01
Nghe cung nhân đọc xong thánh chỉ, ta hoảng hốt ngẩng đầu nhìn cha mẹ và ca ca.
Trên mặt họ chẳng có vẻ gì là bất ngờ.
Tỷ tỷ thì quỳ ngay sau lưng họ, cúi đầu rũ mắt.
Bọn họ đã sớm biết sẽ có màn kịch ngày hôm nay.
Đầu ta ong lên, trái tim thoắt cái lạnh đi một nửa.
Ta vốn tưởng họ chỉ thiên vị, nào ngờ họ chán ghét ta đến mức muốn đem con gái ruột, muội muội ruột dâng cho người khác.
Vị công công truyền chỉ cười tủm tỉm đưa thánh chỉ đến trước mặt ta.
"Chúc mừng nhị tiểu thư, nhị tiểu thư mau mau tiếp chỉ tạ ơn đi."
Ta trầm mặc nhìn đạo thánh chỉ kia.
Trưởng công chúa tính tình quái gở, làm việc hoang đường, nam sủng trong phủ bà ấy thay
hết người này đến người khác, người trong kinh thành ai ai cũng biết.
Ta cách đây không lâu vừa bị hủy bỏ hôn ước, nay lại thành con gái của Trưởng công chúa, sau này muốn bàn chuyện cưới xin lại càng khó như lên trời.
Chuyện này, cha mẹ và ca ca đều rõ ràng nhưng họ không thốt ra lấy nửa lời.
Thấy ta chậm chạp không tiếp chỉ, ca ca đè thấp giọng: "Đừng vì muội mà liên lụy cả phủ."
Bọn họ căn bản không định cho ta cơ hội từ chối.
Ta gượng cười, kiên quyết nhận lấy thánh chỉ.
"Thần nữ, dập đầu tạ hoàng ân!"
Tình thân mà ta coi trọng, chẳng qua cũng chỉ là thứ người khác có thể tùy tiện vứt bỏ.
02
Sau khi tiễn cung nhân đi, trong sảnh đường là một mảnh trầm mặc.
Có lẽ trong lòng cha ít nhiều cũng thấy áy náy, ông lên tiếng: "Trưởng công chúa thân phận tôn quý, cất nhắc con làm con gái, đây là ân điển mà người khác có cầu cũng chẳng được."
Ta nhếch khóe môi: "Cha nói phải."
Thấy ta hiếm khi ngoan ngoãn phục tùng như vậy, cha hài lòng gật đầu.
Ta cúi đầu hành lễ: "Nếu đã vậy, nữ nhi xin phép về dọn dẹp đồ đạc."
Sắc mặt mẹ hơi đổi, bà nắm c.h.ặ.t lấy tay ta: "Chuyện này, cũng không cần vội thế đâu."
Rốt cuộc bà vẫn không nỡ, nhìn sang cha: "Trưởng công chúa chắc hẳn không gấp gáp lúc này, lễ còn chưa qua, nghi thức còn chưa làm. A Ngu tuy làm con thừa tự cho bà ấy, nhưng suy cho cùng vẫn là con gái chúng ta..."
Cha thở dài.
Tỷ tỷ đỏ hoe mắt, lấy tay áo che mặt: "Nếu cha mẹ không nỡ, hay là để con đi cho! Muội muội mới từ trang t.ử về được ba năm, con đã hầu hạ bên cha mẹ mười sáu năm, hãy để muội muội ở lại bầu bạn thêm với cha mẹ."
Mẹ nghe vậy lập tức hất tay ta ra, ôm lấy tỷ tỷ rơi lệ: "Thế sao được? Con là tâm can bảo bối của mẹ mà!"
Ca ca nhíu mày: "Nói gì vậy? Thánh chỉ đã hạ, mệnh vua há có thể nói đổi là đổi?"
Dù ta đã từng chứng kiến những cảnh tượng tương tự vô số lần, trong lòng vẫn khó tránh khỏi nhói đau.
Trong cái nhà này, ta mãi mãi là kẻ thừa thãi. Từng câu từng chữ của họ, tựa như l/ăng tr/ì, c/ắt đi từng kh/úc r/uột rà m/áu m/ủ của ta thuộc về cái nhà này.
Ta kìm lòng cười lạnh: "Được thôi, nếu tỷ tỷ đã bằng lòng, chúng ta hãy cùng nhau tới phủ Trưởng công chúa cầu xin."
"Trưởng công chúa đã có thể dùng minh châu làm tín vật giao cho mẹ định đoạt, chưa biết chừng có thể châm chước thay đổi."
Tỷ tỷ không ngờ ta lại nói như vậy, lập tức ngẩn người. Vẻ chột dạ trong mắt mẹ lóe lên rồi biến mất.
Bà chắn trước mặt tỷ tỷ, quay sang oán trách ta: "Từ lúc con về đã luôn muốn giành giật đồ của tỷ tỷ con, nay cả hai viên minh châu đều cho con rồi, con còn có gì không hài lòng?"
Ta tự giễu cười: "Con có tư cách gì mà không hài lòng?"
"Đủ rồi!" Cha nghiêm giọng ngắt lời cuộc đối thoại của chúng ta: "Ồn ào cãi vã, còn ra thể thống gì nữa!"
Mẹ và tỷ tỷ ôm nhau khóc thút thít, ca ca không nói một lời.
Ta không muốn xem tiếp màn kịch mẫu t.ử tình thâm của bọn họ nữa, lẳng lặng xoay người rời đi.
03
Sau khi ta về phòng, nha hoàn đưa tới không ít đồ.
"Nhị tiểu thư, đây đều là lão gia đặc biệt sai người mang từ khố phòng đến cho người."
Chẳng qua là cha lo lắng khi ta đi gặp Trưởng công chúa ăn mặc không đủ thể diện, làm mất mặt Tưởng phủ.
Ta nhặt lên một cây trâm ngọc khắc hoa sen trong số đó.
Cây trâm ngọc này vốn có hai chiếc.
Một chiếc khắc hoa sen, một chiếc khắc cá nhỏ.
Lúc ca ca mang hai cây trâm về, tỷ tỷ bảo để ta chọn trước, ta liếc mắt một cái đã ưng ngay cây khắc cá nhỏ.
Ai ngờ quay đầu lại, tỷ tỷ liền nói với mẹ: "Mẹ xem, con cá nhỏ này thú vị biết bao."
"Thích thì đeo đi."
Mẹ không cần suy nghĩ liền cắm cây trâm hoa sen còn lại lên đầu ta.
"Vậy A Ngu đeo cây này, tỷ muội một đôi, đẹp biết mấy."
Ta mím môi, thu bàn tay trống rỗng lại nói: "Con muốn cây có con cá nhỏ kia."
Mẹ và ca ca còn chưa kịp lên tiếng, tỷ tỷ cúi đầu nhét cây trâm cá nhỏ vào tay ta.
"Không sao, A Ngu muốn thì cho A Ngu tất cả."
Mẹ nghe vậy liền nhíu mày: "Sao có thể cho nó cả hai được? A Ngu, con không được ích kỷ như vậy."
"Con không có, con chỉ là..."
"Được rồi." Ca ca ngắt lời ta: "Mỗi người một cây, không lấy thì cất vào khố phòng."
Cuối cùng tỷ tỷ giữ lại trâm ngọc cá nhỏ, cây trâm hoa sen trên đầu ta bị đưa vào khố phòng.
Chuyện như vậy không chỉ một lần.