“Hơn nữa còn là sáu người.”
G-iết một lúc sáu người, đây quả thực là một vụ án chấn động.
“Không có chuyện gì là bọn chúng không dám cả.
Chúng ta vào được làng đã chạm đến giới hạn cuối cùng của chúng rồi.
Đối với chúng, thà g-iết hết chúng ta còn hơn là để lộ bí mật."
Bác sĩ Lưu là người từng trải, kiến thức sâu rộng nên rất dễ dàng phân tích ra tâm tư của Hỗ Tam Cường.
“Nhưng chẳng phải như vậy càng dễ bị lộ hơn sao?"
Phạm Kim Bảo vẫn không hiểu nổi.
Vương Mạn Vân nhìn Phạm Kim Bảo còn non nớt, chỉ bảo:
“Ai bảo bọn chúng sẽ g-iết chúng ta ở trong làng?
Chỉ cần ngụy trang khéo léo, đưa đi xa làng Hoàng Thổ, thì dù có bị lộ thì ở nơi đất rộng người thưa này cũng chẳng liên quan gì đến bọn chúng."
“Xem ra bọn chúng thực sự dám g-iết người."
Phạm Kim Bảo vội vàng nhìn về phía Phạm Vấn Mai, cả đời này người cậu muốn bảo vệ nhất, quan tâm nhất chính là cô.
“Cuống cái gì, sau lưng chúng ta còn có bao nhiêu người như vậy, cả ngôi làng này đều nằm trong vòng vây của chúng ta, còn sợ bọn chúng ra tay sao?"
Phạm Vấn Mai bất lực nhắc nhở Phạm Kim Bảo, giải thích thêm:
“Chỉ cần bọn chúng dám ra tay, chúng ta sẽ có lý do để bắt người."
Họ còn đang lo không có lý do để bắt người đây.
“Đúng nhỉ, sau lưng chúng ta còn có bao nhiêu người như thế cơ mà."
Phạm Kim Bảo gãi gãi sau gáy, ái ngại cười.
“Hiện tại có hai điểm mấu chốt:
một là làm sao tìm thấy Mã Gia Bảo, hai là điều tra rõ tình hình của dân làng.
Nếu ai cũng không vô tội thì dứt khoát bắt hết luôn."
Khi Vương Mạn Vân nói lời này, bà nhìn sang Chu Chính Nghị.
Chuyến đi này do Chu Chính Nghị làm chủ.
“Mặc dù chúng ta đã ở làng Hoàng Thổ nhưng chưa chắc đã tìm được Mã Gia Bảo.
Nơi này đã được lưu truyền là Thành Vàng suốt nhiều năm, chứng tỏ tính bí mật của nó vô cùng cao, không hẳn có thể dễ dàng tìm ra được."
Chu Chính Nghị vừa cảnh giác với những động tĩnh bên ngoài, vừa khẽ nói ra quan điểm của mình.
“Tôi thấy thằng nhóc tên Hoàng Phi Bằng kia chắc là biết đấy."
Bác sĩ Lưu đưa ra nhận xét.
“Không."
Vương Mạn Vân phủ nhận, đồng thời giải thích:
“Đối phương chắc chắn đã từng vào Mã Gia Bảo.
Trên người gã, tôi có thể ngửi thấy mùi lưu huỳnh rất nhạt, nhưng đã vào thì chưa chắc đã biết cách thức để vào."
Bà chợt nhớ lại lời khai của Hồ Ngọc Phấn.
Tất cả những người vào Mã Gia Bảo đều phải bị bịt mắt, hạng lông bông như Hoàng Phi Bằng sao có thể là ngoại lệ được.
“Men theo mương nước có tìm được không?"
Phạm Vấn Mai có chút sốt ruột.
“Chắc là không được đâu."
Chu Anh Thịnh bé nhất cuối cùng cũng tham gia đóng góp ý kiến vào chuyện lớn này.
Tất cả mọi người đều nhìn sang.
Vương Mạn Vân và Chu Chính Nghị nhìn nhau, đồng thời dùng ánh mắt khuyến khích nhìn Chu Anh Thịnh, không hề vì cậu bé còn nhỏ mà phớt lờ ý kiến, ngược lại còn hỏi:
“Tiểu Thịnh, con nói xem suy nghĩ của mình là gì nào."
Chu Anh Thịnh hơi căng thẳng một chút nhưng vẫn nói:
“Những gì chúng ta có thể nghĩ tới thì những kẻ đã ẩn náu lâu như vậy chắc chắn cũng có thể nghĩ tới.
Nguồn nước tuy quý giá nhưng so với Thành Vàng thì Thành Vàng chắc chắn quan trọng hơn."
Kể từ khi biết đến Thành Vàng, cậu bé luôn tin rằng trong Thành Vàng thực sự có vàng.
Vàng ở nước ta tương đương với ngoại hối, vị trí vô cùng quan trọng.
Chu Anh Thịnh tin vào đạo lý “người ch-ết vì tiền".
“Tiểu Thịnh nói đúng, cho nên mương nước chắc chắn không dẫn vào được Mã Gia Bảo, Mã Gia Bảo phải có nguồn nước khác."
Vương Mạn Vân tán thưởng xoa đầu con trai.
“Hỗ Tam Cường liệu có biết không?"
Bác sĩ Lưu nhớ tới vị trí trưởng làng của Hỗ Tam Cường, người này chắc chắn là người trong Mã Gia Bảo.
“E là cũng không biết nốt."
Chu Chính Nghị lắc đầu.
Lúc này, mấy người vốn đang vui mừng vì thuận lợi vào được làng Hoàng Thổ đã bị dội gáo nước lạnh, tâm trạng ai nấy đều chùng xuống nhanh ch.óng.
“Mọi người đừng nản lòng.
Chúng ta tìm được làng Hoàng Thổ chứng tỏ đã ở rất gần Mã Gia Bảo rồi, gần đến mức bọn Hỗ Tam Cường cam tâm tình nguyện mạo hiểm rủi ro lớn cũng phải tiêu diệt chúng ta."
Vương Mạn Vân vội vàng cổ vũ mọi người.
“Đúng vậy, chắc chắn là chúng ta đã đe dọa đến bọn chúng, bọn chúng mới dám ra tay g-iết chúng ta."
Phạm Vấn Mai lại trở nên phấn khích.
“Mọi người nhớ lấy, không được ra ngoài một mình, ít nhất phải có ba người đi cùng nhau.
Chỉ có như vậy, bọn Hỗ Tam Cường mới không dám hành động thiếu suy nghĩ, và cũng có lợi hơn cho việc bảo toàn tính mạng của chúng ta."
Chu Chính Nghị nhắc nhở mọi người.
“Rõ."
Mọi người vội vàng gật đầu.
“Kiếm cái gì ăn trước đã, thời gian không còn sớm nữa, ai cũng đói rồi.
Ăn xong chúng ta sẽ ra làng thăm dò đường xá một chút."
Chu Chính Nghị bảo bác sĩ Lưu đi giúp một tay, có đối phương ở đó, không lo chuyện ăn uống có vấn đề gì.
Phạm Kim Bảo nhìn sang Phạm Vấn Mai.
Cậu có ý muốn đi giúp nhưng hơi sợ Chu Chính Nghị.
“Cháu đi cùng cô chú đi, trong nhà chúng ta cũng phải tự dọn dẹp lại một chút, nếu không thực sự khó mà ở được."
Vương Mạn Vân ngước nhìn mái hiên sắp đổ sụp, trong lòng đã có hiểu biết nhất định về tính khí của Hỗ Tam Cường.
Người này có lẽ nghĩ rằng họ chắc chắn sẽ ch-ết nên đối phó một cách gượng ép.
Sắp xếp cho họ ở nơi thế này, không sợ một cơn gió thổi qua làm đổ nhà chôn sống hết bọn họ sao.
Biết đâu đối phương đúng là đang tính toán như vậy thật.
“Cháu đến kiểm tra cho, cháu biết sửa nhà đấy."
Phạm Kim Bảo cuối cùng cũng tìm được việc mình có thể làm.
Nhà cậu bao nhiêu năm không đổ là nhờ cậu sửa sang tốt, nếu không cái nhà hầm đó đã sụp từ lâu rồi.
“Chị giúp em."
Phạm Vấn Mai cười với Phạm Kim Bảo, một lòng muốn giúp đỡ.
Tim Phạm Kim Bảo bỗng đập nhanh hơn, mặt cũng hơi đỏ lên.
Nước da của cậu thực sự rất tốt, dù luôn sống ở Tây Bắc, thời tiết khô hạn, nắng gắt, nhưng cậu không bị sạm đen như chuột nhắt, ngược lại Phạm Vấn Mai là con gái mà da dẻ lại hơi ngăm.
Vương Mạn Vân thấy giữa Phạm Kim Bảo và Phạm Vấn Mai không ai chen vào được, bèn dứt khoát không làm phiền, mà dẫn Chu Anh Thịnh đi kiểm tra và dọn dẹp chăn màn.
Vẫn còn khá sạch sẽ, có thể dùng tạm được.
Căn nhà trống này có ba gian tiêu chuẩn, hai bên là hai phòng ngủ, ở giữa là phòng khách, cũng là nơi nấu ăn.
Lửa được nhóm lên, lò sưởi bằng đất ở hai gian phòng cũng dần ấm lên, mang lại sự ấm áp cho mọi người sau khi đã phải chịu đựng những cơn gió lạnh thấu xương suốt nửa ngày.