Từ thuở còn bé, ta đã mang theo một thói quen chẳng mấy tốt đẹp: lời vừa nảy lên trong lòng còn chưa kịp đưa qua đầu óc cân nhắc, đôi môi đã nhanh hơn một bước mà thốt ra mất rồi.
Năm ấy, đường tỷ thường dựa vào chuyện tiểu muội của ta là con vợ lẽ mà kiếm cớ bắt nạt con bé.
Nhìn tiểu muội phải chịu ấm ức, ta liền hỏi thẳng đường tỷ, tổ phụ năm xưa cũng do thứ thất sinh ra, vậy trong mắt nàng, chẳng lẽ tổ phụ cũng là hạng người thấp kém hay sao?
Ai ngờ đúng lúc ấy, tổ phụ vừa đi ngang qua, không sót một chữ nào trong câu hỏi của ta.
Kết quả, đường tỷ bị phạt đủ hai mươi thước vào tay.
Ngay cả nhị thúc cùng nhị thẩm cũng phải tới từ đường quỳ liền hai đêm, tổ phụ mới dần nguôi cơn giận.
Về sau, ta được đưa vào Đông cung, trở thành trắc phi bên cạnh Thái tử.
Thái tử phi gần như chẳng có điểm nào đáng chê trách.
Nàng sinh ra xinh đẹp, dung mạo đoan trang, tính tình lại ôn hòa mềm mại, đến những món điểm tâm làm bằng tay cũng ngon đến mức khiến người ta nhớ mãi.
Chỉ có điều, dường như trời xanh đã ban cho nàng tất cả mọi thứ, riêng khả năng mở miệng đáp trả người khác thì lại quên mất.