20

​Sau khi xác định chính Tần Nhiên là kẻ bắt cóc con thỏ, Tống Bạc Khê liền bấm số gọi cảnh sát báo án.

​Trùng hợp thay, người tiếp nhận và đến hiện trường xử lý vụ việc vẫn là chú cảnh sát quen mặt dạo nọ.

​Tần Nhiên không một chút phòng bị, cứ thế bị tóm gọn đưa về đồn.

​“Tôi không phạm pháp! Mấy người dựa vào đâu mà bắt tôi?!”

​Chú cảnh sát chỉ tay vào con thỏ đang nằm ngoan ngoãn trong lòng Tống Bạc Khê: “Hành vi trộm cắp vật nuôi của người khác là vi phạm pháp luật đấy nhé.”

​Tôi cười khẩy một tiếng mỉa mai: “Đúng là mù luật mà thích làm càn. Đọc truyện tổng tài bá đạo nhiều quá nên vứt luôn cả não rồi à?”

​Tần Nhiên giận tím mặt, gào lên: “Trình Hâm!”

​Trình Đại Hổ liếc xéo Tần Nhiên bằng nửa con mắt, tiếng lòng đầy vẻ tự hào và khoe khoang vang lên bên tai tôi:

​“Mẹ tao tuy không có não thật, nhưng bả biết gọi điện cầu cứu chú cảnh sát nha con trai!”

​Tôi đang định kiêu hãnh gật đầu đồng tình...

​Khoan đã... ai bảo tôi không có não cơ?

​Tôi lập tức nắm c.h.ặ.t lấy móng vuốt của Trình Đại Hổ, ánh mắt ngập tràn vẻ "từ ái": “Mẹ nhịn mày lâu lắm rồi đấy con trai ạ.”

​Trình Đại Hổ ngơ ngác: “Meo?”

​Hảo mèo vàng chí ở bốn phương, ngậm đắng nuốt cay trong lòng chẳng dám kêu ai thấu.

21

​Hành vi trộm cắp vật nuôi của người khác, nếu giá trị thiệt hại chưa quá lớn thì chỉ bị xử phạt hành chính bằng hình thức tạm giữ và phạt tiền.

​Tần Nhiên hân hạnh nhận một vé trải nghiệm một tuần trong đồn tạm giam, còn tôi và Tống Bạc Khê thì ôm con thỏ vẫn đang hoảng sợ đi về.

​Trình Đại Hổ ủ rũ cụp đuôi lững thững bước theo sau tôi.

​Tống Bạc Khê vừa vuốt ve dỗ dành bé thỏ, vừa lo lắng liếc nhìn Trình Đại Hổ một cái: “Nó thật sự không sao chứ em?”

​Tôi trưng ra bộ mặt không cảm xúc: “Không những chẳng hề hấn gì, mà nó còn sắp được hân hoan lên chức bố nữa cơ.”

​Chẳng là cô hàng xóm sát vách vừa nhắn tin WeChat cho tôi, báo rằng em Tiểu Hoa đã m.a.n.g t.h.a.i rồi.

​Tiểu Hoa ngoan lắm, bình thường căn bản chẳng bao giờ bước chân ra khỏi nhà. Ngoại trừ tên Trình Đại Hổ này năm lần bảy lượt mò sang giao lưu c.h.é.m gió thì chẳng còn ai khác.

​Bởi vậy, mấy đứa con trong bụng Tiểu Hoa là tác phẩm của ai thì rõ như ban ngày rồi.

​Tống Bạc Khê: “...”

​Con thỏ: “...”

​Trình Đại Hổ: “...”

​“A a a a a a a a!!!! Tiểu Hoa ơi là Tiểu Hoa!!”

​Con mèo vàng lập tức phấn khích đến mức cái đuôi ngoáy tít mù như chong ch.óng.

​Còn tôi thì dường như đã nhìn thấy viễn cảnh tiền trong túi mình trôi đi ào ào như thác đổ.

​Thằng con nghịch t.ử vô tích sự gây họa, để bà mẹ già này phải è cổ ra làm trâu làm ngựa cày cuốc đền bù.

​Không dám chợp mắt, thật sự căn bản không dám ngủ.

​Chỉ sợ một giấc ngủ dậy lại thấy mình phải bán mạng đi làm thêm để kiếm tiền nuôi cả đàn cháu nheo nhóc.

22

​Dạo gần đây Tống Bạc Khê phải đi công tác xa một chuyến, con thỏ lại được gửi sang nhà tôi từ sớm.

​Anh tủi thân rúc người vào một góc ghế sofa, nép sát vào người tôi làm nũng:

​“Em có nhớ anh không đấy?”

​Tôi vẫn đang vừa xem show giải trí vừa cười toe toét: “Nhớ chứ.”

​“Em còn chẳng thèm ngẩng đầu lên nhìn anh lấy một cái.”

​Tôi lập tức ngước mặt lên, dùng ánh mắt chân thành nhất trần đời nhìn anh: “Hôm qua em vừa đi viện phẫu thuật cắt bỏ não yêu đương rồi.”

​“Cắt xong rồi thì từ nay về sau em mới có thể dùng cái đầu rỗng tuếch này mà nhớ anh vô điều kiện nè~”

​Trình Đại Hổ: “Ọeee——”

​Tống Bạc Khê mím môi bật cười khẽ, cần cổ trắng ngần dần ửng hồng, trông anh vô cùng hưởng thụ mấy câu dẻo miệng này.

​Tôi đưa tay sờ nhẹ lên má anh, nghiêm túc dặn dò: “Có chuyện gì thì nhớ nhắn WeChat cho chị nhé. Việc nhỏ chị không muốn giúp, còn việc lớn chị cũng chẳng giúp được đâu, nhưng nhớ kỹ là có chuyện gì cứ nhắn tin cho chị.”

​Tống Bạc Khê: “... Cảm ơn chị yêu.”

​Tôi hài lòng thu tay về: “Khách sáo thế, chuyện nên làm mà.”

​Trình Đại Hổ từ trong ổ mèo thò đầu ra ngoài, đôi mắt to tròn phản chiếu bóng dáng của Tống Bạc Khê, cất tiếng: “Meo.”

​“Cha ơi! Mẹ con đang coi cha như Hello Kitty dễ bắt nạt kìa!”

​“Cha mau tỉnh táo lại giùm con cái coi!!”

​Tống Bạc Khê bỗng dịu giọng nói: “Dạo này Đại Hổ cứ kêu suốt thế này, có phải nó sắp đến kỳ động d.ụ.c rồi không? Đợi sau khi Tiểu Hoa sinh con xong, chúng mình đưa Đại Hổ đi làm phẫu thuật triệt sản nhé em.”

​Trình Đại Hổ: “?”

​“Meo meo meo?!!”

​“Con xem cha như cha ruột! Thế mà cha chẳng thèm xem con là con trai ruột!! Cha còn muốn cắt phăng cả ‘cần câu cơm’ của con nữa cơ đấy! Đồ đàn ông độc ác nham hiểm!!”

​Trình Đại Hổ phi vội từ trong ổ ra ngoài, ôm c.h.ặ.t lấy chân tôi mà meo meo c.h.ử.i bới ầm ĩ.

​Tôi xoa đầu Trình Đại Hổ một cái, thầm cảm thán tình phụ t.ử thiêng liêng của hai người bọn họ sao mà dễ dàng rạn nứt đến thế.

​“Anh nói có lý đấy, để hôm nào rảnh anh chọn ngày lành tháng tốt đi.”

​Trình Đại Hổ: “?”

​“Mẹ! Mẹ không được tàn nhẫn như vậy! Phẫu thuật xong thì con trai mẹ đâu còn là một người đàn ông nguyên vẹn nữa! Hu hu mẹ ơi!”

​“Mẹ đừng có tin lời gã đàn ông tâm cơ này! Anh ta với con thỏ nhà anh ta cùng một giuộc cả đấy, đứa nào đứa nấy đều thích giả bộ trà xanh tỏ vẻ yếu đuối! Mẹ ơi! Mẹ đừng để anh ta dắt mũi mà mẹ!”

​Tống Bạc Khê khẽ rũ mi mắt, nghiêng đầu dựa hẳn vào người tôi, giọng nói đượm ý cười: “Thế thì đợi anh đi công tác về rồi tính nhé.”

​Tôi: “Tất cả nghe theo anh.”

​Trình Đại Hổ phát điên nhảy dựng lên: “Con Đát Kỷ hồ ly tinh kia, mau nếm thử một đ.ấ.m của ông đây!”

Hoàn)

​Chính thức bước vào những ngày oi bức đỉnh điểm của mùa hè, đàn con của Tiểu Hoa cũng chào đời.

​Hôm đó Trình Đại Hổ bồn chồn cáu kỉnh lạ thường, cứ đè con thỏ ra cào cho mấy phát, cuối cùng hết cách tôi đành phải tách riêng hai đứa nó ra.

​Chờ mãi một lúc lâu, cô hàng xóm mới bước ra với vẻ mặt đầy áy náy: “Tiểu Hoa sinh rồi. Cơ mà mấy đứa nhỏ...”

​Cái đuôi của Trình Đại Hổ lập tức dựng đứng thẳng tắp: “Con của tui làm sao cơ?!”

​Tôi vội hỏi đỡ lời cho nó. Cô hàng xóm ấp úng muốn nói lại thôi, cuối cùng bảo: “Hay là mọi người vào tận nơi xem thử đi.”

​Trình Đại Hổ lao v.út vào trong trước tiên. Ngay sau đó, một tiếng thét thất thanh ai oán vang lên, nó lảo đảo phi ra ngoài, hai mắt ngấn lệ ôm c.h.ặ.t lấy chân tôi khóc không ra nước mắt.

​Tôi ngơ ngác: “?”

​Bên cạnh Tiểu Hoa là mấy bé mèo con yếu ớt đang thở từng nhịp khẽ khàng. Lớp lông tơ sau khi được mèo mẹ l.i.ế.m láp sạch sẽ bắt đầu xù bông lên — toàn là lông đen nhánh.

​Một màu đen tuyền thuần khiết không tì vết. Duy nhất có một bé lốm đốm, thì cũng là màu đen trắng xen kẽ.

​Tôi: “...”

​Chậc, cảm giác hoang đường này chẳng khác nào một cụ già neo đơn tám mươi tuổi còng lưng gánh sáu mươi gánh nước, đội cái nắng gay gắt đi bộ ra đầu làng tưới cho ruộng rau mầm, tưới đẫm xong xuôi mới ngớ người phát hiện ra mình vừa tưới nhầm ruộng nhà hàng xóm.

​Tống Bạc Khê: “... Nếu anh đoán không lầm, thì tác giả chắc là con mèo hoang ở dưới sân chung cư?”

​Tôi: “Chính nó chứ ai.”

​Gộp cả hai khu nhà lại thì cũng chỉ có duy nhất một con mèo đen ấy mà thôi.

​Trình Đại Hổ ôm c.h.ặ.t c.h.â.n tôi, cả thân hình mập mạp run rẩy lảo đảo như sắp ngất lịm đi vì sốc.

​Tôi dâng trào niềm xót thương vô hạn, vỗ vỗ vào cái m.ô.n.g tròn của nó an ủi: Kiếp làm mèo mà con, ngã ở đâu thì mình bắc bếp nướng thịt xiên ở đấy thôi.

​Sau khi về nhà, tôi hào phóng khui liền ba hộp pate thịt cho Trình Đại Hổ bồi bổ. Cu cậu ăn ngấu nghiến trông vui vẻ hẳn lên, ăn xong liền quẹt mỏ một cái:

​“Nút thắt trong lòng mà không gỡ được, thì mình đem nó thắt thành chiếc nơ con bướm xinh xinh.”

​Mãi về sau tôi mới vỡ lẽ, hóa ra nó với con thỏ đã bí mật bắt tay lập liên minh ngầm, cùng nhau kéo nhau xuống sân đập cho con mèo đen kia một trận nhừ t.ử thành hình chiếc nơ bướm thật.

​“Anh có đang nghe em nói không đấy?” Tôi hỏi Tống Bạc Khê qua màn hình video call.

​Hôm nay là tròn một tuần anh đi công tác xa.

​Bảy ngày không gặp, cảm giác dài dằng dặc tựa như một tuần lễ vậy.

​Tống Bạc Khê hình như đang đi bộ ngoài đường, sóng mạng chập chờn nên khung hình cứ rung rinh liên tục.

​“Anh đang nghe đây.”

​Tôi khẽ thở dài than thở: “Mỹ nữ lòng dạ mềm yếu mãi mãi chẳng giữ chân được chú cún con muốn chạy rong.”

​Khung hình bỗng chao đảo một nhịp, ánh đèn trần sáng rực rọi xuống đỉnh đầu anh. Trên ch.óp mũi Tống Bạc Khê lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng, làm nổi bật làn da trắng ngần trong trẻo. Đôi mắt anh cong cong ý cười, vẻ thanh lãnh thường ngày tan chảy như băng tuyết đầu xuân.

​Chỉ còn lại vẻ đẹp trai rạng ngời.

​Một vẻ đẹp khiến tim tôi không khỏi đập thình thịch, xao xuyến khôn nguôi.

​“Mỹ nữ mềm lòng ơi, em có thể mở cửa cho chú cún con này vào nhà được không?”

​Đầu óc còn chưa kịp xử lý thông tin thì đôi chân tôi đã nhảy tót xuống giường chạm thẳng xuống sàn.

​Trình Đại Hổ bị tiếng động gấp gáp của tôi đ.á.n.h thức, tiếng lòng ngái ngủ mơ màng bay vào tai tôi: “Có chuyện gì thế mẹ ơi?”

​Tôi đáp vội: “Bố con về rồi chứ sao!”

​Cánh cửa vừa bật mở, tôi liền lao thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của Tống Bạc Khê.

​Con thỏ kéo theo Trình Đại Hổ mắt nhắm mắt mở, cả hai đứa cùng tựa vào mép cửa ngơ ngác nhìn chúng tôi.

​Tôi vùi đầu vào n.g.ự.c anh, thì thào: “Cún con đẹp trai của em.”

​“Bà xã xinh đẹp, hì hì hì.”

​Tống Bạc Khê đưa cổ tay lên, khẽ vuốt ve cọ nhẹ vào lọn tóc mai của tôi.

​Hai kẻ mang não yêu đương va vào nhau, chắc chắn chính là đỉnh cao lãng mạn của thế giới này rồi!

​Hết

5 - Mèo Vàng Làm Đại Ca - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia