“Ngay cả Hạo Hạo dưới sự giúp đỡ của cậu út, cũng điều khiển được diều, vui đến mức nước miếng suýt chút nữa thì chảy ra ngoài.”
Chung Tú Tú đổ r-ác xong không về nhà ngay, thực sự là vì không cam tâm.
Cô ta lấp ló đi tới gần sân huấn luyện, nấp sau một cái cây, đứng từ xa quan sát sự náo nhiệt trên sân huấn luyện.
Trẻ con trong khu nhà tập thể này thật sự rất đông, và cũng thật sự rất vui vẻ.
Hoàn toàn khác biệt với những đứa trẻ ở miền Tây chỗ bọn cô.
Người ở đây cho dù không thể ngày nào cũng ăn thịt, nhưng lại có thể ăn no, thậm chí mỗi tuần đều được ăn mặn một lần.
Điều khiến cô ta nhớ mãi không quên nhất là mỗi ngày đều được ăn một quả trứng gà.
Là mỗi ngày đấy!
Cuộc sống như vậy giống hệt như trong mơ.
Chung Tú Tú không thích Từ Văn Quý, chẳng thích chút nào cả.
Tuổi tác của Từ Văn Quý mặc dù không đến mức có thể làm bố cô ta, nhưng khuôn mặt phong trần đó, nhìn thoáng qua chẳng khác gì người bốn mươi tuổi.
Nhưng Từ Văn Quý mới ba mươi ba tuổi, lớn hơn cô ta mười tuổi lẻ một chút.
Điều khiến Chung Tú Tú không hài lòng hơn nữa là Từ Văn Quý còn có một đứa con trai, đứa con trai tám tuổi.
Trẻ con ở độ tuổi này chuyện gì cũng hiểu rồi, làm sao mà nuôi cho thân thiết, nuôi cho gắn bó được.
Ngay khi nhận thức này lướt qua trí não Chung Tú Tú, sự chung sống hòa hợp giữa Vương Mạn Vân và hai đứa con kế đột nhiên hiện ra trong đầu cô ta.
Cô ta có thể cảm nhận được hai đứa trẻ nhà họ Chu đều thực lòng yêu kính Vương Mạn Vân.
Còn Vương Mạn Vân có thực lòng hay không, cô ta có chút không đoán chắc được.
Dù sao thì người lớn cũng không dễ nhìn thấu như vậy.
Chung Tú Tú tin rằng Vương Mạn Vân nếu không phải là giả vờ thì chắc chắn là đã thực lòng đối xử tốt với hai đứa trẻ nhà họ Chu.
Nhưng lòng chân thành này không biết có thể duy trì được bao lâu, nếu có con của riêng mình thì liệu còn có thể đối xử công bằng như vậy không?
Cô ta rất nghi ngờ.
Tiếc là, cô ta không có cơ hội nhìn thấy vận mệnh sau này của Vương Mạn Vân.
Đầu óc Chung Tú Tú đang nghĩ ngợi lung tung, nhưng đôi mắt thì vẫn luôn nhìn chằm chằm vào sân huấn luyện, rất dễ dàng nhìn thấy con b-úp bê khiến cô ta vô cùng xao xuyến đã rơi vào tay Hạo Hạo.
Hạo Hạo còn chưa đầy hai tuổi, căn bản là chẳng có chút sức lực nào.
Một tay còn phải cầm dây diều, nếu như...
Chung Tú Tú nảy sinh ý đồ xấu, cũng chờ đợi cơ hội để từ từ tiến lại gần.
Cô ta rất để ý đến hành tung của Chu Anh Hoa, không dám để bản thân hoàn toàn lộ diện trước mắt đối phương thêm lần nào nữa.
Ánh mắt của đối phương khiến cô ta sợ hãi.
Hôm nay Hạo Hạo đặc biệt vui vẻ, không chỉ được ôm con b-úp bê mình vô cùng yêu thích, mà còn được thả diều, cảm nhận sợi dây diều từ từ trượt qua lòng bàn tay, đứa nhỏ cười đến mức lộ cả những chiếc răng chưa mọc hết.
Những chiếc răng như hạt gạo nhỏ trông vô cùng đáng yêu.
Nhưng cũng vì lực tay quá yếu, tay kia còn đang ôm b-úp bê, dây diều một lúc cầm không chắc, xẹt xẹt vài cái nhanh ch.óng tuột khỏi lòng bàn tay.
Con diều trên không trung mất đi sự kiểm soát của sợi dây, không những không có được sự tự do, mà trái lại còn chao đảo, rồi lao xuống mặt đất phía xa.
“Diều diều!"
Hạo Hạo sốt ruột hét lớn.
Lúc này mọi người cũng đều phát hiện ra điều bất thường, Thái Văn Bân đang nói chuyện với Chu Dương quay đầu lại liền phát hiện sợi dây trên tay mình không biết vì nguyên nhân gì mà đứt mất, hèn chi sợi dây trên tay cháu trai nhỏ lại không kiểm soát nổi.
Đặt cháu trai xuống, Thái Văn Bân chạy đi đuổi theo diều.
Những người khác cũng giống như cậu ta, rất đông.
Chu Anh Hoa cũng đang đuổi theo diều, những con diều này là quà do chính tay người nhà làm tặng cho mình, cậu không nỡ để bất kỳ cái nào bị hư hỏng.
Vừa chạy, Chu Anh Hoa vừa lao tới con diều bị đứt dây như một cơn gió.
Tốc độ cực nhanh, chạy tạo thành cả tàn ảnh.
Cả sân huấn luyện trở nên hỗn loạn, bọn trẻ đều đang giúp sức.
Chẳng biết từ lúc nào, con b-úp bê trên tay Hạo Hạo đã biến mất không thấy tăm hơi.
Đợi đến khi sờ soạng vài cái mà không thấy b-úp bê đâu, Hạo Hạo mới cúi đầu kiểm tra.
Sau đó liền phát hiện con b-úp bê trong lòng đã không còn dấu vết.
“Cậu út, b-úp bê, b-úp bê mất tiêu rồi..."
Hạo Hạo vừa sốt ruột là lại khóc nức nở với Thái Văn Bân đang đuổi theo diều.
Nhưng tiếng ồn ào quá lớn, tiếng khóc của cậu bé nhanh ch.óng bị vùi lấp trong đủ loại âm thanh, chỉ cho đến khi Chu Anh Thịnh nghe thấy tiếng khóc của Hạo Hạo, liền nhét cuộn dây diều trên tay cho người khác rồi chạy về phía Hạo Hạo.
“Sao vậy, sao lại khóc rồi?
Có bị thương ở đâu không?"
Kể từ khi Thái Văn Bân tới, Hạo Hạo liền do đối phương chăm sóc, nhóm Chu Anh Thịnh ở cách đó không xa thả diều, có chút khoảng cách với Hạo Hạo.
Trong thời gian này thực sự là không để ý thấy Hạo Hạo có chịu ấm ức gì không.
Chu Chính Giang, Thu Thu và Nhan Nhan cũng chạy tới, những con diều trên tay bọn trẻ đều đã chuyển cho người khác chơi rồi.
Mấy đứa trẻ vây quanh Hạo Hạo kiểm tra đủ kiểu.
Cạy lòng bàn tay đứa nhỏ ra, có thể nhìn thấy vết hằn đỏ rõ rệt do dây diều để lại.
Mặc dù không đến mức chảy m.
á.u, nhưng vết hằn đỏ rõ ràng như vậy xuất hiện trong lòng bàn tay mềm mại, chắc chắn là cũng đau lắm.
“B-úp bê... b-úp bê..."
Hạo Hạo hễ sốt ruột là nói không rõ ràng được, chỉ có thể không ngừng gọi b-úp bê.
Vẫn là Nhan Nhan nhanh ch.óng phản ứng lại:
“Hạo Hạo là đang nói b-úp bê mất rồi ạ."
“Dạ."
Hạo Hạo cuối cùng cũng không còn sốt ruột như vậy nữa, xuyên qua hàng mi vẫn còn vương những giọt nước mắt nhìn quanh khắp nơi.
Cậu bé tưởng b-úp bê rơi trên đất, nhưng nhìn đi nhìn lại chẳng thấy gì cả.
Chu Anh Thịnh và những người khác cũng đang tìm, nhưng không thấy.
“B-úp bê, b-úp bê."
Tiếng khóc vừa mới ngừng lại của Hạo Hạo lại lớn hơn, cậu bé vẫn còn nhớ b-úp bê là của Nhan Nhan, làm mất đồ rồi cậu bé biết phải làm sao.
“Hạo Hạo không khóc, mất thì thôi, chắc là ai ghen tị nên nhặt mất rồi."
Chu Chính Giang bế Hạo Hạo lên, định đưa con b-úp bê của mình cho đứa nhỏ.
Kể từ khi đứa nhỏ chơi thân với bọn họ, cậu đã sớm coi đứa nhỏ như em trai mình mà đối đãi rồi.
“Chị ơi."
Nhan Nhan nắm c.h.ặ.t t.a.y Thu Thu, b-úp bê không còn nữa, cô bé cũng muốn khóc.
“Chuyện gì thế này, sao lại khóc hết cả lượt thế?"
Chu Anh Hoa và Thái Văn Bân cuối cùng cũng chộp được sợi dây ngay khoảnh khắc con diều sắp rơi xuống cành cây.
Nghe thấy tiếng khóc của Hạo Hạo, cậu lập tức nhét sợi dây diều cho Chu Dương rồi cùng Thái Văn Bân chạy tới tìm hiểu tình hình.