14

Bọn ta giằng co hồi lâu.

Cấm quân dưới chân thành bắt đầu chất rơm khô, chúng định dùng khói hun để buộc bọn ta phải đầu hàng.

Bọn ta đang chờ một tín hiệu, chờ tín hiệu quân Lương chiếm được vùng ngoại ô phía nam kinh thành.

Có lẽ vài canh giờ, có lẽ vài ngày, hoặc có lẽ, sẽ chẳng bao giờ chờ được.

Ta và tướng quân ngồi cạnh nhau trên tường thành, ngắm nhìn vầng trăng tròn trên bầu trời.

"Nếu chuyến này công cốc, lại còn mất mạng, tướng quân có hối hận không?"

Hắn khẽ vuốt tóc mai của ta, giọng nói dịu dàng và bình tĩnh.

"Vì nàng, ta vĩnh viễn không hối hận."

Ta nhẹ nhàng tựa vào vai hắn: "Tướng quân không hối hận, nhưng ta thì có, ta hối hận vì đã không nhận ra tâm ý của chàng sớm hơn."

Hắn khẽ cười: "Không muộn, vừa đúng lúc."

Rồi hắn lại nói: "Sau này điện hạ có thể đổi cách xưng hô được không? Hai chữ tướng quân quá đỗi tầm thường. Điện hạ có biết Đại Lương có bao nhiêu vị tướng quân lớn nhỏ không? Người gọi ta là T.ử Sùng, được không?"

"Vậy chàng cũng đừng gọi ta là điện hạ."

"Nàng muốn nghe ta gọi nàng là gì?"

"Ừm, để ta nghĩ..."

Công chúa Chiếu Quốc hắng giọng, nói: "Hai vị, không phải ta muốn phá hỏng bầu không khí đâu, nhưng mà các ngươi có g.i.ế.c tên vua Hao Kiết này không, các ngươi không g.i.ế.c, ta g.i.ế.c đấy."

Vua Hao Kiết đã bị chính mình cào cấu đến mức mình đầy thương tích, m.á.u me bê bết, nếu không bị trói xích, e rằng đã muốn tìm đến cái c.h.ế.t.

"Tỷ tỷ vội gì chứ?" Ta cười nói.

"Chậm trễ sẽ sinh biến. Cấm quân hoàng thành có đến hàng ngàn hàng vạn người, chúng ta chỉ có hơn hai mươi người, làm sao g.i.ế.c ra ngoài được? Giờ chúng ta đã vào đường cùng. Trước khi c.h.ế.t g.i.ế.c gã, cũng coi như là thống khoái."

Ta đứng dậy, nghiêm túc nhìn nàng ấy.

"Tỷ tỷ, ta luôn nói lời giữ lời. Tỷ đưa ta bản đồ, dù có bỏ mạng ở đây, chắc chắn ta cũng sẽ cho tỷ tự do."

Nàng ấy nhìn ta với vẻ mặt không tin, rồi cầm đao lên, bước về phía vua Hao Kiết.

Ta ngăn nàng ấy lại, xách tên vua Hao Kiết đã ngất xỉu, đi đến bên tường thành.

Dưới cổng thành, củi khô đã được chất thành ba vòng, lửa đã bốc lên khắp nơi.

Mục Bình Xuyên từng nói, quỳ gối thì không thể báo được thù.

Lúc này, ta đứng sừng sững, nhìn xuống đám lính Hao Kiết đang phóng hỏa khắp nơi, và những người dân Lương bị xiềng xích đầy mình.

"Bách tính Đại Lương dưới thành, ta có vài lời muốn nói với cá ngươi."

Tướng quân giúp ta ấn vua Hao Kiết vào mép tường thành, nhìn ta với ánh mắt đầy dịu dàng.

Dân Lương dưới thành thấy ta xách tên vua Hao Kiết vừa rồi còn hống hách ra ngoài, liền xôn xao bàn tán.

"Bọn Hao Kiết chiếm đất nước ta, làm nhục dân Lương ta đã hơn bảy năm rồi. Ta một đường từ biên giới phía nam Đại Lương tới đây, tận mắt chứng kiến dân Lương ta sống trong cảnh lầm than khốn khổ như thế nào. Trẻ không được nuôi dưỡng, già không được nương tựa, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm. Trên đường ta cứ luôn suy nghĩ, kẻ gây ra tất cả những điều này là ai? Là tên vua Hao Kiết tàn bạo, hay là phụ hoàng bất tài của ta."

"Phụ hoàng của ta, không phải là một vị hoàng đế xứng đáng, ngồi ở vị trí đó, mà không lo việc nước, biên giới phía bắc Lương Quốc thất thủ, một nửa trách nhiệm là thuộc về ông ấy! Nói một câu đại nghịch bất đạo, ông ấy c.h.ế.t vì nước, thật sự không đáng tiếc! Nhưng những đứa trẻ vô tội thì sao? Hơn hai mươi hoàng t.ử công chúa Lương triều, đứa nhỏ nhất còn đang nằm nôi, chúng đến nay vẫn bị treo trên tường thành này, phơi nắng phơi sương, không được an nghỉ. Bách tính Đại Lương ta lại có tội tình gì? Giặc ngoại xâm, khiến cho muôn dân lầm than khốn khổ đến thế này!"

Nói đến đây, đã có người dân đứng dậy, hướng về ta làm lễ bái thần của Lương Quốc.

"Vừa rồi có người nói, hoàng đế Đại Lương đã bỏ rơi biên giới phía bắc, không màng sống c.h.ế.t của bách tính phía bắc. Hoàn toàn không phải như vậy!"

"Bảy năm qua, hoàng đế Đại Lương ngày đêm lo lắng việc nước, cần mẫn siêng năng, không một chút lơ là. Giang Nam phồn thịnh, huynh ấy là hoàng đế, nhưng chưa bao giờ mặc gấm vóc lụa là, chưa bao giờ ăn sơn hào hải vị, mọi chi tiêu sinh hoạt, đều giống như bách tính bình thường. Huynh ấy luôn nói, bách tính biên giới phía bắc một ngày chưa trở về, huynh ấy một ngày cũng không thể yên giấc, vì vậy huynh ấy ngày đêm cần kiệm, làm gương cho cả nước, chỉ mong lấp đầy quốc khố, sớm ngày chinh chiến về phía bắc!"

"Trấn Bắc tướng quân Mục Bình Xuyên gươm ngựa sẵn sàng, dãi nắng dầm mưa, ngày đêm canh giữ tiền tuyến biên giới phía bắc, nhiều lần thâm nhập vào sào huyệt địch, liều mình chiến đấu!"

"Vợ con Thượng thư Lương Quốc Châu Khải Tinh đều c.h.ế.t dưới tay quân Hao Kiết, nhưng ông ấy vẫn nhẫn nhục chịu đựng, nằm vùng bên cạnh vua Hao Kiết bảy năm, truyền tin tình báo quan trọng cho quân Lương ta, vừa rồi, ông ấy bị vua Hao Kiết ném xuống từ tường thành này, nhưng không hề kêu lên một tiếng!"

"Những trung thần nghĩa sĩ như vậy, ở Giang Nam có hàng ngàn hàng vạn! Vô số thần dân đồng lòng nhất trí, chính là vì ngày hôm nay!"

Nghe đến đây, có người dân đứng dậy, đi đến trước t.h.i t.h.ể của Châu đại nhân Châu Khải Tinh, bôi m.á.u tươi lên mặt mình.

Quân lính Hao Kiết canh giữ lớn tiếng quát mắng, bị người dân phẫn nộ dùng xiềng xích trên cổ tay siết cổ kéo vào giữa đám đông.

"Mọi người còn nhớ lễ hội đèn l.ồ.ng Tết Nguyên Tiêu ở kinh thành Đại Lương bảy năm trước không? Ta nhớ! Năm đó, có một thiếu niên biểu diễn nghệ thuật dưới cổng thành này, cậu ấy nói, ước mơ cả đời của cậu ấy là báo đáp quốc gia, đ.á.n.h đuổi Hao Kiết. Vừa rồi, dưới cổng thành này, ta lại gặp cậu ấy. Cậu ấy gầy trơ xương, quần áo rách rưới, mất một con mắt, cổ và hai tay đều bị xiềng xích, nhưng dù vậy, cậu ấy vẫn còn cốt cách nhổ nước bọt vào ta, mắng ta không có khí tiết!"

"Khoảnh khắc đó, ta vô cùng vui mừng! Dân Lương ta, xương sống vĩnh viễn không gãy! Có thiếu niên như vậy, còn lo Đại Lương không có ngày phục hưng sao!"

"Đời người biển khổ, ngươi ta cùng thuyền! Nếu muốn vượt sóng mà sống, phải chèo thuyền giương buồm!"

"Ta, công chúa Đại Lương Triệu Họa, xin thề ở đây, dù có c.h.ế.t trận ở hoàng thành này, cũng phải thu phục biên giới phía bắc, trả lại tự do cho các ngươi! Bách tính Đại Lương, các ngươi có nguyện ý cùng ta vùng lên thoát khỏi gông cùm, phá cổng thành, đón quân Lương, g.i.ế.c giặc, giành tự do không!?"

Thiếu niên vừa rồi ném đá, nhổ nước bọt vào ta, đột nhiên đứng dậy, lớn tiếng hô vang: "Vì công chúa! Vì Đại Lương! Vì tự do!!! Liều mạng với chúng!!!"

Nói xong, cậu ấy liền phẫn nộ lao vào đám lính Hao Kiết bên cạnh.

Ngay lập tức, tiếng hô vang như sóng triều vang lên phía dưới, những người dân Lương bị xiềng xích ào ào xông tới, dùng xiềng xích làm v.ũ k.h.í, phẫn nộ lao vào đám lính Hao Kiết gần như đã bị dọa vỡ mật.

Nước có thể chở thuyền, cũng có thể lật thuyền.

Nếu nước muốn lật thuyền, chỉ cần tiếng gầm thét đầu tiên vang lên, sẽ hóa thành sóng lớn, bất thình lình đổ ập xuống.

Từ xưa đến nay, đều là như vậy.

Ở phía xa, một chùm pháo hoa đỏ tươi nổ tung trên bầu trời. Hoàng huynh của ta, đích thân dẫn quân đến rồi.

Ta và Mục Bình Xuyên nhìn nhau, hắn buông tay.

Ta chậm rãi nói bên tai vua Hao Kiết một câu...

"Ta đến, chẳng qua là để đưa mẫu thân đi ngắm hoa Giang Nam, nghe gió Điền Bắc. G.i.ế.c ngươi, chỉ là việc tiện tay mà thôi."

Vua Hao Kiết đột nhiên trợn trừng mắt, quờ quạng trên không trung một hồi, rồi cứ thế rơi xuống lầu.

Một cơn gió lướt qua, những thủ cấp treo cao trên tường thành dồn dập rung lên.

Chương 9 - Mệnh Làm Hoàng Hậu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia