Trên người tôi không chảy dòng m á u của nhà họ Kiều.

Nhận ra tâm trạng tôi sa sút, Kiều Thư thở dài một hơi.

Giọng điệu cũng dịu xuống.

“Kiều Dụ, em đừng trách chị nói khó nghe. Chị cũng chỉ muốn tốt cho tất cả mọi người.”

Cô ấy chỉ về phía bố mẹ đang đứng cách đó không xa:

“Em nhìn đi, mắt mẹ đã khóc sưng cả lên, cánh tay bố cũng bị thương rồi. Nếu em còn do dự, có thể sẽ không kịp nữa.”

Tôi nhìn vào đôi mắt chân thành của cô ấy.

Trong lòng thậm chí chẳng dấy lên chút gợn sóng nào.

Từ nhỏ đến lớn vẫn luôn như vậy.

Mỗi khi xảy ra chuyện gì, lựa chọn đầu tiên của họ luôn là hy sinh tôi.

Tôi đã sớm trở nên tê dại.

Tôi nghe thấy giọng nói của chính mình, rất khẽ:

“Em biết rồi.”

Vẻ mặt Kiều Thư lập tức thả lỏng: “Thật sao?”

“Ừm, em sẽ cân nhắc.”

“Không phải cân nhắc, mà là nhất định phải làm, hiểu chưa?”

Tôi cố nén nước mắt, ngắt lời cô ấy: “Em phải quay lại rồi. Chị cũng không muốn anh ta đột nhiên nổi giận rồi g i ế t hết tất cả chúng ta chứ?”

Kiều Thư đành nuốt những lời còn lại xuống.

Lạc Nhĩ vẫn đứng yên tại chỗ, vẻ mặt không chút biểu cảm.

Tư thế cũng chẳng khác gì lúc tôi rời đi.

Thấy tôi quay lại, anh không hỏi một câu nào, trực tiếp nắm tay tôi rồi đi.

Tôi lẽo đẽo bước theo Lạc Nhĩ.

Trong đầu không nhịn được mà nghĩ:

Kiều Thư nói nếu rời khỏi anh, tôi sẽ c h ế t.

Nhưng ở lại bên cạnh anh, chẳng lẽ tôi sẽ không c h ế t sao?

Những dòng bình luận lướt qua:

【Cô em gái đáng thương quá, lại bị ép buộc bằng đạo đức rồi.】

【Kiều Thư thật sự độc ác. Bảo em gái mình đi trộm tín vật, sao cô ta không tự đi?】

【Vì đại boss đâu có bảo vệ cô ta. Cô ta mà đi thì khác gì tự tìm c h ế t.】

【Nhưng có ai từng nghĩ đến một vấn đề không… Đại boss là chủ nhân trang viên, tín vật chắc chắn đang ở trong tay anh ta chứ? Trộm đồ của anh ta thì có khác gì tìm c h ế t đâu?】

【Vậy chẳng phải Kiều Thư đang bảo cô em gái đi c h ế t sao?】

【Cũng không thể nói như vậy được. Nhỡ đâu thành công thì sao? Cả gia đình cùng sống sót rời khỏi đây, cô em gái cũng coi như c h ế t có ý nghĩa.】

Khi dòng bình luận cuối cùng lướt qua, bước chân tôi khựng lại.

Lạc Nhĩ nhận ra, liền dừng bước nhìn tôi.

“Có chuyện gì?”

“Không… không có gì.”

Tôi cúi đầu, tiếp tục bước đi.

C h ế t có ý nghĩa.

Một cách nói thật hay.

Nhưng tại sao…tôi lại chẳng muốn c h ế t chút nào?

Lạc Nhĩ dẫn tôi tùy ý đi dạo trong tòa trang viên rộng lớn.

Suốt dọc đường, anh không nói một lời.

Tôi lén nhìn anh, cứ cảm thấy tâm trạng anh dường như không được tốt.

Ngay cả khi g i ế t những thứ quái dị, anh cũng chỉ giải quyết qua loa.

Hoàn toàn không giống trước đây, chẳng những không xách chúng lên để dọa tôi nữa.

Tôi rất muốn hỏi anh có chuyện gì.

Nhưng quan tâm đến tâm trạng của một đại boss quả thực có hơi nực cười.

Nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn quyết định thôi.

Tôi không lên tiếng, Lạc Nhĩ lại là người chủ động mở lời trước.

“Cái tên Thẩm Xác đó, em từng cười với hắn chưa?”

Tôi ngẩn người: “Hả?”

Nhưng sau đó vẫn phản ứng lại rồi chậm chạp gật đầu.

Sắc mặt Lạc Nhĩ trầm xuống vài phần.

Anh hạ thấp giọng, lại hỏi tiếp: “Em từng khóc trước mặt hắn chưa?”

Tôi lắc đầu.

Chuyện này thì chưa.

Tôi chưa bao giờ để bản thân mất bình tĩnh trước mặt anh ấy.

Biểu cảm của Lạc Nhĩ hơi dịu xuống một chút, nhưng vẫn nguy hiểm như cũ.

Anh cúi người xuống, ch.óp mũi gần như chạm vào ch.óp mũi tôi:

“Sau này cũng không được.”

Tôi cứng đờ gật đầu.

Tim đập thình thịch liên hồi.

Không biết là vì sợ hãi hay vì một nguyên nhân nào khác.

Phần bình luận:

【Hừm, không đúng nha.】

【Mau nói với anh ta là cô chỉ khóc trước mặt anh ta, chỉ cười với anh ta đi, sốt ruột c h ế t tôi rồi.】

【Diễn biến này tôi thích quá! Thiên kim giả bị vạn người ghét × đại boss có tính chiếm hữu ngút trời, đẩy thuyền đến c h ế t mất thôi!】

Tôi: “?”

Đẩy cái gì mà đẩy cơ chứ…

Lạc Nhĩ nhận ra ánh mắt của tôi, liền nhìn lên khoảng không.

Giọng điệu không có chút lên xuống:

“Đang nhìn gì vậy?”

Tôi vội thu ánh mắt lại, chuyển chủ đề:

“Không có gì. Anh… anh nghĩ đạo cụ vượt ải sẽ ở đâu?”

Kiều Thư thông minh như vậy, tìm lâu đến thế vẫn không tìm được.

Tôi cũng không cho rằng mình có thể đoán ra nơi giấu nó.

Thay vì đi vòng vèo nhiều như vậy, chi bằng hỏi chính người biết rõ nhất.

Biết đâu anh thật sự sẽ nói ra thì sao.

Lạc Nhĩ lặng lẽ nhìn tôi.

Tùy ý đáp: “Có lẽ ở thư phòng.”

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu.

Anh thật sự nói ra sao?!

Trên mặt Lạc Nhĩ không có biểu cảm dư thừa, chỉ hờ hững nói: “Không khuyên em tự đi. Tôi có thể đi cùng em.”

Tôi khẽ kéo khóe môi, không đáp lời.

Trộm đồ của người ta mà còn đi cùng chính chủ nhân.

Tôi chán sống rồi sao?

Lạc Nhĩ dường như chỉ thuận miệng nói vậy thôi.

Nói xong, anh tiếp tục dẫn tôi đi về phía trước, bước chân không nhanh không chậm.

Cứ như đang tản bộ trong vườn nhà mình.

À không đúng.

Nơi này vốn chính là nhà anh.

Đầu óc tôi rối bời.

Vậy mà tôi lại dễ dàng moi được thông tin như thế sao?

Anh đang dò xét tôi?

Hay căn bản anh chẳng coi tôi ra gì, cho rằng tôi không dám trộm?