Dù sao thì bản thân mình chiếm nhà vệ sinh mà không đi đại tiện được, thì cũng đâu thể quay sang đổ lỗi tại cái bồn cầu được, đúng không nhỉ?
Cuối cùng, hai ông chú mỗi người nhường một bước, bày tỏ thiện chí sẵn sàng chấp nhận biên bản hòa giải để tự mình giải quyết êm đẹp vụ việc này một cách riêng tư.
"Cô bé à, lần sau đừng có uống rượu bia vô tội vạ nữa nhé, rượu vào lời ra, dễ làm càn làm bậy lắm biết chưa hả? Cháu nhìn xem anh cảnh sát đẹp trai kia bị cháu giày vò thành cái bộ dạng gì rồi kìa, tụi chú thì không sao, chứ cháu là phải nghiêm túc nói lời xin lỗi người ta một câu cho đàng hoàng đấy..."
"Dạ vâng, dạ vâng, cháu biết rồi ạ..." Tôi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
"Khụ khụ." Tiêu Hà đứng bên cạnh ho khan hai tiếng, rồi âm thầm làm thủ tục tiễn hai vị khách quý ra về.
Cuối cùng cũng tiễn được hai người đàn ông kia đi, tôi vẫn còn chưa hoàn hồn mà vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy cái ví tiền của mình, lúc này cái bụng chưa được ăn sáng mới bắt đầu biểu tình, réo lên những tiếng sùng sục muộn màng.
Sắc mặt tôi lại nhợt nhạt đi thêm vài phần, cảm giác như hai chân đang nhũn ra, đứng không vững nữa.
Tiêu Hà thấy dáng vẻ của tôi ủ rũ, héo úa như tàu lá chuối dầm mưa bèn bước lại gần ân cần hỏi: "Cô có sao không? Ổn chứ?"
"Em vẫn ổn, em chịu được mà. Em còn chưa đọc bản kiểm điểm xin lỗi anh nữa."
Tôi cố tỏ ra kiên cường, nhưng cơ thể lại phản chủ, lảo đảo suýt chút nữa là ngã quỵ xuống đất, may mắn thay Tiêu Hà đã nhanh tay đỡ lấy cánh tay tôi kịp thời.
Lực tay của Tiêu Hà lớn thật đấy, tưởng như có một nguồn năng lượng cuồn cuộn không ngừng truyền sang từ tay anh. Dù anh đang mặc một chiếc áo hoodie khá dày, nhưng tôi vẫn có thể mường tượng ra được phom dáng cơ bắp săn chắc ẩn sau lớp áo phông mỏng ngày hè.
Nghĩ đến đây, mặt tôi bỗng chốc đỏ ửng lên, vội vàng rụt tay lại để thoát khỏi cái ôm của anh: "Cảm ơn cảnh sát Tiêu ạ."
6
Sếp của Tiêu Hà bước tới, bắt đầu phê bình giáo d.ụ.c về hành vi không đúng mực của quần chúng nhân dân.
Bác ấy bla bla một tràng, đại ý là chống người thi hành công vụ là phạm tội, may mà tôi đụng phải cảnh sát giao thông, chứ nếu là vệ binh thì hậu quả khôn lường.
Mà cho dù là cảnh sát giao thông thì cũng không được làm vậy. Lần này là do Tiêu Hà chưa từng gặp chuyện thế này bao giờ nên nhất thời bị ngơ, sau này đội cảnh sát giao thông sẽ lấy chuyện này làm ví dụ điển hình. Nhỡ có gặp lại tình huống tương tự, cứ quật ngã qua vai một cái là xong chuyện.
Tôi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Nhờ ơn tôi mà cái vụ xấu hổ muốn độn thổ này bị đem ra làm ví dụ điển hình để giáo d.ụ.c đi giáo d.ụ.c lại, đúng là vô tiền khoáng hậu mà.
Giáo huấn tôi xong, bác ấy không quên mắng luôn cả Tiêu Hà, nói anh lần này quá mềm lòng, lỡ như người lao vào anh có mục đích mờ ám thì anh còn làm cảnh sát nhân dân kiểu gì nữa.
Lời này nói ra có hơi nghiêm khắc, dù biết là thương cho roi cho vọt, nhưng nhìn Tiêu Hà rũ mắt xuống, tôi đã tự ảo tưởng ra luôn cảnh mỹ nam rơi lệ rồi.
Không nỡ nhìn trai đẹp đau lòng, tôi quyết đoán lảng sang chuyện khác, lôi ngay bản kiểm điểm xin lỗi đầy xấu hổ của mình ra:
"Thưa sếp, tất cả là lỗi của cháu! Người bình thường sao có thể làm ra chuyện như vậy được, thế nên cháu đã đặc biệt chuẩn bị sẵn một bản kiểm điểm ạ."
Sếp của Tiêu Hà thấy thái độ nhận lỗi của tôi rất thành khẩn thì bảo, nhận thức được cái sai là tốt rồi, cũng không cần phải trịnh trọng đến thế.
Nhưng tôi nào có chịu, không trịnh trọng một chút thì làm sao thể hiện được mức độ chân thành trong lời xin lỗi của tôi chứ? Hơn nữa đây là tác phẩm tôi vừa dạt dào cảm xúc viết vội trên xe, không thể lãng phí được.
Tôi ngoan ngoãn giơ bản kiểm điểm đã chuẩn bị sẵn lên, đọc rành rọt từng câu từng chữ, giọng điệu bi đát, tràn đầy diễn xuất.
Sếp của Tiêu Hà ngồi phía trước, Tiêu Hà đứng ngay cạnh tôi, trông cứ như học sinh tiểu học dắt theo phụ huynh đi đọc bản kiểm điểm vậy.
"Tất cả đều là lỗi của cồn! Nó đã làm mờ mắt bộ não của cháu, chi phối thể xác của cháu, thao túng cháu làm ra những hành vi phi nhân tính như thế này. Cháu thế mà lại đi chà đạp anh cảnh sát đẹp trai, đây chính là người cảnh sát trang nghiêm, người cảnh sát bảo vệ an toàn cho nhân dân cơ mà!"
Đọc đến đoạn này, tôi lén lút dùng khóe mắt liếc nhìn Tiêu Hà, phát hiện trên mặt anh đang nổi lên những rặng mây hồng cực kỳ nghi vấn.
“Lòng cháu đau như cắt! Cháu vô cùng đau đớn và hối hận vì hành vi của mình, cho dù nó hoàn toàn không xuất phát từ bản ý của cháu..."
Một chú cảnh sát trung niên ngồi gần đó đang ôm bình giữ nhiệt, nghe đến đây liền ho sù sụ hai tiếng, suýt chút nữa phun luôn ngụm trà kỷ t.ử ra ngoài.