“Phong Lãnh Nam, huynh đã hứa khi chân ta khỏi sẽ đưa ta đi thăm thú mà, mau đi thôi.” - Đông Phương Ngữ Yên vừa nói vừa kéo Phong Lãnh Nam.

Chàng chỉ có thể chiều theo nàng mà dẫn nàng đi khắp nơi trong thành. Vì hôm nay là Lễ hội Hoa Đăng nên trong kinh thành rất đông người. Nàng trong bộ y phục màu hồng đi đằng trước nhìn qua nhìn lại, hứng thú với tất cả mọi thứ. Còn chàng trong bộ y phục màu xanh đậm đi sau lưng nàng. Nhìn thấy nàng vui vẻ như vậy, trái tim chàng bất giác đập nhanh. Khi đến một hàng bán trâm cài tóc, nàng ghé vào cầm một cây lên xem thử.

“Ông chủ à, trâm cài tóc này bao nhiêu tiền?” - Nàng hỏi ông chủ quầy trâm cài tóc.

“Cây trâm cô đang cài là hàng thủ công do con gái ta tự làm đó, Mười quan tiền.”

“Một quan tiền? Ông tính cắ.t c.ổ ta sao?”

Nàng để cây trâm đó xuống rồi đi chỗ khác. Phong Lãnh Nam theo sau thấy vậy thì trả tiền cho cây trâm vừa nãy rồi cầm lấy cây trâm đuổi theo nàng. Khi đến bờ sông, nàng thấy người ta thả đèn Hoa Đăng nên cũng muốn thử. Nàng nhìn Phong Lãnh Nam.

“Muốn thử sao?” - Phong Lãnh Nam hỏi nàng.

“Ừm, có thể không?” - Nàng nhìn Phong Lãnh Nam, tay cầm lấy tay chàng lắc lắc.

“Được, đứng đây đợi ta, ta đi mua đèn cho cô.” - Phong Lãnh Nam quay đầu đi mua đèn Hoa Đăng.

Khi chàng quay lại, cả hai lên thuyền để ra giữa sông thả đèn. Khi bước lên thuyền, nàng mất thăng bằng, cũng may có Phong Lãnh Nam đỡ lấy nàng. Ra đến giữa sông, người chèo thuyền dừng lại cho cả hai thả đèn.

“Hai người phải cùng nhau thả đèn, nếu không sẽ không linh nghiệm đâu.” - Người chèo thuyền lên tiếng khi thấy nàng thả đèn một mình.

Nàng định lên tiếng giải thích nhưng Phong Lãnh Nam đã ôm eo nàng, một tay cầm đèn Hoa Đăng cùng nàng thả xuống dòng sông. Khi Phong Lãnh Nam ôm eo nàng, toàn thân nàng cứng đờ, tim đập nhanh không thôi.

“Chúng tôi tương truyền rằng nếu hai người yêu nhau cùng thả đèn, sau này sẽ hạnh phúc đến bạc đầu. Hôm nay hai người cùng nhau thả đèn, ta chúc hai người sẽ hạnh phúc với nhau đến đầu bạc răng long.” - Sau khi đưa hai người vào bờ, người lái thuyền kia nói.

Hai người không đáp lại, chỉ gật đầu một cái xem như cảm ơn rồi đi đến chỗ bắ.n pháo hoa.

“Phong Lãnh Nam, sao huynh không giải thích? Ban nãy người ta đã hiểu lầm chúng ta rồi.” - Đông Phương Ngữ Yên nhìn chàng nói.

“Ta không thích dài dòng. Trước giờ ta cũng chưa bao giờ thả đèn Hoa Đăng, nhân tiện lần này thả cùng cô chẳng phải một công đôi việc sao?” - Phong Lãnh Nam thong thả đáp lời nàng.

“...” - Được rồi, nàng á khẩu, nàng đi xem pháo hoa vậy.

Đến chỗ bắ.n pháo hoa, nàng phấn khích kéo tay Phong Lãnh Nam. Đây là lần đầu nàng nhìn thấy pháo hoa. Ở Ngụy quốc, nàng không được tự do như ở đây, cũng không ai cưng chiều nàng như Phong Lãnh Nam cả.

“Phong Lãnh Nam, pháo hoa kìa.”

“Có thích không?” - Phong Lãnh Nam hỏi nàng, ánh mắt dịu dàng.

“Thích, ta thích. Ta phải ước một điều mới được.” - Nói rồi nàng chắp tay, nhắm mắt lại ước nguyện.

Phong Lãnh Nam đứng bên cạnh nàng, chẳng biết sao chàng lại cảm thấy vui khi nhìn thấy Đông Phương Ngữ Yên cười như vậy.

“Ước như vậy biết có linh nghiệm không chứ? Cô đừng nghe những người đó nói nhảm.” - Phong Lãnh Nam lên tiếng.

“Nói nhảm gì chứ? Dù nói nhảm ta cũng bằng lòng bị họ lừa gạt. Ít nhiều gì cũng có hy vọng.” - Đông Phương Ngữ Yên trả lời.

Cả hai không nói câu nào nữa, cùng nhau tản bộ trên những con phố tấp nập.

“Huynh nói xem, phụ thân mẫu thân trên trời có xem được pháo hoa không?” - Một lúc lâu sau, Đông Phương Ngữ Yên nhìn lên trời nói.

“Đông Phương đại nhân và phu nhân luôn dõi theo cô từ trên trời, chắc chắn họ sẽ xem được.” - Phong Lãnh Nam an ủi nàng.

Tối đến, khi về phủ, Đông Phương Ngữ Yên trước khi về phòng nói với Phong Lãnh Nam.

“Đây là lần đầu tiên ta hạnh phúc như vậy, cảm ơn huynh.”

“Đừng khách sáo, cô vui là được rồi. Mau đi ngủ thôi.”

Nàng đi vào phòng đóng cửa lại, thay y phục. Băng Chi giúp nàng chải tóc nhận ra điều khác thường của nàng.

“Quận chúa, từ lúc gặp Phong công t.ử người rất lạ.”

“Lạ sao?” - Nàng hỏi lại Băng Chi.

“Lúc trước khi ở Ngụy quốc, người lúc nào cũng rất buồn, không ngồi một mình thì là ngắm trăng làm thơ. Từ khi gặp Phong công t.ử, người rất hay cười, cũng hồn nhiên vô tư nữa.” - Băng Chi nói với nàng.

“...”

“Dù sao, nhìn thấy người vui như vậy, nô tì cũng vui lây.”

Kể từ khi Đông Phương Ngữ Yên “mất tích”, Hoàng thượng ở Ngụy quốc là Ngụy Lãng Nghệ lúc nào cũng đợi tin của nàng. Người biết nàng sẽ không quên người nghĩa phụ này nên chắc chắn sẽ viết thư về. Còn về Tưởng Tuyết Kỳ, nàng ta luôn tìm cách gây sự chú ý với Hoàng thượng và Hoàng hậu nhưng không thành, chỉ có Ngụy Thừa Quân đôi lúc đến thăm, còn lại chẳng ai muốn đến cung của cô ta.

“Chẳng biết thái t.ử nghĩ gì, Tưởng cô nương chỉ là con của một vị quan thấp bé, sao so được với Quận chúa chứ.” - Hai cung nữ vừa làm việc vừa nói chuyện với nhau.

“Quận chúa lúc còn ở đây đối tốt với chúng ta thế nào, còn Tưởng cô nương kia cho rằng mình có xuất thân cao quý giống quận chúa sao? Suốt ngày chỉ biết lên mặt.”

“Vậy mà khi trước có người đồn Quận chúa muốn hãm hại Tưởng cô nương. Ta thấy là Tưởng cô nương cố ý vu oan cho Quận chúa thì có.”

Tưởng Tuyết Kỳ đứng bên ngoài đã nghe thấy tất cả, cô ta tức giận cuộn c.h.ặ.t t.a.y lại, tiến đến chỗ hai người họ.

[Chát]

“Các ngươi nhân lúc ta không có ở đây mà nói xấu ta, đợi sau này khi ta làm thái t.ử phi rồi sẽ cho các ngươi biết tay. Cứ chờ đó.” - Tưởng Tuyết Kỳ tát hai người họ.

“Cô có được làm thái t.ử phi hay không là do Hoàng thượng quyết định, không đến lượt cô ở đây nói khoát như vậy.” - Một trong hai cung nữ tức giận nói.

“Ngươi...” - Tưởng Tuyết Kỳ nhất thời á khẩu, tức giận bỏ đi.

Ở trong cung, chẳng có mấy người xem trọng Tưởng Tuyết Kỳ. Cô ta luôn cậy được thái t.ử sủng ái thì lên mặt với các nô tì nô tài. Nữ nhân như cô ta, ai mà kính phục cho nổi chứ.

Tối đến, khi Ngụy Thừa Quân đến chỗ Tưởng Tuyết Kỳ, cô ta nhớ đến chuyện lúc chiều liền nói.

“Thái t.ử, bây giờ Quận chúa đã rời đi rồi, người đã từng nói với thiếp sẽ xin Hoàng thượng cho hai chúng ta thành thân, bây giờ người không muốn nữa sao?”

“Tuyết Kỳ, chuyện của chúng ta cứ để một thời gian nữa đi, phụ hoàng gần đây sức khỏe không tốt, không thích hợp để nói với người.” - Ngụy Thừa Quân nhàn nhạt nói.

Nếu là trước đây, Ngụy Thừa Quân chắc chắn sẽ nói với Hoàng thượng ngay khi có cơ hội, nhưng bây giờ hắn lại trốn tránh. Tưởng Tuyết Kỳ tức giận nhưng cũng không dám nói ra. Cô ta phải giữ hình tượng dịu dàng hiểu chuyện với Ngụy Thừa Quân.

“Dạ, Tuyết Kỳ đợi tin của điện hạ.” - Cô ta nhỏ giọng giả vờ nói.

Ngụy Thừa Quân ngồi đó một lát rồi rời đi. Tưởng Tuyết Kỳ tức điên lên đập hết những thứ trong tầm tay. Các cung nữ hầu hạ cô ta ra sức ngăn cản mãi cô ta mới bình tĩnh lại.

“Đông Phương Ngữ Yên, vì lý do gì mà cô luôn được mọi người yêu thích, còn ta chỉ có thể nhận những lời phỉ báng?”

“Ngươi cho người truyền tin đến phụ thân ta, cho dù Đông Phương Ngữ Yên đang ở đâu, ta muốn cô ta c.h.ế.t không toàn thây.” - Cô ta nói với người bên cạnh.

Ở Lãnh quốc, Phong Lãnh Nam và Đông Phương Ngữ Yên càng ngày càng thân thiết với nhau, Phong Lãnh Nam tất cả đều chiều theo ý Đông Phương Ngữ Yên. Dù trước đó Phong Lãnh Nam có nói sau khi vết thương lành lại, nàng có thể rời đi, nhưng nàng không muốn đi, ở bên Phong Lãnh Nam khiến nàng vui vẻ thế cơ mà.

“Phong Lãnh Nam, từ lúc trở về Lãnh quốc huynh chỉ toàn ở trong phủ, không vào cung gặp phụ hoàng của huynh sao?” - Đông Phương Ngữ Yên nói trong lúc hai người đang ăn cơm.

“Ông ấy chưa từng xem ta là con, ta thấy việc vào cung gặp ông ấy là không cần thiết.” - Phong Lãnh Nam chỉ nhàn nhạt đáp lại.

“Dù sao huynh cũng còn có đủ phụ mẫu, vẫn nên trân trọng họ khi chưa quá muộn.”

Phong Lãnh Nam chỉ nhìn nàng rồi không nói gì nữa, cả hai người họ ai cũng có tâm sự riêng. Sau bữa cơm, Phong Lãnh Nam đưa nàng đến một cửa hàng rất lớn. Khi thấy chàng đến, ông chủ trong cửa hàng vội chạy ra tiếp đón, đưa hai người vào phòng riêng trên lầu.

“Công t.ử, ngày hôm nay không biết lý do gì ngài lại đến đây.”

“Chọn cho cô ấy mấy bộ đồ đẹp một chút.” - Phong Lãnh Nam nhìn Đông Phương Ngữ Yên ở phía sau lưng mình.

Đông Phương Ngữ Yên đứng phía sau trợn tròn mắt, nàng không nghĩ đến Phong Lãnh Nam sẽ dẫn mình đi mua quần áo.

“Ta thật sự không cần đâu, huynh đâu cần tốn công như vậy.” - Nàng xua tay.

“Mấy bộ đồ đó của cô đều đã cũ rồi, cũng nên đổi đi thôi.” - Phong Lãnh Nam nhìn nàng rồi ra hiệu cho các tì nữ của cửa hàng dẫn cô đi chọn y phục.

Ngồi bên ngoài đợi, Phong Lãnh Nam lấy cây trâm lúc trước mua ở Lễ hội Hoa Đăng ra nhìn ngắm. Đây là một cây trâm bạc, được thiết kế vô cùng tinh xảo và đẹp mắt. Đầu cây trâm là một đóa hoa rất đẹp, thân trâm được chạm khắc hình ảnh tương tự như một đôi uyên ương. Nhìn cây trâm hồi lâu, chàng bất giác mỉm cười.

“Cô nương, mời đi bên này.” - Người hầu mở cửa phòng thay đồ.

Nhìn thấy Đông Phương Ngữ Yên đi phía sau người hầu, chàng khựng lại nhìn nàng chăm chăm. Bộ y phục màu hồng nhạt mặc trên người nàng rất hợp, mái tóc cũng được các cung nữ làm cho gọn gàng hơn. Nhìn nàng như vậy, Phong Lãnh Nam cảm giác như mình bị trúng tà vậy, mắt không thể rời khỏi nàng.