“Bố ơi, đi tìm anh trai không ạ?”

Chu Anh Thịnh vẫn nhớ chuyện Chu Anh Hoa cũng đang ở dã chiến, cậu nhớ mang máng là bốn giờ, mà bây giờ chỉ còn vài phút nữa là đến bốn giờ rồi.

Vương Mạn Vân và Triệu Quân cũng nhìn Chu Chính Nghị.

“Đi, đi ngay bây giờ đây.”

Chu Chính Nghị giải thích vài câu với anh vợ rồi dẫn cả nhà rời đi.

“Bác cả, nếu cậu nhỏ tỉnh dậy, bác bảo cậu ấy đừng suy nghĩ lung tung nhé, cháu đi thăm anh trai xong sẽ quay lại bầu bạn với cậu ấy ngay, tối nay cháu không đi đâu.”

Chu Anh Thịnh lo lắng Chu Vệ Quân tỉnh dậy không thấy mình lại tưởng mình nói lời không giữ lời, dù có sợ Chu Vệ Quốc thì cũng đi tới trước mặt đối phương nhỏ giọng dặn dò.

“Ừ, bác biết rồi.”

Thực ra Chu Vệ Quốc rất muốn giống như cậu em út xoa đầu cháu ngoại một cái, nhưng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn có chút căng thẳng của cháu, anh liền từ bỏ, chỉ thản nhiên đáp lại một tiếng.

“Chào bác cả ạ.”

Chu Anh Thịnh nói xong là chạy biến đi ngay, tốc độ rất nhanh, cứ như chân có khói vậy.

Làm cho Vương Mạn Vân và Triệu Quân một lần nữa bật cười.

May mà lần này chỉ là mỉm cười, không cười thành tiếng, nếu không đứa trẻ sẽ không còn mặt mũi nào nữa mất.

Cả đoàn không đến bãi tập tìm Chu Anh Hoa mà đợi ở văn phòng của Chu Chính Nghị.

Chu Chính Nghị đi liên lạc với huấn luyện viên quân sự.

Lúc chờ đợi đến sốt ruột, Chu Anh Thịnh và Triệu Quân chạy ra khỏi văn phòng tò mò nhìn đông nhìn tây trong hành lang, bất giác đi tới trước một cánh cửa đóng kín.

Trước cửa có hai chiến sĩ canh gác.

Nơi này nhìn qua là thấy người lạ không được bén mảng tới, Chu Anh Thịnh gọi Triệu Quân lại:

“Tiểu Quân, chúng mình quay về đi.”

“Dạ.”

Triệu Quân ngoan ngoãn nghe lời.

Nhưng âm thanh ngoài ý muốn này đã làm kinh động đến Triệu Kiến Nghiệp đang bị nhốt trong phòng tối, ông ta cứ tưởng mình bị đám người kia bắt giữ.

Trong phòng tối rất đen, không có lấy một chút ánh sáng, thậm chí không gian cũng không lớn lắm, nơi này không chỉ là nơi trừng phạt con người mà còn là nơi rèn luyện con người.

Nhưng vấn đề là không được nhốt quá lâu.

Nhốt quá lâu sẽ vì không gian nhỏ hẹp mà nảy sinh đủ loại lo âu, sợ hãi, e dè, từ đó sinh ra chứng sợ không gian kín.

Triệu Kiến Nghiệp đã bị nhốt ở đây hơn một ngày.

Hơn một ngày qua, ngoại trừ lúc đưa thức ăn và nước uống có thể nhìn thấy ánh sáng ngắn ngủi, còn lại bất kỳ lúc nào cũng không có ánh sáng.

Đối mặt với không gian trống trơn chẳng có gì, lại vô cùng nhỏ hẹp, Triệu Kiến Nghiệp sớm đã kinh hãi vô cùng, trong đầu luôn hiện lên đủ loại nghi ngờ, sự sợ hãi càng tăng vọt, đã đến bờ vực sụp đổ.

Sau đó ông ta nghe thấy gì vậy?!

Ông ta thế mà lại nghe thấy giọng của con trai mình.

Triệu Kiến Nghiệp đối xử với Triệu Quân không tốt lắm, nhưng dù sao cũng là cha con nhiều năm, tuy con trai chỉ trả lời ngắn gọn một câu, ông ta vẫn nhận ra đó là giọng của con trai mình.

Tại sao Triệu Quân lại ở đây?

Nó đang nói chuyện với ai vậy?

Có được tự do không!

Những câu hỏi này lần lượt xuất hiện trong đầu Triệu Kiến Nghiệp, gần như ngay khi vừa bắt đầu suy nghĩ, ông ta đã đứng dậy dùng hết sức đ.ấ.m mạnh vào cánh cửa bên cạnh, “Triệu Quân, Triệu Quân!”

Ông ta đã dùng hết sức bình sinh để gọi con trai.

Âm thanh như vậy đương nhiên cũng truyền ra ngoài qua cánh cửa phòng giam.

Hai chiến sĩ canh gác bên ngoài sắc mặt trở nên nghiêm túc, hai người nhìn nhau không nói lời nào nhưng bất kể là tay cầm s-úng hay vẻ mặt đều đang thể hiện sự cảnh giác của họ.

Lúc này Triệu Quân và Chu Anh Thịnh đã chạy đi xa, hoàn toàn không nghe thấy tiếng gọi của Triệu Kiến Nghiệp.

Hai đứa trẻ vui vẻ chạy lên lầu, rất nhanh đã trở về văn phòng của Chu Chính Nghị.

Trên đường đi chúng cũng gặp một số chú quen biết, liền gọi người rất ngọt ngào, mọi người đều ngạc nhiên khi thấy hai đứa trẻ ở đây, nhưng phần lớn là vui mừng.

Mọi người đều không kìm được mà xoa đầu hai đứa nhỏ, miệng cũng nói muốn đưa chúng đi tập b.

ắ.n hoặc đi xem tập luyện, Chu Anh Thịnh đều kiên quyết lắc đầu.

Cậu bé phải đợi anh trai.

Triệu Quân đương nhiên là cùng tiến cùng lùi với Chu Anh Thịnh.

Mọi người thấy không dụ dỗ được hai đứa trẻ thì đều cười ha ha, bày tỏ sự chào đón khi chúng có thời gian đến văn phòng của mình chơi.

Hai đứa trẻ đều lần lượt đồng ý, sau đó kiên quyết vẫy tay chào tạm biệt.

Trở về văn phòng của Chu Chính Nghị, Vương Mạn Vân đang đứng bên cửa sổ nhìn về phía bãi tập, cô đã nhìn thấy bóng dáng của Chu Chính Nghị và Chu Anh Hoa, hai bóng dáng một cao một thấp vô cùng nổi bật trên bãi tập.

“Anh ơi——”

Chu Anh Thịnh và Triệu Quân bảy tuổi, chiều cao dù có cao hơn những đứa trẻ bình thường một chút nhưng cũng chẳng cao hơn bao nhiêu, ghé vào bãi cửa sổ chỉ lộ ra một cái đầu nhỏ, nhưng điều đó không ngăn cản họ nhận ra bóng dáng của Chu Anh Hoa ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Đứa trẻ phấn khích vừa nhảy choi choi lên cao vừa vẫy tay với Chu Anh Hoa.

Thị lực của Triệu Quân cũng không tệ, khi Chu Anh Thịnh nhìn thấy Chu Anh Hoa thì cậu bé cũng nhìn thấy, thân hình hơi béo cũng nhảy choi choi theo Chu Anh Thịnh, miệng phấn khích hét lớn:

“Tiểu thúc thúc——”

Tiếng hét của hai đứa trẻ rất lớn, hai tiếng hét này vang lên không chỉ khiến Chu Chính Nghị và Chu Anh Hoa nhìn sang mà tất cả mọi người trên bãi tập cũng đồng loạt quay ngoắt lại.

Chu Anh Thịnh:

“…”

Cậu bé chỉ là gọi anh trai một tiếng thôi mà.

Đối mặt với vô số ánh mắt lạnh lẽo đó, Triệu Quân âm thầm giấu thân hình sau lưng Chu Anh Thịnh, thầm niệm trong lòng:

“Không thấy tôi, không thấy tôi.”

Cậu bé cũng không nghĩ lại xem cậu béo hơn Chu Anh Thịnh, trốn như vậy sao có thể giấu được thân hình chứ.

“Nhìn cái gì mà nhìn?

Tất cả chú ý, bắt đầu chạy bộ mang nặng.”

“Mất tập trung, đáng phạt, tại chỗ chống đẩy một trăm cái, thời gian một phút, không làm xong thì tối nay khỏi ăn cơm.”

Vì các chiến sĩ bỗng nhiên bị tiếng hét của hai đứa trẻ làm cho phân tâm, điều này khiến huấn luyện viên của họ vô cùng bất mãn, không ít khối hình vang lên tiếng trừng phạt, các chiến sĩ không dám bào chữa, chỉ đành thầm ghi hận hai đứa trẻ có giọng oanh vàng này vào lòng.