“Nếu không phải xung quanh đều là người, anh đã muốn cúi xuống hôn vợ mình thật sâu rồi.”

Hồi lâu sau, hai người đang ôm nhau mới tách ra.

Vương Mạn Vân biết có những việc phải dừng lại đúng lúc, nếu không sẽ gây ảnh hưởng không tốt.

“Bố."

Chu Anh Hoa thấy bố mẹ đã tách ra liền kịp thời đưa tay ra nắm lấy tay Chu Chính Nghị, đôi bàn tay to lớn, ấm áp, đúng như trong ký ức của cậu.

Trái tim cậu hoàn toàn buông lỏng xuống, trên gương mặt lạnh lùng dần hiện lên một vệt ửng hồng mờ nhạt.

Thiếu niên cảm thấy ngượng ngùng vì hành động chủ động vừa rồi của mình.

“Các con đều làm rất tốt, hãy cố gắng phát huy nhé."

Chu Chính Nghị không khen ngợi riêng một mình Chu Anh Hoa, đối mặt với đám thiếu niên đang nhìn mình, anh đã dành cho họ sự khẳng định.

Đám Thái Văn Bân cười hì hì, cũng bắt đầu thấy ngượng ngùng.

“Đi thôi, chúng ta tìm chỗ nào vắng người một chút."

Vương Mạn Vân chắc chắn sẽ không chen lên phía trước để xem mổ lợn, nhưng cũng không tiện rời đi ngay, cô đành dẫn Chu Chính Nghị và cả nhóm đi về phía sau đám đông.

Tìm một chỗ không có người, trống trải, nhưng vẫn có thể nhìn thấy hiện trường mổ lợn ở đầu làng mới dừng lại.

Chu Anh Hoa cùng vài thiếu niên lập tức tản ra cảnh giới ở phía xa vài mét.

Họ biết Vương Mạn Vân và Chu Chính Nghị có chuyện quan trọng cần bàn bạc.

“Anh đã gặp cả hai người Hồ Ngọc Phấn rồi, cũng đã thẩm vấn xong.

Hồ Ngọc Phấn vẫn phối hợp như cũ, còn lão An thì vẫn cái kiểu chưa thấy quan tài chưa đổ lệ."

Chu Chính Nghị đi máy bay quân sự đến quân khu Tây Bắc.

Khi anh đến nơi, viên đại đội trưởng áp giải Hồ Ngọc Phấn và lão An từ thôn Sa Đầu cũng vừa kịp tới.

Ngay lập tức, anh đã thẩm vấn cả hai người.

Qua cuộc thẩm vấn chuyên nghiệp của mình, những thông tin hữu ích mà anh thu được cũng giống hệt như những gì Vương Mạn Vân đã hỏi ra trước đó.

Chu Chính Nghị đã tỉ mỉ suy luận trên bản đồ suốt hơn hai tiếng đồng hồ, khẳng định suy luận của Vương Mạn Vân và Chu Anh Hoa là có khả năng nhất.

Sau đó anh tìm gặp lãnh đạo quân khu Tây Bắc để bàn bạc và phối hợp.

Khi anh đang trên đường đến Phạm Gia Trang thì quân khu đã điều động vài đội quân kéo đến rồi.

Có thể nói, vòng vây bên ngoài đã được hình thành, lúc này chỉ còn chờ xác định được vị trí cụ thể của Mã Gia Bảo ở đâu là sẽ lập tức bứng tận gốc sào huyệt bí ẩn này.

“Em cứ cảm thấy Phạm Gia Trang có bí mật gì đó."

Vương Mạn Vân biết Chu Chính Nghị đã thẩm vấn Hồ Ngọc Phấn nên cũng không phí lời nữa mà nói thẳng vào chuyện then chốt.

“Có phải là vì Phạm Vấn Mai không?"

Ánh mắt Chu Chính Nghị hướng về phía Phạm Vấn Mai giữa đám đông.

Phạm Vấn Mai đã lạc mất Vương Mạn Vân, lại bị đám đông xô đẩy nên lúc này cô đang rất tức giận, đã bắt đầu quay đầu dáo dác tìm kiếm bóng dáng Vương Mạn Vân.

Cô biết mình cần phải bảo vệ tốt cho Vương Mạn Vân mà.

Ánh mắt Vương Mạn Vân cũng nhìn về phía đó, rồi vẫy vẫy tay với Phạm Vấn Mai.

Phạm Vấn Mai là quân nhân.

Dù thân thủ không giỏi bằng Chu Chính Nghị nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được sự vẫy tay của Vương Mạn Vân ngay từ lần đầu tiên.

Ánh mắt nhạy bén nhìn sang, sau khi nhìn rõ đó là Vương Mạn Vân, cô mới vui sướng nhảy cẫng lên vẫy tay đáp lại.

Vương Mạn Vân không muốn xem mổ lợn.

Cảnh tượng m-áu me bê bết đó cô lo sẽ khiến mình nhớ lại cảnh tượng lúc Chung Tú Tú qua đời, vì vậy cô dùng thủ thế để giao tiếp với Phạm Vấn Mai rằng mình không chen vào được nên không đi xem mổ lợn nữa.

Phạm Vấn Mai đã hiểu ý, gật đầu lia lịa.

Sau đó cô bắt đầu nỗ lực chen lấn vì chính bản thân mình.

Vương Mạn Vân và Chu Chính Nghị rời mắt về phía đối phương, cả hai đều nhìn nhau với vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị.

Vương Mạn Vân chậm rãi rảo bước, vừa đi vừa nói:

“Theo lý mà nói, Phạm Gia Trang có một quân nhân như Phạm Kim Phúc thì cả làng chắc chắn sẽ tuyệt đối ủng hộ và tôn trọng quân đội, dân làng chắc chắn đều là người tốt, nhưng em chỉ sợ 'dưới chân đèn tối'."

Đây chính là lý do vì sao cô nhất định phải đến Phạm Gia Trang.

Mã Gia Bảo rất bí ẩn, là một nơi chỉ tồn tại qua lời kể của những người như Hồ Ngọc Phấn.

Muốn tìm thấy nó có lẽ không hề dễ dàng như vậy.

Vụ t.a.i n.ạ.n lúc nhỏ của Phạm Vấn Mai chắc chắn chính là mấu chốt.

Vương Mạn Vân thậm chí biết rằng xung quanh Phạm Vấn Mai có người bảo vệ, nếu không thì sau bao lâu quay về quê như vậy mà không xảy ra chuyện gì thì đó đúng là chuyện lạ đời.

“Bên cạnh Phạm Vấn Mai có người của Phạm Kim Phúc, cũng có cả người anh sắp xếp, cho tới bây giờ vẫn chưa phát hiện ra điều gì bất thường.

Không biết có phải kẻ đứng sau đã biết được sự sắp xếp của chúng ta rồi không."

Chu Chính Nghị tiết lộ tình hình thật sự.

“Xem ra cần phải ở lại Phạm Gia Trang một thời gian rồi.

Em đã bảo đám Tiểu Hoa tạo mối quan hệ tốt với đám trẻ trong làng, xem liệu có thể tìm ra được điều gì khác lạ từ đám trẻ con hay không."

Vương Mạn Vân nói ra kế hoạch của mình.

“Vất vả cho em quá."

Chu Chính Nghị rất muốn nắm lấy tay vợ mình, nhưng dưới bao nhiêu con mắt đang nhìn chằm chằm, cuối cùng anh đã kìm lại được.

Kìm nén đến mức trái tim cũng thấy nhói đau.

Nói đến đây coi như đã xong chuyện chính, Vương Mạn Vân và Chu Chính Nghị đồng thời im lặng.

Thực ra cả hai đều còn rất nhiều điều muốn nói, nhưng đều biết lúc này không phải lúc để mở lời.

“Hiện tại anh ổn chứ?"

Vương Mạn Vân không biết đã xảy ra chuyện gì với Chu Chính Nghị, nhưng cô đoán chắc chắn là chuyện không hề đơn giản.

Lúc này gặp được anh, sau sự kích động chính là nỗi lo âu.

“Anh không sao rồi, Trương Đại Lâm đã trở thành quân cờ bị bỏ rơi, ông ta hiện đã bị bắt."

Chu Chính Nghị biết thời điểm vẫn chưa tới nên chỉ có thể tiết lộ bấy nhiêu đó.

“Không hỏi ra được điều gì sao?"

Vẻ mặt Vương Mạn Vân rất bình tĩnh, nhưng thực ra trong lòng đã là những đợt sóng cuộn trào mãnh liệt.

Một câu Trương Đại Lâm bị bắt đã giúp cô đoán ra được Chu Chính Nghị đã phải đối mặt với hiểm nguy như thế nào.

May mà họ đã chuẩn bị đầy đủ, dù không có bằng chứng trực tiếp thì cũng có thể từ nhiều bằng chứng gián tiếp chứng minh được hai vợ chồng già nhà họ Trương có vấn đề.

Chu Chính Nghị biết điều vợ mình muốn hỏi không phải là có hỏi ra được gì hay không, mà là một tầng ý nghĩa khác.

Anh lắc đầu, nói:

“Không hỏi ra được bất cứ điều gì cả."

“Vâng."

Vương Mạn Vân gật đầu, ngừng cuộc trò chuyện lại.

Bởi vì ở đầu làng đã vang lên tiếng lợn kêu t.h.ả.m thiết, chắc là đã bắt đầu mổ rồi, dân làng cũng càng thêm hưng phấn, tiếng nói chuyện càng lớn hơn.

“Anh có ở lại không?"

Vương Mạn Vân nhìn những cái đầu đang nhấp nhô, khẽ hỏi một câu.