Ngay khi cô ấy còn định nói gì đó, một lượng lớn ký ức xuất hiện trong tâm trí, lông mày cũng vì thế mà khẽ nhíu lại, trong miệng thốt ra một cái tên, “Phạm Kim Bảo.”
Vương Mạn Vân nghe thấy cái tên Phạm Kim Bảo thốt ra từ miệng Phạm Vấn Mai, lập tức biết rằng suy đoán của mình không sai, không chỉ Phạm Kim Bảo là nhân vật mấu chốt, mà cha mẹ Phạm Kim Bảo lại càng là mấu chốt của mấu chốt.
“Kim Bảo!”
Vẻ mặt Phạm Kim Phúc rất nghiêm trọng, ông là quân nhân, không thể không đoán ra cái tên này đại diện cho điều gì.
“Cha, là Kim Bảo đã cứu con.”
Phạm Vấn Mai lo lắng mình nói không rõ ràng, vội vàng giải thích.
Kể từ khi ký ức quay trở lại, Phạm Vấn Mai không chỉ nhớ được những chuyện lúc nhỏ mà cả những chuyện khi lớn lên cô cũng nhớ rõ, khi cô kể ra, nhóm Vương Mạn Vân mới hiểu được chân tướng năm đó.
Phạm Vấn Mai lúc nhỏ ham chơi, cũng thích chơi đùa.
Chơi rất thân với đám trẻ con trong thôn, có một ngày, cô đi tìm Phạm Kim Bảo để chơi, hai đứa trẻ chơi trò trốn tìm, lúc mới bắt đầu, Phạm Vấn Mai luôn thua, thua nhiều quá, đứa trẻ đ.â.m ra không vui.
Đến lần trốn tìm cuối cùng, cô cuối cùng cũng tìm được một chỗ trốn hoàn hảo nhất.
Đó chính là chiếc xe lừa ở trong sân.
Trên xe lừa có hai cái sọt lớn, đậy nắp, chỉ cần không cố ý lật tìm thì chắc chắn sẽ không tìm thấy.
Quả nhiên, Phạm Kim Bảo không hề nghĩ tới việc Phạm Vấn Mai lại trốn ngay trên chiếc xe lừa lộ liễu trong sân.
Hắn tìm khắp trong nhà ngoài ngõ cũng không thấy người.
Phạm Vấn Mai trốn trong sọt, qua kẽ hở của nan tre nhìn Kim Bảo chạy loăng quăng bằng đôi chân ngắn tũn mà không tìm thấy mình, vui sướng bịt miệng cười trộm.
Phạm Kim Bảo nhỏ hơn cô hai tuổi.
Kim Bảo mới hơn ba tuổi không hề ý thức được Phạm Vấn Mai đang trốn trên xe lừa.
Vô hình trung, Phạm Vấn Mai mãi không bị tìm thấy đã ngủ thiếp đi, trẻ con dậy sớm, chơi đùa đến kiệt sức, khi ngủ thiếp đi là trời đất mù mịt, không có cảm giác gì cả.
Thế nên cô cũng không biết chiếc xe lừa đã rời khỏi Phạm Gia Trang nửa giờ sau đó.
Cha mẹ Kim Bảo đ.á.n.h xe lừa đi, trên xe ngoài hai cái sọt lớn còn có cả Kim Bảo.
Cả gia đình ba người đều không nói chuyện.
Vợ chồng họ không nói chuyện là vì nắng quá to, nắng đến mức không muốn mở miệng, còn Kim Bảo thì buồn ngủ, đắp chiếc mũ rơm lên mặt là ngủ thiếp đi, xe lừa lắc lư qua lại, rất dễ ngủ.
Cũng không biết đã đi được bao lâu, khi đi qua một cánh đồng ngô cao v-út, xe lừa dừng lại.
Cha Kim Bảo nhìn sắc trời, nói với vợ:
“Tôi đi giải quyết nỗi buồn chút.”
Nói xong liền chui vào trong đám lá ngô xanh mướt, loáng cái đã biến mất tăm.
Nhìn bóng dáng chồng mình nhanh ch.óng biến mất, mẹ Kim Bảo khinh bỉ bĩu môi, bà làm sao mà không nhìn ra lời nói dối của chồng mình, nhưng bà cũng chẳng quan tâm.
Trong đám lá ngô oi bức, một cô gái trẻ đang lo lắng chờ đợi.
Cô là con gái chủ một t.ửu quán ở tỉnh lỵ, kể từ khi quen cha Kim Bảo, cô đã bị thu hút bởi khuôn mặt đẹp trai của đối phương, cha Kim Bảo trông rất bảnh bao, là người Tây Bắc bản địa nhưng lại có khuôn mặt trắng trẻo.
Chỉ riêng điểm này thôi đã thu hút sự ái mộ của cô gái trẻ.
Cha Kim Bảo là kẻ đào hoa, có cô gái chủ động thích mình, đương nhiên là không từ chối.
Giao thiệp với một cô gái chưa chồng, chắc chắn là không thể tiết lộ gia cảnh, thế nên cô gái cũng không biết cha Kim Bảo không chỉ đã kết hôn mà thậm chí còn có một đứa con hơn ba tuổi.
Có những người sinh ra đã là kẻ si tình (lụy tình).
Đã thích rồi thì chỉ cần một chút lời đường mật là cái gì cũng không màng tới, chỉ một lòng dán c.h.ặ.t vào người đàn ông này.
Chủ t.ửu quán chỉ có duy nhất một cô con gái, coi như tính mạng mình vậy.
Nhận ra sự bất thường của con gái, ông lập tức truy hỏi, và đã tra ra được cha Kim Bảo, đương nhiên ông không tra ra được cha Kim Bảo xuất thân từ Phạm Gia Trang, đã sớm kết hôn sinh con, mà chỉ tra ra được cha Kim Bảo hiện đang nồng thắm với một người phụ nữ khác, hơi thở này chủ t.ửu quán không nuốt trôi được.
Con gái ông sao có thể không bằng người khác.
Dẫn theo người, chủ t.ửu quán đã chặn đường cha Kim Bảo ngay tại nhà của người phụ nữ khác, lần này, chuyện làm ầm lên có chút lớn, sau đó, con gái chủ t.ửu quán biết cha Kim Bảo đã có nhân tình mới, lập tức cầm d.a.o đến ép cưới.
Đối mặt với khuôn mặt hằm hằm của chủ t.ửu quán, lại nhìn con d.a.o trong tay con gái ông ta, cha Kim Bảo đương nhiên chỉ có thể đồng ý.
Sự đồng ý dưới tình thế bắt buộc.
Chủ t.ửu quán lại tưởng thật, không xoay chuyển được suy nghĩ của con gái mình thì chỉ có thể cố gắng thỏa mãn, ra lệnh cho cha Kim Bảo nhanh ch.óng đến cầu hôn.
Cha Kim Bảo đồng ý.
Rồi tìm cách chuồn lẹ, tiếc là gặp phải một cô gái cố chấp.
Con gái chủ t.ửu quán vẫn luôn bám theo từ xa, bám theo tận đến Phạm Gia Trang, nếu không phải cha Kim Bảo thận trọng thì suýt chút nữa đã dẫn người về tận nhà, trong tình trạng này, cha Kim Bảo chắc chắn là phải xử lý.
Một lần nữa dùng lời đường mật để dỗ dành cô gái, rồi về nhà thú thật với vợ, lúc này mới có chuyện hai vợ chồng vội vàng rời đi.
Kết quả đi ngang qua cánh đồng ngô, cha Kim Bảo nhìn thấy ký hiệu mà con gái chủ t.ửu quán để lại cho mình, biết chuyện không thể kết thúc êm đẹp, dứt khoát chủ động vào đám lá ngô để đàm phán.
Cũng là để kết liễu tính mạng con gái chủ t.ửu quán.
Đến lúc này rồi, cha Kim Bảo trút bỏ mọi ngụy trang, nói thẳng thừng rằng cả đời này ông ta không thể kết hôn với cô gái.
Con gái chủ t.ửu quán ch-ết lặng tại chỗ, tức giận đến phát điên.
Giận dữ hỏi đối phương:
“Anh đã hứa sẽ sớm kết hôn với tôi, giờ lại bảo không có đám cưới nữa, là ý gì?
Có phải anh lại có người mình thích rồi không, có phải anh muốn bỏ rơi tôi không?”
Cô gái quá tức giận, tiếng nói rất lớn, không chỉ làm đ.á.n.h thức Kim Bảo trên xe lừa, mà còn đ.á.n.h thức cả Phạm Vấn Mai trong sọt.
Cô bé kinh ngạc qua kẽ hở của cái sọt nhìn về phía đám lá ngô xanh mướt.