Tôi cười giễu: “Vì sao cô bị cắt trợ cấp, trong lòng cô thật sự không biết sao? Lục Thành Châu không nói với cô à?”
Cô ta sững lại, bàn tay cứng đờ.
Rồi đột nhiên, khuôn mặt cô ta méo mó, điên cuồng lao tới muốn cào tôi: “Cô có tất cả rồi, tại sao còn phải cướp hết mọi thứ của tôi?! Cả Lục Thành Châu, cả trợ cấp cũng vậy!”
Tôi nhíu mày, ghét bỏ né sang một bên, lại vô tình ngã vào một vòng tay vững chắc.
Tôi ngẩng đầu lên, là Diễn Hưu.
“Sao anh lại ở đây?”
Anh ta bình tĩnh đáp: “Mẹ tôi đợi mãi không thấy cô đến, sợ có chuyện nên bảo tôi đi tìm.”
Tôi gật đầu: “Vậy đi thôi, đừng để dì Nguyễn chờ lâu.”
Diễn Hưu nghiêm túc nói với người lính gác cổng: “Sau này nếu cô ta còn tới, không cần thông báo nữa. Nếu còn gây rối trước cổng quân doanh, cứ giao thẳng cho công an xử lý.”
Tôi mặc kệ tiếng Tằng Uyển Uyển c.h.ử.i rủa cay độc phía sau.
Con người một khi làm sai, lúc nào cũng thích đổ lỗi cho người khác, chưa bao giờ chịu quay lại nhìn chính mình.
Vừa bước vào nhà dì Nguyễn, tôi lại không thấy bà đâu.
Tôi nghi hoặc quay sang hỏi Diễn Hưu: “Dì Nguyễn đâu? Không phải dì nói sẽ đợi tôi sao?”
Tai anh ta đỏ lên: “Có lẽ mẹ có việc đột xuất nên ra ngoài rồi.”
Tôi hiểu ý, chỉ cúi đầu im lặng.
Bỗng nhiên, anh ta đứng bật dậy, nghiêm túc nói:
“Đồng Đồng, năm nay anh 25 tuổi, là cán bộ cấp đoàn, lương tháng 78 đồng. Khi đi làm nhiệm vụ sẽ có thêm tiền thưởng, hiện tại anh đã tiết kiệm được 1.500 đồng.
Sau này nếu kết hôn, em không muốn sống cùng mẹ anh thì anh có thể xin nhà riêng.
Anh biết nấu cơm, giặt giũ, sau khi cưới việc nhà cứ giao cho anh.
Em muốn sinh con thì sinh, không muốn cũng không sao. Nếu bố mẹ anh thúc giục, anh sẽ tự xử lý ổn thỏa.”
Mặt tôi nóng bừng.
“Đơn xin kết hôn anh đã viết xong. Nếu em đồng ý, anh lập tức đi tìm lữ trưởng xin phê duyệt.”
Tôi cúi đầu, ấp úng: “Anh… để em nghĩ đã.”
Anh ta trầm giọng nói: “Những lời anh nói hôm nay, mãi mãi có hiệu lực. Anh sẽ yêu em như yêu Tổ quốc.”
Về đến nhà, tôi thấy Thẩm Duệ Chương và Thẩm Ngộ đang ủ rũ ngồi trên ghế sô pha.
“Bố, anh, có chuyện gì vậy? Sao hai người trông như mất sổ gạo thế?”
Tôi lo lắng bước lại gần.
Thẩm Duệ Chương ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe: “Bảo bối, bố không nỡ gả con đi!”
Thẩm Ngộ mặt mày đau khổ, than dài: “Tôi biết ngay cái tên đó không đơn giản mà!”
Tôi ngơ ngác: “Sao hai người biết được?”
Thẩm Duệ Chương hừ lạnh: “Còn chưa xin phép đã dám mơ cưới con gái của tôi, tưởng tôi dễ nói chuyện lắm sao?”
“Bố! Nhà họ Diễn ở ngay sát vách nhà mình mà!”
“Bố không quan tâm! Con không lấy chồng thì bố nuôi con cả đời!”
“Anh cũng nuôi em được.”
Tôi chẳng buồn để ý đến hai người họ nữa, xoay người về phòng.
Những lời Diễn Hưu nói cứ văng vẳng bên tai, khiến tôi lăn qua lăn lại trên giường mãi không ngủ được.
Trong mơ, toàn là hình bóng anh ta.
Sau buổi huấn luyện của đoàn văn công, tôi lại gặp Diễn Hưu.
“Lần thứ mười hai trong tuần này rồi đấy, anh không bận sao?”
Anh ta nghiêm túc đáp: “Lữ trưởng nói anh đã 25 tuổi, nên sớm giải quyết chuyện cá nhân.”
Tôi bực bội bước đi.
“Đồng Đồng!”
Tôi quay đầu, cau mày: “Lục Thành Châu? Anh tới đây làm gì?”
Anh ta ấp úng: “Anh nhớ em, nên đến tìm em.”
Tôi lạnh giọng hỏi: “Tằng Uyển Uyển đâu? Hai người không phải lúc nào cũng dính lấy nhau à?”
“Đừng nhắc đến cô ta nữa! Nếu không phải cô ta cố ý khiêu khích ly gián, chúng ta đã kết hôn rồi!”
Anh ta bày ra vẻ si tình.
“Đủ rồi! Chúng ta đã nói rõ từ lâu, tránh xa tôi ra!”
“Đồng Đồng, chẳng phải em cố ý đến quân khu nơi bố anh có quan hệ sao? Em đang ám chỉ anh đến tìm em đúng không?”
Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt khó tin: “Anh có từng nghĩ bố tôi cũng ở đây không? Anh tôi cũng ở đây không?”
Anh ta lộ vẻ hoang mang.
Tôi khoác tay Diễn Hưu bên cạnh: “Giới thiệu một chút, đây là hôn phu của tôi.”
Lục Thành Châu lảo đảo lùi một bước, lẩm bẩm: “Không thể nào! Em làm vậy chỉ để chọc tức anh đúng không?”
Anh ta giơ tay định kéo tôi.
Diễn Hưu bước lên một bước, nhấc anh ta ra xa: “Cư xử cho đúng mực với hôn thê của tôi.”
Không xa truyền tới tiếng bước chân dồn dập.
Hai người lính chạy tới, khống chế Lục Thành Châu.
“Cảm ơn Đoàn trưởng Diễn. Lục sư trưởng đã bị bắt vì tội tham ô. Chúng tôi đến đây để trục xuất Lục Thành Châu.”
Lục Thành Châu vùng vẫy, gào lên: “Đồng Đồng! Cầu xin em nói giúp với chú Thẩm, bảo ông ấy cứu bố anh! Anh đồng ý cưới em!”
Tôi nghiêm túc nói với hai người lính: “Mau đưa anh ta đi đi, nói nhảm nhiều quá.”
Tôi nhìn Lục Thành Châu, cười mỉa: “Sao? Không cam lòng à?”
Anh ta sững người, quay đầu bỏ chạy.
Tôi khó hiểu: “Anh ta chạy đi đâu vậy?”
Diễn Hưu chậm rãi đáp: “Đi tìm lữ trưởng xin giấy kết hôn.”
Một tháng sau.
Bố tôi báo tin, sau khi cha của Lục Thành Châu bị bắt vì tham ô, nhà họ Lục hoàn toàn sụp đổ.
Lục Thành Châu bị trục xuất về đội Thanh Phong.
Anh ta không chịu nổi cú sốc, ngày ngày oán hận Tằng Uyển Uyển.
Hai người giằng co đến mất kiểm soát, cuối cùng g.i.ế.c c.h.ế.t lẫn nhau.
Tôi nhướng mày, nhẹ nhàng lắc đầu.
Coi như một món quà cưới ngoài ý muốn.
“Bố, anh, hai người đã chuẩn bị bài phát biểu trong lễ cưới của con chưa?”
Thẩm Duệ Chương và Thẩm Ngộ ôm nhau khóc rống.
Hết.