhắc đến Hồng vệ binh.
“Chuyện này anh cần bàn bạc lại với Tư lệnh."
Chu Chính Nghị không thể lập tức trả lời Vương Mạn Vân.
“Em biết rủi ro rất lớn, không phải là phương án tối ưu, nhưng nói thế nào nhỉ, hiện giờ đúng là không dễ tìm được thóp của hai người họ.
Hoặc là chỉ có thể đi một nước cờ khác, chúng ta phòng thủ."
Vương Mạn Vân nhớ tới hai vợ chồng già Trương Đại Lâm kia.