Nàng mới sai người đào chuyện ấy ra để chặn miệng Lưu thị.

Lưu thị quả thật đủ ác.

Trực tiếp phóng một mồi lửa thiêu c.h.ế.t ba mẹ con kia.

Ép Phó Đình Chương cầm kiếm đuổi theo c.h.é.m bà, bắt bà đền mạng.

Phó Trình Thù đứng giữa hòa giải.

Lại luôn bảo Lưu thị xin lỗi phụ thân hắn.

Nói bà không nên xúc động như vậy.

Lưu thị suýt bị tức điên.

Trở tay tát Phó Trình Thù một cái.

Hỏi hắn có biết bà làm tất cả vì ai không.

Tóm lại, cả Hầu phủ vì chuyện ấy mà gà bay ch.ó chạy rất lâu.

Cho tới khi Lưu thị bệnh c.h.ế.t.

Phó Đình Chương trúng phong.

11

Hiện giờ đúng như ta dự liệu.

Lưu thị căn bản không để ý ta thỉnh an.

Đương nhiên mục đích chính ta tới đây chỉ là nói với bà:

“Ở nhà, mẫu thân tuy từng dạy con xem sổ sách.”

“Nhưng loại sổ sách phức tạp như Hầu phủ thì con chưa từng trải qua.”

“Cho nên tiểu cữu cữu đã đưa cho con hai người trợ giúp.”

“Con dâu tới báo trước với mẫu thân một tiếng.”

Ta thấy không ít người trong viện đều nghe thấy.

Mà Lưu thị vẫn đang giả c.h.ế.t.

Ta cũng không để ý bà nữa, xoay người rời đi.

Tiểu cữu cữu điều cho ta mấy trướng phòng tiên sinh đặc biệt giỏi tính sổ trong cửa hàng của ông.

Có bọn họ ở đây, chút bẩn thỉu của Hầu phủ rất nhanh sẽ bị lật tung.

Đời này ta không định lo khoản thiếu hụt của Hầu phủ.

Nhưng phồn hoa của Hầu phủ không thể tan.

Vậy chỉ có thể để Lưu thị và Phó Đình Chương lấp vào.

Còn ta chỉ cần tra ra lỗ hổng trong sổ sách.

Lại đ.â.m chuyện Phó Đình Chương nuôi ngoại thất ra trước mặt Lưu thị.

Nghĩ tới lúc ấy, bà sẽ cho ta một đáp án hài lòng.

Sau giờ Ngọ hôm đó, Phó Trình Thù tỉnh lại.

Ta tới thăm hắn.

Hắn đang ngây ngốc nhìn đỉnh màn.

Ta nói chuyện.

Hắn cũng không phản ứng.

Ngồi một lát, ta suy nghĩ thấy mình đã làm đủ dáng vẻ.

Liền dặn tiểu tư chăm sóc hắn cho tốt rồi rời đi.

Hai ngày sau, người của tiểu cữu cữu giúp ta sắp xếp toàn bộ sổ sách mười năm gần đây của Hầu phủ.

Năm nào thu vào bao nhiêu.

Chi ra bao nhiêu.

Giá hàng năm ấy thế nào.

Tất cả đều được liệt kê.

Chỉ cần nhìn một cái đã thấy được chỗ mờ ám.

Ta cũng không chờ thêm.

Mang sổ sách tới viện Lưu thị.

Vừa hay hôm nay tiểu cữu cữu còn bỏ số tiền lớn mời tới cho ta một vị trướng phòng tiên sinh rất nổi tiếng trong kinh thành.

Có lẽ không ngờ ta vừa ăn cơm xong đã tới tìm.

Sắc mặt Lưu thị đầy mất kiên nhẫn.

Nhưng còn chưa đợi bà mở miệng, ta đã lau nước mắt.

“Mẫu thân, con không quản được sổ sách Hầu phủ!”

“Trên sổ sạch sẽ không một tì vết.”

“Nhưng con dâu tra kỹ mới phát hiện đâu đâu cũng là lỗ hổng.”

“Hơn nữa Hầu phủ bên ngoài lại đã nợ tới tám vạn lượng bạc.”

“Chuyện này phải làm sao?”

Lưu thị sửng sốt.

“Nói bậy!”

“Tước sản Hầu phủ mỗi năm có sáu vạn lượng bạc.”

“Sao có thể mắc nợ?!”

Ta bắt được vẻ kinh ngạc thoáng qua trong mắt bà.

Có lẽ bà không ngờ ta nhanh như vậy đã sờ rõ đáy Hầu phủ.

Nhưng ta không thuận theo bà.

Ta kinh ngạc nói:

“Mẫu thân đừng nói đùa.”

“Từ sáu năm trước, tước sản Hầu phủ đã năm sau kém năm trước.”

“Năm ngoái thậm chí chưa tới một vạn lượng.”

“Trong sổ sách ghi rõ ràng.”

Nói xong, ta đưa một quyển sổ cho bà.

Bà lại ngoài mạnh trong yếu, hất tay ta ra.

“Ngươi biết gì!”

“Ai cũng biết nhà mẹ đẻ ngươi nghèo khó.”

“Chắc chưa từng thấy nhiều bạc như vậy nên hoa mắt.”

“Đến sổ cũng tính không rõ.”

“Hầu phủ cưới ngươi về còn có ích gì?”

Ta thở dài.

“Con biết mẫu thân sẽ không tin.”

“Cho nên đã mời tiên sinh bên ngoài tới tính lại.”

Ta dừng một chút rồi tiếp tục:

“Đúng rồi.”

“Tiên sinh dẫn đầu họ Đỗ.”

“Mẫu thân có lẽ cũng từng nghe tên.”

“Ông ấy tên Đỗ Linh.”

“Từng làm lão trướng phòng ở Kế tướng phủ mười lăm năm.”

“Cũng coi như đồng liêu với tiểu cữu cữu của con.”

“Nghe nói thuật tính toán vô cùng lợi hại.”

“Mẫu thân biết ông ấy chứ?”

Sắc mặt Lưu thị càng nghe càng khó coi.

Ta không biết bà có thật sự quen Đỗ Linh hay không.

Nhưng nhất định biết trọng lượng của một người từng làm việc ở Kế tướng phủ.

Đó là một nhóm người có thể thống kê tiền tài cả thiên hạ.

Mấy quyển sổ của một Ninh An Hầu phủ nhỏ bé, sao có thể tính sai?

Lưu thị gượng cười.

“Chỉ mấy quyển sổ cũ.”

“Sao phải làm lớn chuyện, mời cả người từ Kế tướng phủ?”

Ta giả vờ lau nước mắt.

“Chẳng phải sợ mẫu thân không tin sao?”

“Lại bị người xúi giục.”

“Rồi cho rằng con mắt cạn đến mức chỉ trong ba ngày đã trộm mấy chục vạn lượng bạc của Hầu phủ.”

Nghe vậy, mặt Lưu thị giật giật.

Tước sản Hầu phủ suy giảm.

Khoản thiếu hụt trên sổ.

Bà hiểu rõ hơn bất kỳ ai.

Nhưng bà không biết vì sao lại thành như vậy.

Vì thế gấp gáp tìm một kẻ thế tội.

Không ngờ ta khó đối phó như vậy.

Nhất thời bà hoàn toàn không thể nắm ta trong tay.

Nói xong, ta bảo Chu ma ma đưa toàn bộ sổ sách cùng đối bài Hầu phủ cho Lưu thị.

“Mẫu thân.”

“Con dâu mới vào Hầu phủ, năng lực nông cạn.”

“E rằng khó đảm đương trách nhiệm trung quỹ.”

“Sau này còn mong mẫu thân chỉ bảo nhiều hơn.”

Nói xong, ta hành lễ với Lưu thị.

Bà có chút sốt ruột.

“Ngươi… ngươi có ý gì?”

“Mẫu thân cần gì bắt con dâu nói thẳng như vậy?”

“Khoản thiếu hụt Hầu phủ quá lớn.”

“Sổ sách lại được làm tinh xảo như thế.”

“Nhất định có người cố ý.”

“Con dâu không có năng lực lấp khoản thiếu hụt.”

“Cũng không có bản lĩnh đối đầu với người đó.”

“Đương nhiên không dám nhận việc.”

“Còn mong mẫu thân thông cảm.”

Lời ta nói không tính là kín đáo.

Hy vọng Lưu thị chưa ngu đến mức đó.

Nghe vậy, bà sững người.

Thật ra bà cũng không biết vì sao Hầu phủ từng ngày trôi qua lại thiếu hụt đến mức này.

Cuộc sống rõ ràng vẫn giống trước.

Hầu phủ cũng chưa từng mua thêm vật lớn gì.

Không từng chi khoản tiền khổng lồ nào.

8 - Minh Lang - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia