“Nhà họ Chu lúc này có không ít trẻ nhỏ, để đứa trẻ ở lại nhà họ Chu ấm áp còn hơn là bà mang nó đi, vả lại bà còn có việc phải đi giải quyết.”
Vương Mạn Vân chỉ ngủ được một lát đã bị Chu Anh Thịnh lay tỉnh.
Còn chưa mở mắt cô đã ngửi thấy mùi thu-ốc Đông y nồng nặc, biết chuyện gì đang xảy ra.
“Mẹ, uống thu-ốc xong rồi hãy ngủ tiếp."
Chu Anh Thịnh bưng bát thu-ốc nhìn Vương Mạn Vân, xung quanh giường vây kín đám trẻ con vì Chu Chính Giang và Thu Thu cũng đã đến rồi.
Tất cả lũ trẻ đều lo lắng nhìn Vương Mạn Vân.
“Chỉ là cảm sốt thôi, mọi người đừng lo, bà uống thu-ốc ngay đây."
Vương Mạn Vân nhận lấy bát thu-ốc từ tay Chu Anh Thịnh, thấy nhiệt độ vừa khéo liền biết đứa nhỏ đã để nguội bớt từ trước rồi.
Không nói lời thừa thãi, cô uống một hơi không nghỉ hết sạch bát thu-ốc.
Lông mày vô thức nhíu lại.
Thu-ốc này đắng hơn nhiều so với thu-ốc uống bình thường, không dễ trôi cho lắm, nếu không phải vì không muốn lũ trẻ lo lắng thì cô vừa uống được một nửa đã dừng lại rồi.
Ngay khi lông mày Vương Mạn Vân chưa kịp giãn ra thì Thu Thu đã nhét vào miệng cô một viên kẹo sữa Thỏ Trắng.
Vị sữa ngọt ngào khiến lông mày Vương Mạn Vân giãn ra, lũ trẻ cũng yên tâm rồi.
“Cô ơi, súc miệng ạ."
Chu Chính Giang cúi người bưng cái bô từ dưới đất lên, Triệu Quân vội vàng đưa cái ca men đang bưng trong tay cho Vương Mạn Vân, bọn trẻ đã có sự chuẩn bị từ trước cả rồi.
Nhìn mấy đứa trẻ hiểu chuyện và tinh tế này, tất cả sự hụt hẫng của Vương Mạn Vân hoàn toàn biến mất.
Súc miệng xong cô liền nằm xuống.
Thang thu-ốc này bác sĩ Lưu kê không chỉ đắng mà còn có tác dụng an thần, trước khi ngủ cô gắng gượng dặn dò mấy đứa lớn trông nom tốt hai đứa nhỏ nhất, sau đó liền ngủ thiếp đi.
Chu Anh Thịnh mấy đứa không rời đi ngay mà sờ sờ trán và cổ Vương Mạn Vân, thấy chưa ra mồ hôi liền đắp chăn thật c.h.ặ.t, cả nhóm đi xuống lầu.
Hai đứa trẻ lớn nhất là Chu Chính Giang và Thu Thu.
Có hai đứa trông nom nên N囡 và Hạo Hạo ngoan ngoãn ngồi trên sofa chơi đùa, mọi người không giống như lúc chơi trò chơi bình thường hay ồn ào mà rất tự giác hạ thấp giọng nói.
Cứ nửa tiếng Chu Anh Thịnh lại lên lầu một lần.
Cậu bé lo lắng Vương Mạn Vân tỉnh dậy khát nước, cũng lo lắng ra mồ hôi mà không có người lau, tóm lại là chăm sóc Vương Mạn Vân đang bệnh vô cùng trách nhiệm.
Chuyện Vương Mạn Vân bị ốm đã truyền khắp đại viện vào lúc hơn ba giờ chiều.
Lúc này tất cả các gia đình đều đã lĩnh được dung dịch xử lý bông vải và đang bận rộn tại nhà mình, nghe nói Vương Mạn Vân bị ốm, mọi người vừa kinh ngạc vừa xót xa vô cùng, sau khi thu dọn việc nhà đơn giản xong, không ít người đã xách trứng gà và đường đỏ ra cửa.
Vương Mạn Vân đã giúp đỡ mọi người nhiều như vậy, chỉ cần là người có lương tâm thì hôm nay đều phải đến thăm hỏi một chút.
Từ đại nương cũng không ngoại lệ.
Tuy nhiên bà không đi một mình mà dắt theo một cô gái xinh xắn, cô gái này trông nhỏ hơn Vương Mạn Vân một chút, khoảng hai mươi mốt hai mươi hai tuổi.
Cô gái đi theo sau lưng Từ đại nương, khẽ cúi đầu, thật thà và bẽn lẽn.
“Tú Tú, Tiểu Ngũ là người ôn hòa lắm, cháu không cần lo lắng khó chung sống đâu."
Từ đại nương vừa đi vừa nói chuyện với cô gái bên cạnh, cô gái này chính là đối tượng đã xem mắt xong với con trai bà, Chung Tú Tú.
Cái gì cũng tốt, điều duy nhất bà không hài lòng lắm là quá bẽn lẽn.
Bẽn lẽn đến mức hơi có chút vẻ khúm núm, nhưng Từ đại nương cũng không chê bai, bà biết đây là lần đầu tiên cô gái đến thành phố lớn như Thượng Hải nên chưa quen, đợi ở thêm một thời gian nữa chắc chắn sẽ bạo dạn hơn cả bà ấy chứ.
Nói đến đây Từ đại nương chợt nhớ đến mẹ Tiểu Cúc.
Mẹ Tiểu Cúc cũng từ vùng nông thôn nghèo khó đến, lúc mới đến còn bẽn lẽn, sợ sệt hơn cả Tú Tú nhà bà nữa, kết quả mới có mấy năm mà không chỉ bạo dạn đến mức dám lên nhà bắt nạt Vương Mạn Vân, mà còn dám công khai cãi lại Trương Thư Lan.
Có thể thấy lòng gan dạ của con người tỉ lệ thuận với sự hiểu biết và chỗ dựa ngày càng vững chắc của họ.
Nghĩ đến việc con trai mình là trung đoàn trưởng, lại còn có không gian thăng tiến, ánh mắt Từ đại nương nhìn Tú Tú càng thêm ôn hòa.
Đứa trẻ này điều bà coi trọng nhất chính là đối tốt với cháu đích tôn.
Mẹ kế có tốt hay không thì phải xem có đối tốt với con của vợ trước hay không.
“Bác ơi, cháu vẫn thấy hơi sợ ạ."
Chung Tú Tú vẫn luôn không ngẩng đầu nên cũng không biết Từ đại nương đã nhìn mình mấy lần rồi, đây là lần đầu tiên cô đến một khu gia đình quân đội hùng vĩ và uy nghiêm như vậy nên từ tận đáy lòng cô thấy sợ hãi.
“Không sợ, không sợ, đợi cháu gặp được Tiểu Ngũ là sẽ biết cô ấy dễ gần đến mức nào thôi."
Từ đại nương an tản con dâu tương lai, nhà bà hiện tại đang chờ thẩm tra lý lịch của Chung Tú Tú xong, nếu không có vấn đề gì thì hai ngày nữa là có thể đăng ký kết hôn rồi.
Đăng ký xong rồi thì họ sẽ là người một nhà.
Từ đại nương dọc đường đều nói những điều tốt đẹp về Vương Mạn Vân cho Chung Tú Tú nghe, vô tri vô giác đã đến nhà họ Chu.
Còn chưa vào cửa từ xa đã thấy không ít người đều dừng lại ngoài viện xem thứ gì đó.
Xem xong mọi người cũng không nói chuyện mà đặt lễ vật mang theo vào trong viện rồi đi luôn.
Cảnh tượng này rất bất ngờ, ngay cả Chung Tú Tú vốn chỉ nhìn chăm chăm vào mũi chân đi đường cũng tò mò nhìn thêm mấy lần.
Mấy phút sau hai người cũng đã đến ngoài nhà họ Chu mới nhìn thấy một tờ giấy dán trên cổng viện, trên đó viết rõ Vương Mạn Vân vì cảm sốt nên không tiện tiếp khách, đợi vài ngày nữa bệnh tình thuyên giảm sẽ lại tụ họp cùng mọi người.
Nội dung này là do Chu Chính Giang viết.
Sau khi liên tiếp đón vài vị khách đến lo lắng cho Vương Mạn Vân, mấy đứa trẻ bàn bạc với nhau rồi dán luôn tờ thông báo lên cổng viện.
Vương Mạn Vân đã uống thu-ốc nên cần nghỉ ngơi, không gặp được khách, cũng không chịu được tiếng ồn, càng không thể hóng gió lạnh được.
Đây chính là nguyên nhân mọi người vội vàng đến rồi lại để lại lễ vật vội vàng đi ngay.
“Tú Tú, chúng ta cũng về thôi."
Từ đại nương đặt lễ vật mình mang đến vào viện nhà họ Chu, rủ Chung Tú Tú rời đi.
Chung Tú Tú có chút do dự nhưng cuối cùng vẫn đi, chỉ là trước khi rời đi cô ngoái đầu lại nhìn nhà họ Chu hồi lâu.
Vương Mạn Vân không biết Trương Thư Lan đã nói gì với mẹ Tiểu Cúc và mấy người kia, đợi khi cô tỉnh dậy, vừa nhận lấy chiếc khăn lông từ tay Chu Anh Thịnh để lau mồ hôi trên cổ và ng-ực thì Thu Thu đã lên lầu.