“Nói thật lòng, Vương Mạn Vân sống những ngày tháng như thế nào ở nhà họ Phương, người nhà họ Vương đều biết rõ mười mươi, vì lợi ích của bản thân nên mới không có ai đứng trên lập trường của Vương Mạn Vân mà nói cho cô một câu công bằng.”
Nhưng chuyện liên quan đến việc Phương Khánh Sinh không thể sinh nở thì lại khác.
“Nhà họ Phương có quan hệ ở bệnh viện, có thể tùy tiện làm ra giấy chứng nhận y tế chứng minh cơ thể anh ta không có vấn đề gì, qua vài năm nữa, nếu nhà họ Phương vẫn chưa có hậu, thì những lời đàm tiếu xung quanh sẽ càng nhiều, nhà họ Phương nhất định sẽ đổ trách nhiệm lên đầu con, nếu con không sinh được, nhà họ Vương là nhà ngoại cũng sẽ bị người ta chỉ trỏ, nói không chừng con cháu nhà họ Vương sẽ bị vu khống là có căn bệnh không con cái, lời đồn này chỉ cần lan ra thì chuyện hôn sự của mấy đứa cháu gái trong nhà sẽ không được suôn sẻ đâu.”
Vương Mạn Vân nhìn Đàm Hà Hoa, đáy mắt là sự sáng suốt thanh thoát.
Đàm Hà Hoa suýt chút nữa thì kêu thành tiếng, cô ta chính là người đã sinh được hai đứa con gái, thấy Vương Mạn Vân gả được tốt nên cô ta vô cùng quý báu hai đứa con gái này, không thể để nhà họ Phương hủy hoại nhân duyên của hai đứa con gái mình được.
“Vân nhi, con thật sự chắc chắn chứ?”
Cát Tuệ lúc này không còn ý định khuyên con gái nhẫn nhịn cho qua chuyện nữa, nhân duyên của cháu gái liên quan đến con trai mình, bà đương nhiên phải lo lắng cho con trai.
“Chắc chắn.”
Vương Mạn Vân bình thản gật đầu.
“Để mẹ đi nói với bố con và anh con.”
Cát Tuệ đang lúng túng mất phương hướng liền đẩy cửa phòng đi ra khỏi phòng ngủ, trong phòng chỉ còn lại Vương Mạn Vân đang đứng bên cửa sổ và Đàm Hà Hoa đang đứng bên tủ quần áo.
“Nếu ly hôn thì không thể cứ thế mà buông tha cho nhà họ Phương được, nhà họ là lừa kết hôn, lừa kết hôn đấy!
Chúng ta có thể yêu cầu bồi thường, nhất định phải bảo họ bồi thường cho chúng ta.”
Đàm Hà Hoa thấy gió chiều nào xoay chiều nấy.
Nếu ly hôn đã là chuyện chắc chắn rồi thì nhất định phải làm cho lợi ích được tối đa hóa.
“Đừng làm chuyện quá tuyệt tình, nhà họ Phương có quan hệ khá tốt với Ủy ban Cách mạng đấy.”
Vương Mạn Vân nhắc nhở Đàm Hà Hoa biết điểm dừng.
Dù sao sau khi ly hôn cô chắc chắn sẽ rời khỏi Thượng Hải, trời cao đất rộng, cứ tìm bừa một nơi xa xôi nào đó là người nhà họ Phương sẽ không tìm thấy cô, nhưng người nhà họ Vương thì khác, họ còn phải sinh tồn ở Thượng Hải, đắc tội nhà họ Phương quá mức, người ta chỉ cần dùng chút mưu hèn kế bẩn thôi là nhà họ Vương sẽ chịu thiệt ngay.
“Thế thì con còn ly hôn cái gì nữa, chẳng phải là hại cả nhà sao?”
Đàm Hà Hoa nghe thấy hai chữ Ủy ban Cách mạng là tim đập chân run.
Bây giờ đang là năm 67, năm ngoái mới bắt đầu thực hiện cách mạng, cái loại điên cuồng và loạn lạc đó ngay cả những người dân bình thường như họ cũng thấy sợ hãi, chỉ sợ mình bị liên lụy, bị bắt đi cải tạo lao động.
“Mọi người nếu không ủng hộ con ly hôn, con cũng có thể đến Ủy ban Cách mạng nói nhăng nói cuội đấy.”
Vương Mạn Vân đe dọa Đàm Hà Hoa.
Cô biết Vương Vĩnh Nguyên thực chất là một kẻ sợ vợ.
“Con...”
Đàm Hà Hoa bị lời nói của Vương Mạn Vân dọa cho tim đập thình thịch, lúc này cô ta hiểu rõ Vương Mạn Vân đang đe dọa mình, nhưng cô ta cũng biết nếu người nhà không ủng hộ em chồng ly hôn thì đối phương thật sự chuyện gì cũng có thể làm ra được.
Vương Mạn Vân thấy Đàm Hà Hoa đã hiểu ý mình, mới tiếp tục nói:
“Con sống ở nhà họ Phương những ngày tháng như thế nào, con tin là mọi người đều biết, biết nhưng không có một ai từng vì con mà suy nghĩ, chỉ biết một mực đòi hỏi tiền bạc và lợi ích từ con, thứ mọi người coi trọng là lợi ích mà con có thể mang lại cho mọi người khi ở nhà họ Phương, lợi ích trong mắt mọi người quan trọng hơn hạnh phúc của con, đã như vậy thì mọi người cũng đừng nghĩ đến việc con còn bao nhiêu tình thân đối với mọi người nữa, bây giờ con chỉ muốn sống thật tốt cho chính mình thôi.”
Cô làm vậy là để tìm một lý do thích hợp cho sự thay đổi của mình.
Đàm Hà Hoa nóng bừng cả mặt, vì những gì Vương Mạn Vân nói thực sự là sự thật.
Làm trâu làm ngựa hầu hạ sinh hoạt của cả gia đình, còn thỉnh thoảng bị mẹ chồng nói bóng gió châm chọc vùi dập, những ngày tháng như vậy ai trải qua mà chẳng thấy khổ sở, tuyệt đối không phải cái vẻ ngoài hào nhoáng có thể bù đắp được.
“Vậy thì ly đi.”
Cửa phòng ngủ không đóng, Vương Mậu Huân mấy người ở phòng khách đều nghe thấy cuộc đối thoại của Vương Mạn Vân và Đàm Hà Hoa, thấy không thể thao túng được con gái, nhà họ Phương lại chẳng có ý đồ tốt đẹp gì, Vương Mậu Huân cũng không còn tâm trí đâu mà đi khuyên hòa nữa.
Tuy nhiên có một số chuyện vẫn cần phải xác nhận lại:
“Vân nhi, con chắc chắn sau khi ly hôn nhà họ Phương không tìm chúng ta gây rắc rối chứ?
Không phá hoại công việc của mọi người trong nhà chứ?”
“Chỉ cần mọi người đừng ra ngoài rêu rao bí mật của nhà họ Phương, thì hai nhà có thể bình an vô sự, nhưng nếu chính mọi người tự gây thêm chuyện thì đó là tự tìm đường ch-ết.”
Vương Mạn Vân biết nhà họ Phương tuyệt đối sẽ không cho phép bí mật lớn nhất bị lộ ra ngoài.
“Bọn bố không nói, tuyệt đối không nói.”
Vương Vĩnh Nguyên vội vàng giơ tay đảm bảo.
Công việc liên quan đến kế sinh nhai của cả nhà, nếu mất việc thì ngày tháng của anh ta sẽ không còn được sung sướng như bây giờ nữa.
Liên quan đến lợi ích bản thân nên anh ta sẽ không phạm sai lầm ngớ ngẩn đâu.
Vương Mạn Vân đưa mắt nhìn Vương Mậu Huân, Cát Tuệ và Đàm Hà Hoa, có những bí mật chỉ khi luôn được giấu kín thì mới có thể bình an vô sự, đây cũng là chút hiếu nghĩa cuối cùng cô dành cho nguyên chủ.
Vương Mậu Huân chưa bao giờ thấy đứa con gái nào như thế này.
Vẫn là người quen thuộc đó nhưng không còn ôn hòa vô hại nữa, mà mang thêm một chút sắc sảo và bình tĩnh.
Người nhà họ Phương nửa tiếng sau mới được mời quay lại nhà họ Phương.
Nghe thấy yêu cầu ly hôn không hề thay đổi, bất kể là Phương Quang Huy hay Phương Khánh Sinh đều sững sờ.
Phương Quang Huy đặc biệt không hiểu nổi.
Theo sự nắm bắt tính cách của ông ta đối với người nhà họ Vương, nhà này tuyệt đối sẽ không trái ý mình, trừ phi họ đã nắm được thóp khiến mình phải thỏa hiệp.
Chỉ trong nháy mắt, Phương Quang Huy đã nghĩ rất nhiều, rồi nghĩ đến điểm mấu chốt.
“Muốn ly hôn cũng được, trả lại tiền sính lễ đi, Vương Mạn Vân ba năm nay ở nhà họ Phương chúng tôi ăn ngon mặc đẹp, còn thỉnh thoảng tiếp tế cho nhà ngoại, tất cả những thứ đó đều tính thành tiền, đều phải trả lại cho chúng tôi, chỉ cần đồng ý, tôi lập tức bảo Khánh Sinh đi cùng các người đến Cục Dân chính ly hôn ngay!”
Liêu Hồng Phương sớm đã bị Vương Mạn Vân làm cho tức nghẹn rồi, trực tiếp bày tỏ thái độ.
“Yêu cầu ly hôn vẫn là yêu cầu trước đó của tôi, không đồng ý thì chúng ta gặp nhau ở tòa án, đến lúc đó đừng trách tôi đem chuyện Phương Khánh Sinh hủ hóa nói ra, tôi tin quan tòa tuyệt đối sẽ xử lý công bằng chính trực.”
Vương Mạn Vân đau lòng cho nguyên chủ, ghê tởm tất cả người nhà họ Phương.
“Tiểu Vân, trước đây em không phải như thế này, em...”
Phương Khánh Sinh đau đớn nhìn Vương Mạn Vân vốn kiên quyết đòi ly hôn, anh ta khó mà tin nổi chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy mà đối phương đòi ly hôn với mình, tình cảm ba năm qua là giả sao?