Không còn ai dám dị nghị.
Sau khi đăng cơ, Lý Hạc không chỉ một lần muốn ta đổi một thân phận khác để vào cung ở bên hắn.
Vĩnh nhi rốt cuộc mang huyết mạch của ai, ngay cả ta cũng không thể khẳng định.
Lý Hạc biết rõ chuyện năm ấy, lại chưa từng hỏi một lần.
Hắn vẫn coi Vĩnh nhi như con ruột.
Nhưng chuyện vào cung, lần nào ta cũng từ chối.
Sau này hắn tức giận, ta cũng không sợ.
Một mặt ta có thể cảm nhận được tình ý hắn dành cho ta.
Mặt khác ta biết hắn cũng kiêng dè Đại Trưởng công chúa đã có quyền lực.
Ngôi vị hoàng đế của Lý Hạc, ở một mức độ nào đó, chỉ là kết quả của sự tranh đấu giữa các thế lực.
Vì thế nếu muốn thật sự đứng trên đỉnh cao của cả hoàng triều, nắm quyền lực tuyệt đối.
Giai đoạn đầu hắn buộc phải thỏa hiệp, bồi dưỡng thế lực thuộc về mình.
Mà muốn nhanh ch.óng lấy được sự tin tưởng của các bên, liên hôn chính là lựa chọn tốt nhất.
Cho nên bất kể hắn có muốn hay không.
Hắn rất nhanh sẽ có hoàng hậu.
Có hậu cung.
Mà ta không muốn bị nhốt trong chiếc l.ồ.ng son ấy.
Không muốn vui buồn của mình chỉ dựa vào ân sủng của người khác.
Sống như vậy còn có ý nghĩa gì?
Sau này có lẽ thật sự hiểu quyết tâm không vào cung của ta.
Hắn tức đến giày vò ta mấy đêm liền.
Ta sợ mang thai.
Ngày nào cũng bảo Chu ma ma xoa bóp tránh t.h.a.i cho ta.
Có một lần bị hắn nhìn thấy.
Hắn tức đến rất lâu không tới tìm ta.
Nhưng lại tìm cho phụ thân ta một chức quan ngoại nhiệm.
Bảo ông dẫn cả nhà cút đi.
Có điều ta xin chỉ giữ tiểu muội lại.
Kiếp trước vì huynh trưởng đắc tội người khác, phụ mẫu ta gả nàng cho đối phương để bồi tội.
Ngày tháng chẳng tốt đẹp gì.
Đời này ta đã ra tay trước, giúp huynh trưởng tránh tai họa ấy.
Khiến nàng không đi lại con đường cũ.
Nhưng đợi tất cả cùng phụ thân tới nơi nhậm chức.
Ai biết bọn họ còn có thể làm ra chuyện táng tận lương tâm nào?
Không thể không nói, Lý Hạc thật sự rất thú vị.
Ngoài mặt hắn đổi chức cho phụ thân ta.
Lại lấy danh nghĩa năm đó ta từng cứu hắn.
Cho nên sau khi đưa phụ thân đi, hắn lại thưởng cho ta một đống đồ.
Đương nhiên cũng có thể vì Lễ bộ bắt đầu chọn hoàng hậu cho hắn.
Hắn cảm thấy có lỗi với ta.
Nhưng hắn nghĩ nhiều rồi.
Ta ước gì hắn có thể ngồi trên vị trí ấy thật lâu, thật vững.
Sao lại tìm hắn gây chuyện?
Tuy trong lòng nghĩ vậy, ngoài mặt ta vẫn phải giả vờ.
Thỉnh thoảng vô tình để lộ một chút đau lòng cho hắn nhìn.
Như vậy hắn sẽ càng áy náy.
Đương nhiên ta cũng biết, sự áy náy của hắn không thể kéo dài mãi.
Dù sao hắn là đế vương.
Sau này ta tìm cho Phó Bảo Châu một nhà chồng không tệ.
Bản thân nàng cũng rất hài lòng.
Ta liền chuẩn bị cho nàng một trăm hai mươi gánh hồi môn.
Nở mày nở mặt gả nàng đi.
Nói ra cũng là ý trời.
Tháng thứ hai sau khi Phó Bảo Châu xuất giá, Phó Đình Chương tắt thở.
Nếu ông c.h.ế.t sớm hơn hai tháng, Phó Bảo Châu còn phải thủ hiếu ba năm.
Không lâu sau khi Phó Đình Chương c.h.ế.t là đại hôn của Lý Hạc.
Có lẽ áy náy đã tới cực điểm.
Hắn vậy mà muốn nâng tước cho Vĩnh nhi, phong con bé làm An Quốc công, còn định thu xếp để tước Ninh An hầu sau này do một chi thích hợp trong Phó thị kế tục.
Đồng thời hắn còn muốn phong cho ta một thân phận cáo mệnh siêu phẩm.
Ta từ chối.
Ta còn muốn yên yên ổn ổn sống vài ngày tốt đẹp.
Không muốn trở thành bia ngắm.
Có lẽ hắn cũng biết bây giờ căn bản không thể bảo vệ ta và con chu toàn.
Sau đại hôn, hắn rất ít tới tìm ta.
Đương nhiên ta cũng vui vẻ thanh nhàn.
Ngày tháng ung dung tự tại.
Nhưng nói ra cũng kỳ lạ.
Đế hậu thành hôn năm năm không có con.
Hơn mười phi tần trong hậu cung cũng không ai mang thai.
Khiến cả triều đình rơi vào một vòng hoảng loạn mới.
Vì muốn chứng minh mình không có vấn đề, Lý Hạc tìm ta.
Bảo ta sinh cho hắn một nhi t.ử.
Nói thật.
Hắn đột nhiên xuất hiện đúng lúc ta đang thưởng thức một nhạc sư dung mạo đẹp đẽ.
Ít nhiều có chút bất lịch sự.
Sau đó hắn nói với ta.
Bất kể hoàng hậu hay phi tần, hắn chưa từng chạm vào một ai.
Hắn biết không ít người vào cung đều là bất đắc dĩ.
Vì thế đã thỏa thuận tương lai với họ.
Chỉ cần họ giúp hắn mau ch.óng ổn định triều đình.
Nhiều nhất mười năm.
Hắn sẽ sắp xếp thân phận, đưa họ rời đi.
Vị đế vương trẻ tuổi cởi bỏ sát khí toàn thân.
Lại đỏ mắt trước mặt ta.
“Tỷ tỷ.”
“Ngoài tỷ ra, ta không muốn cũng không thể ở bên ai khác.”
“Tỷ nhẫn tâm nhìn ta bị đám lão già đó chỉ vào mũi mắng sao?”
Vì tiểu cữu cữu đã trở thành Hộ bộ Thị lang.
Mỗi lần tới thăm ta, khó tránh nhắc một số chuyện về Lý Hạc.
Vì thế ta biết năm năm qua Lý Hạc gần như chưa từng ngủ một giấc trọn vẹn vì muốn hoàn toàn nắm triều đình.
Cũng biết dáng vẻ chật vật khi hắn bị Ngự sử chỉ thẳng vào mũi mắng trên triều.
Nhất thời ta lại có chút đau lòng.
Sau này bị hắn quấn đến không còn cách nào.
Ta lại m.a.n.g t.h.a.i con của hắn.
Sau khi xác nhận có thai, ta lập tức lấy cớ bệnh cũ tái phát, rời kinh tới một biệt trang kín đáo tĩnh dưỡng.
Cùng lúc đó, hoàng hậu theo kế hoạch tuyên bố có thai.
Thái y phụ trách t.h.a.i án và cung nhân thân cận trong tẩm điện đều là người Lý Hạc có thể tuyệt đối tin tưởng, nên từ đầu đến cuối không để lộ sơ hở.
Mười tháng sau, ta sinh một đôi long phượng thai.
Ngay trong đêm, nhi t.ử được bí mật bế về cung, nuôi dưới gối hoàng hậu và đối ngoại nhận là con do hoàng hậu sinh ra.
Nữ nhi ở lại bên ta.
Đợi ta trở về kinh, bên ngoài chỉ biết nàng là cô nhi ta nhặt được trên đường đi lễ Phật.
Sau này vì hoàng hậu nói một câu có duyên với ta.
Ta thường xuyên dẫn nữ nhi vào cung đoàn tụ với nhi t.ử.
Lại năm năm sau.
Lý Hạc cơ bản đã có thể hoàn toàn khống chế triều đình.
Cùng lúc ấy, những phi tần trong hậu cung muốn rời đi bắt đầu lần lượt “bệnh c.h.ế.t”.
Hoàng hậu cũng “bệnh c.h.ế.t” vào năm Thái t.ử tám tuổi.
Lý Hạc nói người trong lòng nàng đang đóng quân trấn thủ Mạc Bắc.
Nàng đi tìm hắn rồi.
Nhưng hậu cung của Lý Hạc có người muốn rời đi.
Cũng có người không biết tiền đồ ở đâu, thà ở lại trong cung hưởng vinh hoa phú quý.
Bởi ta vẫn luôn không muốn vào cung.
Lý Hạc vô cùng phiền não.
Ngày đêm mong Thái t.ử mau lớn.
Cuối cùng khi đứa trẻ mười bốn tuổi, hắn trực tiếp giả c.h.ế.t, truyền giang sơn cho con.
May mà đứa trẻ ấy chững chạc lại có năng lực.
Là người có thể gánh việc.
Thêm vào đó, Vĩnh nhi, trưởng nữ của ta, vẫn dùng thân phận nam t.ử đã được giữ kín từ nhỏ để tham gia khoa cử, nhập sĩ, rồi trở thành cánh tay trái cánh tay phải của đệ đệ.
Biết bí mật của nàng chỉ có số ít người thân cận nhất.
Vì thế Thái t.ử không phải chiến đấu một mình.
Lý Hạc liền dẫn ta và tiểu nữ nhi ra biển du ngoạn.
So với làm hoàng đế, hắn thích buôn bán hơn.
Mà ta cũng vừa hay đã chán cuộc sống ngày nào cũng giống ngày nào.
Muốn đi khắp nơi nhìn ngắm.
Đời người mà.
Có quá nhiều khả năng.
Luôn phải nếm thử hết mới thú vị.
HẾT