“Chu Anh Hoa đứng dậy đi lên lầu.”
Đẩy cửa phòng mình ra, không khí rất trong lành, không có cảm giác ngột ngạt, có thể thấy bình thường phòng vẫn được thông gió thoáng khí, điều khiến anh hài lòng hơn cả là bất kể trên bàn hay dưới đất đều vô cùng sạch sẽ, sờ vào gần như không có hạt bụi nào.
Khóe miệng Chu Anh Hoa khẽ nhếch lên, tâm trạng càng thêm vui vẻ.
Cảm giác về nhà thật tuyệt.
Khi anh mở tủ quần áo thấy có thêm một chiếc áo len nữa, anh chớp chớp mắt, khóe mắt hơi ươn ướt, chiếc áo len này sờ vào vô cùng dày dặn, ấm áp đến mức trái tim anh suýt chút nữa tan chảy.
Trấn tĩnh lại cảm xúc một lát, Chu Anh Hoa mới lấy quần áo thay đi xuống lầu.
Trong phòng tắm, bồn tắm đã được Vương Mạn Vân đổ đầy nước nóng, sờ vào thấy hơi nóng một chút, nhiệt độ như vậy ngâm mình là thoải mái nhất.
Cởi quần áo xuống nước, Chu Anh Hoa ngâm mình trong nước nóng mặc sức vươn vai thư giãn chân tay, anh quá nhớ bồn tắm trong nhà rồi, ở trong bộ đội chỉ có thể tắm vòi sen, nhiều khi nước còn lạnh, chỉ có khi về nhà anh mới cảm nhận được sự ấm áp và chu đáo này.
Ngâm mình khoảng mười phút, thấy nước hơi nguội, cậu thiếu niên nhỏ mới xả thêm ít nước nóng, bắt đầu nghiêm túc tắm rửa.
Tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân xong mới đứng dậy thay quần áo ở nhà.
Trong gương, cậu thiếu niên mười hai tuổi ngũ quan càng thêm tinh tế, khí chất cũng càng thêm trầm ổn, Chu Anh Hoa rất hài lòng với sự thay đổi của mình, khi ánh mắt nhìn tới vùng cổ, vết sẹo luôn kiên trì bôi thu-ốc đã mờ đi rất nhiều, nếu không nhìn kỹ gần như không nhận ra được nữa.
Có thể thấy thu-ốc mỡ của bác sĩ Lưu thần kỳ nhường nào.
Bên ngoài phòng tắm, Chu Anh Thịnh và Triệu Quân quay về lúc Chu Anh Hoa sắp tắm xong, lúc vào cửa đã nhìn thấy đôi giày và áo khoác của Chu Anh Hoa, đứa nhỏ lập tức toét miệng cười rạng rỡ.
“Mẹ ơi, có phải anh trai con về rồi không ạ?"
Đứa nhỏ xông tới trước mặt Vương Mạn Vân, phấn khích đến đỏ bừng cả mặt.
“Đúng, về rồi con ạ."
Vương Mạn Vân cười xoa mặt đứa nhỏ một cái, thông báo đáp án.
“Anh con đâu, anh con ở đâu ạ?"
Chu Anh Thịnh sốt sắng tìm kiếm bóng dáng Chu Anh Hoa, dáng người nhỏ bé như quả pháo thăng thiên b-ắn đi khắp nơi, mắt thấy sắp lao lên lầu rồi.
Vương Mạn Vân lúc này mới nhắc nhở:
“Tiểu Hoa đang tắm."
“Ồ."
Chu Anh Thịnh lúc này mới dừng bước chân định xông lên lầu, cùng Triệu Quân vẻ mặt ngượng ngùng quay lại cạnh bếp lò.
Tầm mắt lại cứ luôn nhìn về phía cửa phòng vệ sinh.
Đối với việc Chu Anh Hoa quay về, không chỉ Chu Anh Thịnh phấn khích mà Triệu Quân cũng phấn khích không kém, đứa nhỏ lúc nãy tuy không nói lời nào nhưng lại luôn chạy theo sau đ.í.t Chu Anh Thịnh chạy lên chạy xuống.
“Bà nội, lúc nào chú nhỏ tắm xong ạ?"
Triệu Quân lén lút hỏi Vương Mạn Vân, sợ tiếng to quá làm ồn đến Chu Anh Hoa đang tắm.
“Chắc là sắp xong rồi đấy."
Vương Mạn Vân nhìn đồng hồ một chút, cảm thấy đã hòm hòm, bắt đầu đun nước nấu sủi cảo, quả nhiên, sủi cảo cô vừa mới vớt ra khỏi nồi thì cửa phòng vệ sinh cũng mở ra, để lộ Chu Anh Hoa đã thay một bộ quần áo khác.
Đầu đinh, cao gầy, má không còn tròn trịa như lúc rời nhà.
“Anh!"
“Chú nhỏ."
Hai tiếng reo hò mừng rỡ đồng thời vang lên, hai bóng hình lao tới, nếu không phải Chu Anh Hoa kịp thời hạ thấp thắt lưng lấy lực giữ vững hạ bàn thì căn bản không thể đỡ nổi hai bóng hình lao tới này, có thể thấy mấy tháng huấn luyện vẫn vô cùng hữu dụng.
“Các em sắp tám tuổi rồi, sao vẫn còn hấp tấp như thế."
Chu Anh Hoa không hài lòng nhìn hai đứa nhỏ trước mặt, nếu là đổi thành người khác chắc chắn phải bị hai tên này đ.â.m ngã nhào mất.
Chu Anh Thịnh không ngờ vừa gặp mặt đã bị anh trai mắng, niềm vui sướng trên mặt đông cứng lại, tay chân chậm chạp thu lại từ trên người đối phương, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu:
“Người ta chỉ là nhớ anh quá thôi mà."
Triệu Quân cũng ngượng ngùng thu tay chân từ trên người Chu Anh Hoa lại.
Họ đã quen chơi đùa với Chu Vệ Quân như vậy rồi, bình thường đều là đ.â.m sầm vào nhau như thế cả.
“Sau này hãy trầm ổn một chút."
Lời nói của em trai khiến thần sắc trên mặt Chu Anh Hoa dịu lại, suy nghĩ một lát, anh không chỉ đưa tay xoa xoa hai cái đầu nhỏ tròn vo mà còn ôm lấy cả hai đứa trẻ.
Cái ôm này khiến bầu không khí hơi gượng gạo lúc nãy lập tức tan biến, ba người khôi phục lại sự thân thiết và tự nhiên như ngày nào.
“Anh ơi, em nhớ anh lắm luôn ấy, anh có nhớ em không?"
Chu Anh Thịnh dắt tay Chu Anh Hoa đi về phía bếp lò, Vương Mạn Vân đã nấu xong sủi cảo, đang vẫy tay bảo Chu Anh Hoa qua ăn.
Chu Anh Hoa rèn luyện trong bộ đội mấy tháng, tính cách càng thêm trầm ổn, vốn dĩ đã là một thiếu niên không hay bộc lộ tình cảm, đối diện với những lời nhiệt tình đến mức khiến trái tim tan chảy của em trai, anh do dự mất mấy giây mới trả lời:
“Có nhớ."
Một câu “có nhớ" khiến Chu Anh Thịnh thỏa lòng mãn ý, đi bên cạnh Chu Anh Hoa cười như một tên ngốc.
“Chú nhỏ ơi, nhớ cháu không?"
Triệu Quân góp vui, mặc dù là góp vui nhưng tình cảm cậu bé dành cho người chú nhỏ Chu Anh Hoa này cũng rất sâu sắc, vô cùng hy vọng nghe được lời khẳng định.
“Cũng nhớ rồi, tất cả mọi người trong nhà chú đều nhớ cả."
Chu Anh Hoa nói xong câu này thì không dám nhìn Vương Mạn Vân nữa, nhưng anh cũng mượn cuộc đối thoại với hai đứa nhỏ để nói ra tâm tư trong lòng.
Vương Mạn Vân biết tính cách Chu Anh Hoa có chút bướng bỉnh, lúc này có thể bày tỏ nỗi nhớ người nhà như vậy đã là vô cùng hiếm có, cô không nói toạc ra điều gì mà chỉ chào mời đứa trẻ mau ăn đồ.
Hai đứa nhỏ bầu bạn bên cạnh, vừa xem Chu Anh Hoa ăn sủi cảo vừa tán gẫu.
Đem những chuyện mới mẻ trong trường học cũng như trong đại viện từ sau khi Chu Anh Hoa vào bộ đội nói cho đối phương nghe, ngay cả c-ái ch-ết của Triệu Kiến Nghiệp và Lý Tâm Ái cũng kể luôn.
Nghe xong, Chu Anh Hoa vô cùng kinh ngạc.
Anh không ngờ mình rời đi chưa lâu mà đại viện đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, lại còn có không ít chuyện liên quan đến nhà mình.
“Đúng rồi, Tiểu Hoa, ông bà ngoại con gửi cho con hai bức thư đấy, con ở bộ đội nên mẹ giữ hộ con trước, lát nữa con xem thử đi."
Vương Mạn Vân lấy hai bức thư đưa cho Chu Anh Hoa, nhìn đồng hồ một chút rồi nói:
“Mấy đứa muốn ăn món gì mẹ đi mua thức ăn."