“Còn nhiệt tình nói chuyện với cô ta nữa chứ.”
Trong tình huống này, đương nhiên cô ta không thể đi tìm Từ Văn Quý được.
Trong nhà vệ sinh chỉ ngồi xổm một lát là cô ta phải vội vàng quay về, định bụng gọi Từ Văn Quý ra ngoài ra lệnh một chút cũng tốt, kết quả Trương Thư Lan cứ như âm hồn không tan vậy.
Cô ta vừa ra khỏi cửa nhà vệ sinh được mấy giây là đối phương cũng ra theo.
Lúc đó Chung Tú Tú còn chưa kịp gõ cửa phòng Từ Văn Quý, nhìn thấy Trương Thư Lan lại xuất hiện, cô ta chỉ có thể mang một bụng tức quay về phòng.
May mà khi quay lại phòng, cô ta không thấy điều gì bất thường trên khuôn mặt của mọi người.
Trương Thư Lan đi theo Chung Tú Tú ra nhà vệ sinh vốn dĩ là để giám sát người, thấy đối phương biện bạch cũng lười tranh cãi, mà nói với bọn Vương Mạn Vân đang lục tìm hành lý:
“Sắp chuẩn bị đi tắm chưa?”
“Đúng vậy, chị cũng mau tìm quần áo đi, chúng ta thu dọn xong, ăn sáng xong là đi luôn.”
Vương Mạn Vân nói rõ tình hình.
“Hôm qua em có chút bị lạnh, nên không đi tắm đâu, dù sao tắm xong lát nữa lại phải lên đường, trên đường gió thổi toàn là bùn đất, nếu tóc không khô thì càng ảnh hưởng hơn, em cứ ở trên giường lò đợi mọi người về vậy.”
Chung Tú Tú không ngờ lại không muốn đi theo.
Bọn Vương Mạn Vân nhìn nhau một cái, rồi nhìn vào hành lý riêng của họ.
Nếu Chung Tú Tú là người đáng tin cậy thì để hành lý lại trong phòng chẳng có vấn đề gì cả, đằng này đối phương lại là người xấu, điều này khiến họ làm sao dám để hành lý riêng của mình lại một mình dưới mắt cô ta.
Trong hành lý còn có chút đồ ăn, nếu bị bỏ thứ gì đó vào thì phiền phức lắm.
Vương Mạn Vân nhìn túi thu-ốc trong hành lý, ánh mắt trầm xuống.
Cô nhớ Chu Chính Nghị đã nói, lúc đầu hai vợ chồng Trương Đại Lâm ở nhà họ trong đại viện đã bỏ thu-ốc vào thu-ốc của cô.
Vương Mạn Vân hiện tại cực kỳ lưu tâm đến đồ ăn thức uống của mình, nếu không phải vì nhân viên cảnh vệ Tiểu Trịnh đáng tin cậy thì cô cũng không định để đối phương giúp mình sắc thu-ốc, cho nên hành lý không thể để lại trong phòng được.
Cô không nói gì mà đưa mắt ra hiệu cho Diệp Văn Tĩnh một cái, rồi đi ra khỏi cửa.
Diệp Văn Tĩnh nhận được ám thị bằng ánh mắt liền đi theo ra ngoài.
Trong phòng vẫn còn Trương Thư Lan, Từ đại nương và mấy đứa trẻ ở đó, chỉ cần có người là Chung Tú Tú không thể làm gì được, Vương Mạn Vân coi như cũng yên tâm.
“Tiểu Ngũ.”
Diệp Văn Tĩnh vừa ra khỏi cửa là thấy Vương Mạn Vân đang đứng ở cách đó không xa đợi mình, liền đi tới.
“Đi vệ sinh cái đã, chúng ta vừa đi vừa nói.”
Bọn Vương Mạn Vân đều là ngủ một giấc dậy mới dậy, đương nhiên đều cần đi vệ sinh, trên đường đi cô cũng không nói gì nhiều mà trực tiếp nói rõ hành lý của mọi người không thể để lại dưới mí mắt của Chung Tú Tú được.
“Chúng ta mang đi trực tiếp liệu có làm Chung Tú Tú nghi ngờ không?”
Diệp Văn Tĩnh cũng luôn nghĩ đến vấn đề này.
Từ sau khi biết Chung Tú Tú có vấn đề, bà đặc biệt đề phòng Chung Tú Tú, với tư cách là một đồng chí lão cách mạng, ý thức cảnh giác cực kỳ mạnh, đừng nói là đồ ăn thức uống, bà ngay cả quần áo trong hành lý cũng không dám để Chung Tú Tú chạm vào.
“Một lát nữa chúng ta đưa hành lý cho nhân viên cảnh vệ trông coi, chúng ta đi tắm trước, sau khi chúng ta tắm xong thì sắp xếp cho bọn họ đi, họ là nam giới lại không mang theo trẻ nhỏ, tắm rửa không tốn bao nhiêu thời gian đâu.”
Vương Mạn Vân không định che giấu gì cả, dù sao thì dư uy của Hồng vệ binh vẫn còn đó, họ đều là người nhà quân nhân có địa vị cao, có phòng bị thế nào cũng không quá đáng, vả lại chỉ cần là người bình thường thì đều có thể hiểu được.
Ai mà không hiểu thì người đó mới thực sự có vấn đề.
“Chị thấy được đấy, lúc nãy chị cũng có nghĩ như vậy, chỉ là lo Chung Tú Tú sẽ nhạy cảm thôi.”
Diệp Văn Tĩnh nói ra suy nghĩ của mình.
“Nhạy cảm là đúng rồi, mới càng có thể hiểu được hành động đường đường chính chính của chúng ta.”
Vương Mạn Vân đến hôm nay coi như đã hiểu rõ tính khí và tính cách của Chung Tú Tú.
Người như vậy do dự không quyết đoán, hành sự không đủ ác cũng không đủ tuyệt.
Ngược lại dễ dàng vì lo trước lo sau mà làm chuyện càng thêm phức tạp, ví dụ như chuyến đi miền Tây lần này chính là nước cờ sai lầm của đối phương.
Họ không đến thì Chung Tú Tú chắc chắn là an toàn, họ cùng đến thì đối phương liền ngây người ra tức giận rồi.
Diệp Văn Tĩnh và Vương Mạn Vân giải quyết nỗi buồn xong thì quay về phòng.
Từ đại nương và Trương Thư Lan cũng đã thu dọn xong quần áo thay rửa, ngay cả mấy đứa trẻ cũng đã ăn mặc chỉnh tề, chuẩn bị ra ngoài.
“Tiểu Thịnh, các con đưa Hạo Hạo đi vệ sinh, về rửa mặt mũi xong chúng ta ăn sáng rồi đi tắm, chỉ tắm người thôi không gội đầu đâu, tối nay đến nhà Tiểu Trung rồi mới gội đầu.”
Vương Mạn Vân chào hỏi đám trẻ.
Lát nữa mọi người còn phải lên đường, trời lạnh thấu xương thế này nếu gội đầu mà không khô thì dễ bị cảm lạnh lắm.
Quan trọng hơn một điểm, nếu có chút gió thổi qua là đầu tóc sẽ không ra làm sao cả.
Hạo Hạo đã nhịn tiểu từ lâu, nghe thấy giọng Vương Mạn Vân là đứa đầu tiên chạy ra khỏi cửa, sau đó bị Chu Anh Thịnh và Triệu Quân đuổi kịp, hai người một trái một phải xách nách đứa nhỏ đưa đến nhà vệ sinh.
Từ Kiến Trung đi theo sau họ.
Vương Mạn Vân thấy bọn trẻ đã đi vệ sinh thì cùng bọn Diệp Văn Tĩnh rửa mặt mũi.
Nhà khách cung cấp nước sôi, có nước nóng nên việc rửa mặt mũi khá thuận tiện, tuy nhiên bất kể mọi người rửa mặt mũi thế nào thì trong phòng luôn có người ở lại.
Như vậy thì cho dù Chung Tú Tú muốn làm chút chuyện xấu cũng không thể nào.
Vì phải ăn sáng nên Chung Tú Tú cũng không thể không ngủ dậy rửa mặt mũi.
Lúc ăn ở nhà ăn, mọi người đã cảm nhận rõ sự khác biệt giữa huyện lỵ và thành phố miền Tây, tối qua họ ăn mì chỉ có tương ớt, hôm nay cũng không khá khẩm hơn bao nhiêu.
Vẫn là mì, điểm khá hơn duy nhất là có thêm chút vụn trứng gà và mấy cọng rau xanh.
Hạo Hạo dùng đũa gắp nửa ngày cũng không gắp được vụn trứng gà, mắt mở to ra, nhìn Trương Thư Lan với vẻ mặt đáng thương.
Bé muốn ăn thịt.
Trương Thư Lan đâu có muốn để mặc đứa nhỏ chịu thiệt thòi, nhưng vật tư ở đây không theo kịp Thượng Hải, bà cho dù có tiền cũng không mua được, bất lực chỉ biết lườm cái đứa nhỏ không hiểu chuyện một cái.
“Thư Lan, cô đừng lườm Hạo Hạo, nói thật lòng là chính tôi cũng có chút không quen đâu.”
Từ đại nương đặc biệt ngại ngùng, ở quê cái gì cũng không có, lúc đầu bà mời bọn Vương Mạn Vân đến đúng là đầu óc có bệnh thật rồi.