“Phạm Bảo Khí trả lời một cách hùng hồn, nói xong quay người định đóng cửa lại.”

Chu Anh Hoa kịp thời dùng tay chặn lại.

Cậu là quân nhân, sức lực không phải người bình thường có thể so bì được, cái chặn này khiến Phạm Bảo Khí thực sự không đóng được cửa.

Phạm Bảo Khí lúc này mới thấy hiếu kỳ, tò mò không biết mẹ con Vương Mạn Vân là ai.

Hắn lười, tối qua căn bản không đi xem phim ở đầu thôn, cũng không tham gia hoạt động chia thịt sáng nay, thịt là do trưởng thôn sai người mang đến tận nhà cho hắn, cho nên hắn thực sự không biết tình hình của ba mẹ con Vương Mạn Vân.

Nhưng cũng chính vì thái độ của họ, Phạm Bảo Khí trở nên cảnh giác.

“Anh nói dối, anh rõ ràng là Phạm Bảo Khí, sao lại không thừa nhận?”

Chu Anh Thịnh buộc tội Phạm Bảo Khí không trung thực.

Phạm Bảo Khí tức quá hóa cười:

“Tôi tên là Phạm Kim Bảo!”

Hắn sẽ không thừa nhận cái biệt danh đó, tại sao hắn phải thừa nhận mình tên là Phạm Bảo Khí, hắn đ.á.n.h không lại những kẻ đặt biệt danh bừa bãi cho mình, không có nghĩa là hắn thích cái tên đó.

Mẹ con Vương Mạn Vân ngẩn ra, lập tức hiểu ra mình đã phạm sai lầm.

“Xin lỗi nhé.”

Vương Mạn Vân chân thành xin lỗi Phạm Kim Bảo.

Chu Anh Thịnh ngẩn người một lát, cũng xin lỗi:

“Cháu xin lỗi ạ, cháu không nên gọi chú là Phạm Bảo Khí.”

Lần này đến lượt Phạm Kim Bảo không quen.

Chưa từng có ai nói xin lỗi với hắn, cũng chưa từng có ai tôn trọng hắn như vậy, gãi gãi sau gáy, cuối cùng hắn cũng mở cửa, nói với ba mẹ con Vương Mạn Vân:

“Mời... mời vào.”

Hắn nhớ trong tuồng kịch, mời khách vào nhà dường như phải nói từ “mời".

Trước sự khách sáo của Phạm Kim Bảo, Vương Mạn Vân không nhịn được mỉm cười, rồi dẫn hai đứa trẻ vào nhà họ Phạm.

Đừng thấy Phạm Kim Bảo bị dân làng mô tả là cực kỳ lười biếng, nhưng trong nhà lại rất sạch sẽ, không chỉ tường được quét dọn sạch bóng, mà ngay cả chăn màn trên giường lò (khang) cũng được gấp gọn gàng ngăn nắp.

Bát đũa đều được rửa sạch sẽ và sắp xếp chỉnh tề.

“Oa——”

Chu Anh Thịnh không nhịn được thốt lên một tiếng oa.

Trước khi vào cửa, cậu còn tưởng sẽ ngửi thấy mùi hôi thối, cũng tưởng sẽ thấy chăn nệm nhếch nhác, đồ đạc lộn xộn, không ngờ lại sạch sẽ ngăn nắp đến vậy.

Phạm Kim Bảo biết tiếng “oa" của Chu Anh Thịnh có ý nghĩa gì.

Khuôn mặt chưa bao giờ đỏ của hắn đột nhiên đỏ bừng, dẫn ba vị khách đi, chỉ tay vào giường lò, một lần nữa nói từ mời ngồi.

Ở vùng nông thôn Tây Bắc mùa đông, khách đến nhà đều ngồi trên giường lò, vì trên đó ấm áp, ngồi thoải mái hơn ngồi ghế.

Ba mẹ con Vương Mạn Vân thấy nhà Phạm Kim Bảo sạch sẽ như vậy, đối phương lại mời ngồi, họ cũng không khách sáo, trực tiếp cởi giày ngồi xếp bằng trên giường lò, rồi nhìn Phạm Kim Bảo.

Phạm Kim Bảo trông khá bảnh bao, ngũ quan đoan chính, có vẻ chính trực.

Bị ba người Vương Mạn Vân nhìn chằm chằm, Phạm Kim Bảo đột nhiên cảm thấy chột dạ vô cùng, căn bản không dám nhìn vào ba đôi mắt trong trẻo, quay người đi nhóm lửa.

Khi có một mình, hắn chỉ đốt một ít thân ngô, nhiệt độ trên giường lò cũng chỉ có một chút, hắn đã quen với nhiệt độ đó nên không thấy lạnh, nhưng nhìn sắc mặt Vương Mạn Vân, hắn vẫn quyết định đốt thêm một chút.

Phạm Kim Bảo đi vào gian bên nhóm lửa, Chu Anh Hoa và Vương Mạn Vân nhanh ch.óng liếc nhìn nhau.

Hai người đột nhiên không dám khẳng định Phạm Kim Bảo có vấn đề nữa.

Gã này nhìn qua là kiểu người lười tiếp xúc với mọi người, nhưng bản tính khá thuần phác, cũng biết quan tâm người khác.

“Nhà tôi chỉ có một cái bát, không thể rót nước cho mọi người được.”

Phạm Kim Bảo nhóm lửa rất nhanh, nhét vài cọng ngô vào bếp lò rồi quay lại trước giường lò nói chuyện với mẹ con Vương Mạn Vân.

“Chúng tôi không khát đâu, anh mau lên đây ngồi đi, chúng ta nói chuyện một lát.”

Vương Mạn Vân thân thiết mời Phạm Kim Bảo lên giường lò.

Phạm Kim Bảo nhìn nụ cười trên mặt Vương Mạn Vân, chậm chạp cởi giày leo lên giường lò, cho đến khi ngồi vững, đặt cái bàn nhỏ trên giường lò vào giữa hai bên xong, hắn mới sực tỉnh.

Không đúng, đây là nhà hắn mà.

Sao hắn lại có cảm giác mình đang làm khách ở nhà Vương Mạn Vân vậy.

“Mọi người là ai?

Sao lại đến tìm tôi?”

Nhận ra có gì đó không ổn, Phạm Kim Bảo lập tức lấy thái độ của chủ nhà, cảnh giác nhìn ba mẹ con Vương Mạn Vân, trong đầu đã bắt đầu nảy ra đủ loại suy đoán.

“Chúng tôi là khách của nhà đồng chí Phạm Vấn Mai, hôm qua mới đến.”

Vương Mạn Vân không hề che giấu, trực tiếp nói rõ thân phận của mình.

Phạm Kim Bảo kinh ngạc:

“Mọi người là khách của nhà Tiểu Mai, sao lại chạy đến nhà tôi?”

Hắn có quan hệ bình thường với dân làng, ngày thường cũng không qua lại nhà nhau, không lý nào khách nhà Phạm Vấn Mai lại chạy sang nhà hắn làm khách, thế là hắn cảnh giác nói:

“Nhà tôi không có lương thực, không có thức ăn đâu.”

Vương Mạn Vân bị phản ứng của Phạm Kim Bảo làm cho bật cười.

Xua tay nói:

“Chúng tôi không đến nhà anh ăn cơm đâu, chúng tôi tò mò về thành phố vàng thôi.”

Mỗi câu nói nhìn qua đều như bộc phát tùy ý, nhưng thực chất mỗi chữ đều mang thâm ý.

Không chỉ Vương Mạn Vân vừa nói vừa lưu ý thần sắc của Phạm Kim Bảo, mà Chu Anh Hoa và Chu Anh Thịnh cũng chăm chú nhìn đối phương.

“Mọi người nghe lời đồn trong thôn à?”

Phạm Kim Bảo lúc này mới hiểu ra nguyên nhân.

“Đúng vậy, sáng nay trong thôn g-iết lợn, nghe các cụ già nói anh trong mơ đã tìm thấy thành phố vàng, có thể kể cho chúng tôi nghe thành phố vàng trong mơ trông như thế nào không?”

Vương Mạn Vân tỏ ra tò mò.

Trong mắt cũng đầy vẻ thích thú.

“Cháu lớn ngần này rồi mà chưa từng thấy vàng, thật sự muốn xem vàng trông như thế nào, thành phố vàng, là cả thành phố đều làm bằng vàng ạ?”

Đôi mắt của Chu Anh Thịnh đã rực sáng như sao.

Chu Anh Hoa thấy em trai không có tiền đồ như vậy, bất mãn b-úng cho một cái vào đầu, chế giễu:

“Anh còn chưa thấy, em chưa thấy là chuyện bình thường thôi mà?”

“Mẹ ơi, mẹ xem anh đ.á.n.h con kìa!”

Chu Anh Thịnh ôm lấy cánh tay Vương Mạn Vân mách lẻo, má phồng lên vì giận.

“Đồ mách lẻo, mất mặt quá!”

Chu Anh Hoa cũng chẳng nhường nhịn tí nào.

Vương Mạn Vân thấy đau đầu, vội vàng xoa xoa cái trán bị b-úng đỏ của Chu Anh Thịnh, dạy bảo Chu Anh Hoa:

“Tiểu Hoa, con sắp mười ba tuổi rồi, không thể nhường nhịn em trai một chút sao?”

“Tại sao phải nhường ạ?”

Chu Anh Hoa không phục quay mặt đi.