Tạ Vân Từ đột nhiên gọi tên ta trước mặt mọi người.
Hắn hỏi ta: “Bộ văn phòng tứ bảo này, nàng có muốn không?”
“Chỉ cần nàng thắng Thôi tiểu thư, ta sẽ tặng cho nàng.”
Cái đầu chậm hơn người khác của ta hiếm khi thông suốt một lần.
Tạ Vân Từ lại muốn khiến ta mất mặt.
Ta nhớ tới lời A tỷ.
Hắn ghét ta, nơi nơi nhằm vào ta.
Có lẽ là vì hắn ghét nhìn thấy cái bóng của chính mình trên người ta.
Trước kia ta cứ xoay quanh Tạ Vân Từ.
Trong lòng đầy mong chờ, muốn gặp hắn.
Nhưng sau khi gặp được hắn, ta lại sợ hãi, chỉ cần hắn hơi nhíu mày, ta liền không nhịn được co rúm lại, cuộn mình thành một cục.
Vì vậy, ta bình bình tĩnh tĩnh mở miệng: “Bộ văn phòng tứ bảo này, ta không…”
Hai chữ “cần nữa” còn chưa kịp nói ra.
Một bóng dáng thon dài đã phủ xuống trước mặt ta.
“Ta sẽ thay nàng tỷ thí.”
Ta kinh ngạc xoay người.
Người đến ngược sáng, ánh sáng ấm áp rơi trên gương mặt nghiêng của chàng, phác họa ra đường xương lập thể.
Trái tim ta rất thành thật phản ứng, đập càng nhanh hơn.
“A Lân?” Ta chớp chớp mắt, “Sao chàng lại ở đây?”
Chàng… chẳng phải là tiểu quan trong Xuân Phong Lâu sao?
Người đến bên môi gợn lên nụ cười dịu dàng nhàn nhạt.
Chàng vươn những ngón tay thon dài rõ khớp, vén lọn tóc dính bên môi ta ra.
“Vì quá nhớ thê chủ, đợi không được nàng đến tìm ta, nên không nhịn được mà đến tìm nàng trước.”
Nơi bị chàng chạm qua, như có ngọn lửa nhỏ cháy lên, tê tê ngứa ngứa.
A Lân thay ta tỉ thí với Thôi tiểu thư.
Ta ngay cả bánh cũng không ăn nữa, lo lắng thay chàng.
Thôi tiểu thư xuất thân thế gia, học vấn chẳng kém A tỷ chút nào.
A Lân chỉ là tiểu quan, chàng đẹp như vậy, có lẽ học chính là lấy sắc hầu người…
Nhưng kết quả cuối cùng, thơ phú A Lân làm ra lại hơn một bậc.
“Cầm lấy, thắng về cho nàng.”
“Không làm thê chủ mất mặt.”
Khóe môi chàng lười biếng treo nụ cười.
Nhét bộ văn phòng tứ bảo nặng trĩu vào lòng ta.
14
A Lân theo ta rời khỏi yến tiệc.
Dọc đường, ta ôm chiếc hộp gấm đựng văn phòng tứ bảo.
Khá nặng.
Dùng cũng không dùng được.
Ta suy nghĩ một lát, đưa hộp gấm cho chàng.
Chàng bật cười, trong mắt như có ánh sao lay động.
“Có phải không thích không?”
Ta ngẩn ra, chuyện gì cũng không lừa được đôi mắt của chàng!
Nếu ta và chàng oẳn tù tì, chắc chắn lần nào cũng thua.
Không cẩn thận, ta đã nói luôn lời trong lòng ra.
Gió thổi mây trôi tan.
Ánh trăng đổ xuống, soi rõ ràng vệt đỏ ửng trên mặt ta.
Chàng cúi người, nhéo nhéo b.úi tóc nụ hoa trên đầu ta.
Khẽ hỏi ta: “Muốn oẳn tù tì với ta sao?”
Ta đành gật đầu.
Nụ cười bên môi A Lân càng sâu hơn.
“Người thua phải ở bên người thắng cả đời.”
Ván cược này có chút kỳ lạ.
Ta và A Lân đứng dưới tàng cây oẳn tù tì.
Ánh trăng điểm trên mày mắt chàng, tựa như sắc đẹp rực rỡ đang tan chảy.
Ta thắng ba ván.
Chàng cũng thắng ba ván.
Không biết vì sao, ch.óp mũi ta hơi cay cay.
Ta nhỏ giọng nói: “Thật ra… chàng không cần nhường ta.”
Chàng giơ tay, lại nhéo nhéo b.úi tóc của ta.
“Không nhường, là cam tâm tình nguyện.”
“Miên Miên không phải vật đặt cược, nên không có thắng thua.”
“Ta ở bên nàng cả đời, nàng cũng ở bên ta cả đời.”
Bộ văn phòng tứ bảo thừa thãi kia bị ta bán đi.
Thứ nặng trĩu đổi thành tiền xong, tâm trạng ta cũng vui vẻ hơn nhiều.
Ta nắm bàn tay thon dài ấm áp của A Lân.
Mua rất nhiều thứ.
Bánh hoa đào, canh mơ chua hoa quế mà chàng từng nhắc trong thư… ta ăn hết một lượt.
Bụng căng tròn lên.
Đến sau đó chẳng ăn nổi gì nữa.
Người bên cạnh lấy khăn ra, dịu dàng lau khóe môi cho ta.
Chàng mua cho ta một con diều giấy.
Kiên nhẫn cầm tay dạy ta từng chút.
Làm thế nào mới có thể khiến nó bay cao, bay lên tận tầng mây.
Chẳng hề chê ta ngốc, chê ta học chậm.
Ta dựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c chàng.
Nhìn đến hoa cả mắt.
Không biết nên nhìn con diều giấy kia, hay nhìn chàng thì tốt hơn.
Đột nhiên, một trận gió thổi qua.
Dây diều đứt mất.
Con diều thanh loan kia mắc trên cành cây cao cao.
15
Ta đau lòng khó chịu nhìn con diều giấy mới mua mắc trên cây.
Gấp đến xoay vòng vòng.
Ngoài miệng chỉ có thể cố tỏ ra mạnh mẽ nói: “Không cần nữa…”
A Lân bảo ta chờ một chút.
Thân thủ chàng nhanh nhẹn, chớp mắt đã trèo lên cây, giúp ta lấy diều giấy.
Ta cố gắng mở to mắt chớp chớp.
Chỉ cần làm như vậy.
Những giọt nước mắt bên trong sẽ không rơi xuống.
Ta chỉ là hơi khó chịu muộn màng một chút.
Có so sánh rồi.
Mới phát hiện Tạ Vân Từ đối xử với ta tệ quá, tệ quá.
Hắn nói quân t.ử như ngọc được mài giũa, lời hay nết đẹp.
Không muốn vì ta làm bất kỳ chuyện gì vượt khuôn phép.
Ngay cả con mèo ta lén nuôi bị người ta đ.á.n.h bị thương.
Ta khóc lóc đi cầu xin Tạ Vân Từ cứu nó.
Tạ Vân Từ chỉ lạnh nhạt nhấc mí mắt.
“Sống c.h.ế.t có số, ta không cứu được nó…”
“Nó chỉ là một con súc sinh, muốn thì có thể mua rất nhiều, không cần thiết phải khóc thành ra như vậy.”
Ta mờ mịt luống cuống lau nước mắt.
Tạ Vân Từ thông minh như vậy, lại không hiểu có những thứ không thể thay thế.
A Lân giúp ta lấy được diều.
Cành cây lay động, làm rơi xuống đầy cây hoa nở.
Ta đứng bên dưới căng thẳng vô cùng.
Chàng giống như không nắm chắc, té một cái.
Từ trên cành cây ngã vào lòng ta.
Ừm…
Có hơi vụng về quá.
Ngay cả ta cũng có thể nhìn ra chàng cố ý ngã.
Nhưng dù nhìn ra rồi.
Ta vẫn sẽ không tự chủ được mà tiến lên.