“Tiểu Trịnh là thanh niên trai tráng, tốc độ nhanh, chẳng mấy chốc đã đến cửa hàng cung ứng, kết quả còn chưa kịp hỏi đã thấy miếng thịt bò cuối cùng trên sạp thịt bị người ta mua mất rồi.”
“Đồng chí ơi, còn thịt bò không ạ?”
Tiểu Trịnh không cam tâm hỏi Đinh Tráng.
“Hết rồi.”
Đinh Tráng trả lời bằng giọng ồm ồm, nhận ra đây là cảnh vệ của nhà họ Chu, bèn giải thích thêm một câu:
“Cũng chẳng biết làm sao, hôm nay người mua thịt bò đông thế, miếng cuối cùng vừa bán xong, cậu có thể ra cửa hàng cung ứng bên ngoài xem sao, bên đó lượng hàng cung cấp lớn hơn cửa hàng nhỏ của chúng tôi.”
“Thế tôi ra đó xem sao, đồng chí ơi, cảm ơn anh nhé.”
Tiểu Trịnh vội vàng đi đến cửa hàng cung ứng bên ngoài khu nhà thuộc.
Vận may khá tốt, vừa hay còn lại một miếng thịt bắp không hề nhỏ, bèn vội vàng mua luôn, vừa mới bước ra ngoài đã thấy mấy người nhà trong đại viện vội vàng đến mua thịt bò.
Anh ta nhớ lại cuộc trò chuyện giữa Vương Mạn Vân và Chu Anh Hoa, liền đoán ra nguyên do, quay về đem chuyện kể với Vương Mạn Vân.
Vương Mạn Vân nghe xong là trong lòng đã hiểu rõ.
Bữa trưa là do cô dẫn theo Chu Anh Hoa và cảnh vệ cùng nhau làm, vốn dĩ Chu Anh Hoa mới về, Vương Mạn Vân không thể để đứa trẻ giúp việc được, nhưng Chu Anh Hoa cứ dính lấy bên cạnh Vương Mạn Vân đòi giúp bằng được, Vương Mạn Vân đành chiều theo ý con.
Trong bếp có ba người ở, nhóm Chu Anh Thịnh dù có muốn giúp cũng chẳng có chỗ mà chen vào, chỉ đành tiếc nuối nhìn theo, rồi bắt đầu tụm năm tụm ba thì thầm to nhỏ với nhau.
Đợi khi Chu Anh Hoa giúp xong mọi việc có thể giúp, rửa tay ra khỏi bếp thì bị Chu Anh Thịnh kéo ra khỏi cửa, đi đến giữa sân.
Nhìn mấy con diều ngũ sắc rực rỡ giữa sân, Chu Anh Hoa kinh ngạc.
“Anh ơi, đây đều là quà chúng em tặng anh đấy ạ.”
Chu Anh Thịnh lớn tiếng tuyên bố.
“Tất cả đều là của anh sao?”
Chu Anh Hoa bất ngờ, cậu cứ tưởng chỉ có một trong số đó là của mình thôi chứ.
“Trừ Niếp Niếp và Hạo Hạo ra, mấy người chúng em mỗi người đều tự tay làm một con diều tặng anh, đều là quà tặng anh, nhưng mà...”
Chu Anh Thịnh nói đến đây thì hì hì cười rộ lên.
Chu Anh Hoa hiểu rồi, gật đầu nói:
“Được chứ, mọi người cùng chơi.”
Trước đây ở đại viện Quân khu Tô, đều là một nhóm trẻ con chơi chung một con diều, lúc này đập vào mắt là bốn con, cùng chơi mới càng có ý nghĩa, nếu không thực sự mỗi người một con thì Niếp Niếp và Hạo Hạo chẳng có gì để chơi.
“Chiều nay chúng mình tìm chỗ thử diều đi.”
Chu Anh Thịnh đã chờ đợi ngày này từ lâu rồi, để đợi Chu Anh Hoa về, diều làm xong chúng vẫn chưa kịp thử bay.
“Được.”
Chu Anh Hoa vốn đang là thiếu niên, về đến nhà, nhìn thấy những thứ mình thích, sao có thể không động lòng cho được.
“Lát nữa bay con xe tăng của em trước nhé!”
Chu Anh Thịnh bá khí tuyên bố.
“Không được, bay con máy bay anh làm trước.”
Chu Chính Giang trở nên trẻ con, tranh giành quyền thử bay đầu tiên với cậu em họ chưa đầy tám tuổi.
“Không được, em là em ruột của anh trai, phải thử quà của em trước.”
Chu Anh Thịnh tùy tiện tìm ra được cái lý do.
“Anh là anh họ, là khách, không phải em càng nên nhường anh sao?”
Chu Chính Giang không cam tâm tụt lại phía sau.
“Đúng thế, anh là anh họ, là anh họ ruột của em, làm gì có anh họ nào lại đi bắt nạt em họ ruột như thế chứ, không được, phải thử con xe tăng của em trước.”
Chu Anh Thịnh thè lưỡi khiêu khích Chu Chính Giang, lý lẽ hùng hồn tranh luận.
“Các cậu đều là con trai, đương nhiên phải thử của tớ trước rồi!”
Thu Thu thấy hai người tranh cãi không dứt, bèn đứng ra bày tỏ thái độ, cô bé là con gái, tất cả con trai đều phải nhường nhịn cô bé.
Tiếng tranh cãi dừng lại, tất cả mọi người đều nhìn về phía đóa hoa lớn màu đỏ rực rỡ kia.
Dù không ai giới thiệu, Chu Anh Hoa cũng có thể đoán ra đóa hoa lớn này là tác phẩm của Thu Thu.
“Vẽ đẹp thật đấy.”
Chu Anh Hoa suy nghĩ một lúc lâu mới tìm ra được một từ khen ngợi như vậy.
Nói thật lòng, cậu không muốn thả con diều hình đóa hoa lớn này, nhưng nhìn Thu Thu và Niếp Niếp, còn cả Hạo Hạo nữa, cái ánh mắt mong chờ trong veo đó, cậu cảm thấy mình không thể nói ra lời từ chối được.
Mấy đứa con trai liếc nhìn nhau, đều đồng tình nhìn Chu Anh Hoa một cái, rồi im lặng không nói gì.
Nếu để chúng thả đóa hoa này, chúng cũng thấy xấu hổ lắm.
Chu Anh Hoa mà có thể chịu thua như vậy thì thật uổng công cậu là một thành viên trong thiếu niên quân nhân, trong tình huống không thể từ chối, cậu đương nhiên phải kéo người khác xuống nước cùng:
“Lát nữa chúng mình thay phiên nhau thả.”
Muốn mất mặt thì tất cả mọi người cùng mất mặt.
Nhiều người cùng mất mặt thì đó không còn là chuyện mất mặt nữa.
“Tiểu Hoa này, bọn anh thôi vậy đi, đây là quà Thu Thu tặng riêng cho em mà.”
Chu Chính Giang đã mười bốn tuổi rồi, đang ở cái tuổi đặc biệt quan tâm đến hình tượng, chỉ cần nghĩ đến lúc mình thả đóa hoa đỏ rực rỡ này sẽ có bao nhiêu ánh mắt tập trung lên người là cậu đã thấy da đầu tê dại rồi.
Chu Anh Hoa thản nhiên liếc nhìn anh họ một cái, nói:
“Chẳng phải đã nói là cùng chơi sao?”
Chu Chính Giang:
“...”
Cậu muốn nhảy sông.
Cuối cùng đám trẻ cũng không nhảy sông được, mà bị Vương Mạn Vân gọi về ăn cơm trưa.
Chu Anh Hoa hôm nay về nhà, cơm nước trên bàn chắc chắn phải có thịt.
Tuy không quá nhiều nhưng tuyệt đối là có, cộng thêm cá hấp, cả một bàn lớn chỉ còn lại tiếng ăn uống, Tiểu Trịnh mới đến chưa được mấy ngày nên không dám gắp thức ăn cho lắm, bất kể là Chu Anh Thịnh hay Chu Anh Hoa đều sẽ chủ động giúp gắp thức ăn.
Sống chung dưới một mái nhà thì đó là người một nhà.
Ăn no uống đủ, trừ Hạo Hạo bắt đầu buồn ngủ, những đứa trẻ khác đứa nào đứa nấy tinh thần đều cực kỳ tốt, chỉ muốn lập tức ra khỏi cửa chơi, vẫn là Vương Mạn Vân bảo Chu Anh Hoa đi tắm rửa, thay quần áo, mới ngăn được đám trẻ lập tức ra khỏi cửa.
“Anh ơi, đi thôi, em đưa anh đi xem phòng mới của anh.”
Chu Anh Thịnh kéo Chu Anh Hoa chạy lên lầu, mấy đứa trẻ khác cũng đi theo sau.
Chỉ có Vương Mạn Vân bế Hạo Hạo đã ngủ say ngồi trên sofa.
Hạo Hạo còn nhỏ, vốn dĩ hay ngủ, buổi sáng đã theo Niếp Niếp đi chơi với những đứa trẻ khác trong khu nhà thuộc một lúc lâu rồi, lúc này không nhịn được nữa, ăn cơm xong là ôm lấy Vương Mạn Vân ngủ thiếp đi.
Bố mẹ đứa trẻ đều đã ra nước ngoài công tác, cậu bé được để lại.