Ở chiến trường, Phong Lãnh Nam và Lãnh Phong Thiên ngồi trên ngựa nhìn về phía đội quân của Ngụy quốc. Ngụy Thừa Quân lần này đích thân dẫn binh cũng ngồi trên ngựa nhìn về phía đội quân Lãnh quốc. Tưởng Triết ở bên cạnh nhìn Ngụy Thừa Quân, trong lòng không biết đang nghĩ gì.

“Thái t.ử, hiện giờ Quận chúa đang ở trong tay bọn họ. Nếu chúng ta còn không đ.á.n.h thì Quận chúa sẽ không chịu ra mặt.” - Tưởng Triết lên tiếng.

“Lãnh Phong Thiên, các người mau giao Quận chúa của bọn ta ra, nếu không đừng trách bọn ta ra tay tàn nhẫn.” - Ngụy Thừa Quân lên tiếng.

“Nhị đệ, bọn họ yêu cầu chúng ta giao Đông cô nương ra.” - Lãnh Phong Thiên nhìn sang Phong Lãnh Nam lên tiếng.

“Có ch.ế.t đệ cũng không giao cô ấy ra. Bọn họ đã đối xử với Yên Yên quá tàn nhẫn.” - Phong Lãnh Nam nắm c.h.ặ.t dây cương ngựa.

Bỗng lúc này có mấy mũi tên từ đâu bay đến, cắm xuống mặt đất chính giữa đội quân của Ngụy quốc và Lãnh quốc.

“Là ai?” - Tưởng Triết hô to.

“Là ta, Đông Phương Ngữ Yên.”

Đông Phương Ngữ Yên trong bộ y phục màu trắng đi ra, trên tay nàng là cung tên.

“Quận chúa, hai nước Ngụy và Lãnh đang trong thời kỳ giao chiến, người thân là Quận chúa Ngụy quốc nhưng lại ở doanh trại của Lãnh quốc. Người chính là tội đồ phản quốc.” - Tưởng Triết vừa nhìn thấy nàng thì liền nói.

“Phản quốc? Dù ta có phản quốc cũng không được như Tưởng thái sư. Hơn nữa, ta đã ở Lãnh quốc từ trước khi hai nước giao chiến. Ta vốn không tham gia vào chuyện dẫn binh đ.á.n.h trận ở Ngụy quốc, vậy nên cho dù ta có ở doanh trại Lãnh quốc cũng không ảnh hưởng gì đến chuyện giao đấu hai bên thì phải. Nghĩa mẫu cũng là công chúa Lãnh quốc, chẳng lẽ nghĩa mẫu cũng là tội đồ phản quốc hay sao?” - Đông Phương Ngữ Yên không lạnh không nhạt nói.

“Quận chúa, người đừng ăn nói hàm hồ. Lão thần từ trước đến giờ luôn trung thành với Ngụy quốc. Ngược lại phải hỏi phụ thân của người, tiết lộ kế sách cho quân giặc, sau đó lại tự hại mình không thoát được. Còn làm liên lụy cả Đông Phương gia và Ngụy quốc. Người đúng là nữ nhi của Đông Phương Dị Liêm mà.” - Tưởng Triết nhìn nàng, ánh mắt xem thường hiện rõ.

Đông Phương Ngữ Yên không trả lời lại, tay cầm cung tên của nàng siết c.h.ặ.t, ánh mắt nhìn vào Tưởng Triết chứa đầy hận thù. Ngụy Thừa Quân nhìn thấy nàng thì xuống ngựa, tiến lại đứng đối diện nàng.

“Yên nhi, cuối cùng cũng tìm thấy muội.”

“...” - Đông Phương Ngữ Yên không trả lời, quay người nhìn về phía Phong Lãnh Nam.

Phong Lãnh Nam cũng đang nhìn chằm chằm vào nàng, thấy cảnh này thì cũng tiến lại, bàn tay to lớn của chàng nắm c.h.ặ.t cổ tay Đông Phương Ngữ Yên.

“Ngụy Thừa Quân, ngươi có thời gian ở đây đôi co thì chi bằng quản người ở bên cạnh ngươi cho tốt, đừng để bọn họ làm loạn ở Lãnh quốc của ta.” - Phong Lãnh Nam nhìn thẳng vào Ngụy Thừa Quân, đôi mày kiếm nhíu lại.

“Lãnh Phong Nam, ngươi có ý gì?” - Ngụy Thừa Quân hỏi lại.

“Nghĩa trên mặt chữ. Hôm nay đến đây thôi, rút quân.” - Phong Lãnh Nam hô to, sau đó trở về ngựa của mình.

Chàng đỡ nàng lên ngựa, bản thân cũng leo lên ngựa, ngồi phía sau nàng. Cả cơ thể nàng hoàn toàn bị bao bọc trong lòng Phong Lãnh Nam. Gương mặt chàng lúc này lạnh như băng khiến cho Đông Phương Ngữ Yên cảm thấy lo sợ.

Quả nhiên sau khi trở về doanh trại, Phong Lãnh Nam không nói với nàng câu nào. Gương mặt vẫn lạnh như băng, nàng làm gì chàng cũng không nói chuyện, chỉ nói chuyện với Trình Lộ và Quách Ngạn Thần cùng các vị tướng sĩ khác.

“Phong Lãnh Nam, sao huynh không nói chuyện với ta?”

“...”

“Phong Lãnh Nam, huynh là đang cố ý làm lơ ta.”

“...”

“Phong Lãnh Nam, huynh chỉ nói là không được dẫn binh chứ đâu có nói là ta không được một mình ra đó. Với lại, tình hình lúc đó Tưởng Triết luôn ở bên cạnh khích bác Ngụy Thừa Quân, nếu ta không ra mặt chắc chắn sẽ đ.á.n.h nhau.”

“Vậy là muội ra đó liền sao? Muội không biết chiến trường đao kiếm không có mắt à? Hay là muội sợ ta sẽ làm gì Ngụy Thừa Quân? Đông Phương Ngữ Yên, nếu hai bên có đ.á.n.h nhau thì cũng không đến lượt muội ra ngăn cản.” - Phong Lãnh Nam quát lớn.

“Lãnh Phong Nam, ta vì lo cho ai chứ? Chẳng phải ta lo cho huynh mới liều mạng ra đó sao? Huynh nghĩ ta muốn gặp lại Tưởng Triết sao? Huynh có biết mỗi lần đối mặt với ông ta, ta lại nhớ đến cảnh tượng ngày xưa không hả?” - Đông Phương Ngữ Yên tức đến mức gọi cả tên thật của chàng.

Phong Lãnh Nam lúc này mới nhận ra mình đã quá lời. Cũng vì lo cho an nguy của nàng mà chàng đã lỡ lớn tiếng mắng nàng. Nhìn thấy nước mắt đã trực trào ở khóe mắt Đông Phương Ngữ Yên, chàng vội tiến lại, đưa tay lau nước mắt cho nàng.

“Phong Lãnh Nam, ta là lo cho an nguy của huynh mới ra đó. Ta đối với Ngụy Thừa Quân chỉ là huynh muội, từ trước tới giờ ta chưa từng yêu Ngụy Thừa Quân.” - Đông Phương Ngữ Yên nhìn thẳng vào mắt chàng.

“Ta xin lỗi, ta cũng vì lo cho muội nên mới như vậy, ta xin lỗi, muội đừng khóc nữa.” - Phong Lãnh Nam vươn tay ôm nàng vào lòng, thầm tự trách bản thân mình vì đã lớn tiếng với Đông Phương Ngữ Yên.

Sáng hôm sau, Ngụy Thừa Quân một mình đến doanh trại Lãnh quốc muốn gặp Phong Lãnh Nam và Đông Phương Ngữ Yên. Suy nghĩ một lúc thì Phong Lãnh Nam đồng ý.

“Không biết thái t.ử có chuyện gì lại muốn gặp ta, lại chỉ đi có một mình thế này.” - Phong Lãnh Nam ngồi xuống, mở lời.

“Ở đây không có người ngoài, ta chỉ muốn hỏi về chuyện năm xưa thôi.” - Ngụy Thừa Quân đáp.

“Là người ở bên cạnh Ngụy ca ca gây ra, huynh còn muốn hỏi chuyện gì nữa?” - Đông Phương Ngữ Yên đứng bên cạnh Phong Lãnh Nam lên tiếng.

“Ta đã cho người đến Lương quốc tìm Mã tướng quân rồi. Sẽ có manh mối nhanh thôi.”

“Thái t.ử có biết, người của Tưởng gia đã năm lần bảy lượt muốn sát hại Yên Yên không?” - Phong Lãnh Nam nhấp ngụm trà lên tiếng.

“Ta cũng vừa mới điều tra được, vậy nên ta đã cho người giám sát Tưởng Triết.”

“Huynh định thế nào? Dù sao Tưởng Tuyết Kỳ cũng là người trong lòng huynh.”

“Ta đã cho người điều tra chuyện trước đây, chuyện muội và Tuyết Kỳ gặp thích khách là do cô ta dàn dựng, cả chuyện té xuống nước cũng vậy. Ta xin lỗi.”

“Ta không cần lời xin lỗi của huynh, ta cần câu trả lời cho phụ mẫu ta.”

“Được, chuyện này ta sẽ làm cho ra lẽ, trả lại trong sạch cho Đông Phương gia.”

Đông Phương Ngữ Yên sau đó rời đi, Phong Lãnh Nam nhìn theo bóng lưng nàng, ánh mắt nuông chiều. Ngụy Thừa Quân ngồi bên dưới bắt gặp một màn này, khẽ nhấp một ngụm trà rồi cất lời.

“Xem ra nhị điện hạ đã để ý đến Yên nhi rồi.”

“Thì sao?” - Phong Lãnh Nam hỏi ngược lại.

“Có chuyện này ta phải giải thích cho huynh rõ.”

Phong Lãnh Nam không đáp lại, chỉ lẳng lặng rót trà.

“Từ trước đến giờ ta chỉ xem Yên nhi là muội muội, chuyện hôn ước gì đó là do người lớn định đoạt. Bây giờ hôn ước không còn, Yên nhi chỉ là muội muội của ta, huynh đừng chấp nhặt muội ấy chuyện cũ.”

Dừng một chút, Ngụy Thừa Quân nói tiếp.

“Hơn nữa, với vai trò là một người ca ca, ta sẵn sàng cướp muội ấy từ tay huynh bất cứ lúc nào nếu huynh làm muội ấy buồn. Không chỉ ta, Yên nhi còn là tâm cam bảo bối của phụ hoàng mẫu hậu ta, có chuyện gì thì bọn họ chắc chắn sẽ là người đầu tiên không bỏ qua cho huynh.”

“Nói với Ngụy đế, ta sẽ không phụ lòng Yên Yên.” - Lãnh Phong Nam nhấp ngụm trà.

“Được, ta sẽ quay về xin phụ hoàng không đ.á.n.h trận này. Nếu tiếp tục, cả hai bên đều khó xử. Dù sao mẫu hậu của ta cũng là công chúa Lãnh quốc.”

“Ừm.”

Sau khi Ngụy Thừa Quân rời đi, Phong Lãnh Nam trở về lều của mình. Từ lúc Đông Phương Ngữ Yên đến đây, nàng luôn ở cùng lều với Phong Lãnh Nam. Còn lều của nàng thì bỏ trống. Vì vậy khi quay về, chàng nhìn thấy nàng đang cầm miếng ngọc bội trên tay, nhìn chăm chăm vào nó.

Miếng ngọc bội này là của mẫu thân nàng đã đưa cho người hầu chạy vào cung. Sau khi sự việc xảy ra, người hầu đó đã đưa ngọc bội cho nàng. Mỗi khi nhớ phụ mẫu, nàng đều cầm miếng ngọc bội này lên, nhìn chăm chăm vào nó.

“Muội làm gì chăm chú vậy?” - Phong Lãnh Nam lên tiếng.

“Không có gì, chỉ là ta nhớ phụ mẫu thôi.”

“Ban nãy Ngụy Thừa Quân nói sẽ xin Ngụy đế không đ.á.n.h trận này, ta cũng sẽ viết thư về cho phụ hoàng.”

“Rốt cuộc tại sao chuyện của Đông Phương gia lại có liên quan đến Lãnh quốc vậy?”

“Ta cũng không biết, đợi thời cơ thích hợp, ta sẽ hỏi giúp muội.”

“Ừm.”

“Sau khi mọi chuyện ổn thỏa, ta đi cùng muội đến chỗ Đông Phương thái sư và phu nhân nhé.”

“Được, ta cũng muốn cho hai người họ xem người mà ta đã nương tựa vào trong khoảng thời gian ở Lãnh quốc.”

“Trời tối rồi, đi ngủ thôi.” - Phong Lãnh Nam lên tiếng.

“Phong Lãnh Nam, hay là... đêm nay chúng ta đừng nằm chung nữa được không?”

“Sao vậy? Chẳng phải mấy hôm nay muội ngủ ngon lắm sao?” - Phong Lãnh Nam hỏi.

“Nhưng... ta và huynh không là gì hết, lỡ huynh đã có người trong lòng, cô ấy bắt gặp ta và huynh như vậy chẳng phải sẽ hiểu lầm sao?”

“Ta đúng là có người trong lòng.” - Phong Lãnh Nam gật gù.

“Thấy chưa, nên chúng ta càng không thể để bị hiểu lầm.” - Đông Phương Ngữ Yên có chút hụt hẫng.

“Nhưng người trong lòng ta... đang ở trước mặt ta đây.”

“Vậy nên... cái gì? Huynh nói cái gì?”

“Người trong lòng ta chính là muội.” - Phong Lãnh Nam nhìn thẳng vào mắt nàng, kiên định nói.

“Huynh đừng nói đùa, ta làm sao lại...” - Chưa kịp nói xong, Đông Phương Ngữ Yên đã bị chàng cướp hơi thở.

Lần này chàng không như hôm trước nữa, trực tiếp cạy miệng nàng hôn sâu. Đông Phương Ngữ Yên không biết từ khi nào đã đưa tay lên ôm lấy chàng, hoàn toàn nghênh đón nam nhân trước mặt. Mãi đến khi Đông Phương Ngữ Yên không thở được nữa, nàng đưa tay đ.á.n.h mấy cái vào lưng Phong Lãnh Nam, lúc này chàng mới buông ra.

Đôi môi Đông Phương Ngữ Yên đã sưng tấy lên, gương mặt cũng ửng đỏ như trái cà chua khiến Phong Lãnh Nam cười một cái, khi chàng định tiến lại gần nàng thì Đông Phương Ngữ Yên đã nằm xuống, trùm chăn lên người.

“Ta... ta ngủ trước, cũng đã tối rồi. Huynh nhớ ngủ sớm.”

Phong Lãnh Nam thấy nàng ngại ngùng như vậy thì mỉm cười lắc đầu. Không ngờ nàng mạnh mẽ như vậy lại có ngày ngại ngùng đến đỏ cả mặt. Phong Lãnh Nam nằm xuống bên cạnh nàng, vươn tay ôm lấy nữ nhân vào lòng.

Đông Phương Ngữ Yên khi được Phong Lãnh Nam ôm vào lòng thì khẽ rùng mình, sau đó là sự ấm áp từ chàng. Cứ như vậy, nàng ngủ thiếp đi trong lòng Phong Lãnh Nam.