NHỜ MIỆNG SẮC BƯỚC LÊN MÂY, CON ĐƯỜNG THANH VÂN CỦA TRẮC PHI ĐÔNG CUNG
Cái miệng của ta từ trước đến nay luôn nhanh hơn đầu óc một bước, nhiều khi trong đầu còn chưa kịp cân nhắc xem câu ấy có nên nói hay không thì lời đã tự nhiên bật ra khỏi miệng.
Cũng vì tính tình ấy mà năm bảy tuổi, chỉ một câu nói của ta đã khiến đường tỷ bị đánh hai mươi thước phạt vào lòng bàn tay, còn liên lụy nhị thúc nhị thẩm phải quỳ trong từ đường suốt hai đêm mới khiến tổ phụ nguôi giận.
Hôm ấy, đường tỷ mắng tiểu muội là con do thiếp thất sinh ra, lời lẽ mang đầy vẻ khinh miệt. Ta nghe xong nhất thời không nhịn được, gần như chẳng cần suy nghĩ đã lập tức hỏi ngược ngay trước mặt nàng:
“Tổ phụ chẳng phải cũng là con thứ sao? Theo lời tỷ nói, vậy tổ phụ cũng thấp hèn à?”