Biết đâu một ngày nào đó lại đột nhiên xuất hiện một chuyện kỳ ảo như thế này.

Khi Lạc Nhĩ dẫn tôi xuất hiện, mọi người đã rời đi gần hết.

Nghĩ lại cũng đúng.

Khó khăn lắm mới tìm được lối thoát.

Còn ai sẽ muốn ở lại nơi địa ngục này nữa chứ.

Bố tôi nhìn thấy tôi, không nhịn được lên tiếng:

“Kiều Dụ! Chúng ta có thể rời khỏi đây rồi, mau qua đây!”

Tôi không đáp.

Chỉ ngẩng đầu nhìn gương mặt góc nghiêng của Lạc Nhĩ.

Nhỏ giọng gọi:

“Lạc Nhĩ.”

“Ừ.”

“Nếu bây giờ em không đi, sau này… còn có thể đi nữa không?”

Anh không lập tức trả lời.

Ánh trăng m á u phủ lên gương mặt anh, khiến khuôn mặt vốn trắng bệch ấy như được nhuộm thêm một lớp sắc đỏ quỷ dị.

Trông vừa ma mị vừa đáng sợ.

Một lúc lâu sau, anh mới lên tiếng.

Giọng rất nhẹ.

“Em đoán xem.”

Phần bình luận:

【Anh đoán xem tôi có đoán không?】

【Cười c h ế t mất, căn bản anh ấy chưa từng định buông tay mà đúng không?】

【Chậc chậc, đúng kiểu nam chính bệnh kiều đỉnh cao. Cố ý cho bé con một khả năng rời đi, chỉ để thử xem cô ấy có thật sự đi hay không.】

【Anh ấy yêu cô ấy quá rồi.】

Sau khi đọc những dòng bình luận đó,

Tôi lại đưa ánh mắt về phía bố mẹ mình.

Bình tĩnh nói: “Khi các người vứt bỏ tôi như ném một món đồ, là anh ấy đã nhặt tôi lên.”

Sắc mặt Kiều Thư vô cùng khó coi.

“Ý em là, vì anh ta mà em muốn vứt bỏ bố mẹ đã nuôi em hơn hai mươi năm sao?”

Tôi hé môi.

Nhưng cổ họng lại như bị thứ gì đó chặn lại.

Phần bình luận lướt qua:

【Lại dùng trò bắt ép đạo đức này nữa, phiền không vậy.】

【Nuôi hơn hai mươi năm? Rõ ràng cuối cùng chính bọn họ là người vứt bỏ cô ấy mà?】

【Thật sự còn mặt mũi nói câu này sao!?】

【Bé con đừng mềm lòng, nhớ lại bọn họ đã đối xử với cô thế nào đi.】

Bị bế nhầm có phải lỗi của tôi không?

Chiếm lấy mười năm đầu đời của Kiều Thư có phải lỗi của tôi không?

Tôi chỉ là bị số phận đưa đẩy đến vị trí đó.

Nhưng tất cả mọi người đều cho rằng tôi là người chủ động bước vào đó.

Tôi vô duyên vô cớ mắc nợ rất nhiều người, rất nhiều chuyện.

Có ai từng nghe nỗi ấm ức của tôi chưa?

Lạc Nhĩ đột nhiên bóp nhẹ lòng bàn tay tôi.

Tôi hoàn hồn, hít sâu một hơi.

Cố gắng dùng giọng bình tĩnh nói: “Là các người vứt bỏ tôi trước. Tôi xuất hiện ở nhà họ Kiều không phải do tôi lựa chọn. Tôi không nợ các người. Bây giờ các người lại muốn tôi quay về, cũng chỉ là vì cuộc hôn nhân thương mại giữa hai nhà mà thôi.”

Sắc mặt bố tôi lập tức tái xanh.

Mẹ tôi bật khóc. Kiều Thư c.ắ.n răng nói: “Mẹ, con đã nói rồi mà, nó là kẻ ăn cây táo rào cây sung*. Dù sao cũng chỉ là người ngoài!”

(*: ngụ ý nói nữ chính là kẻ vô ơn)

Nói xong, ba người không quay đầu lại, bước thẳng ra khỏi cánh cổng trang viên.

Trang viên khôi phục lại sự yên tĩnh.

Lạc Nhĩ cúi đầu nhìn tôi.

“Không hối hận?”

Tôi lắc đầu.

“Không hối hận.”

Lạc Nhĩ im lặng một lúc. Anh đưa tay vén những sợi tóc bị gió thổi rối của tôi ra sau.

“Em không cần lo tôi sẽ chán.”

“Bởi vì em không có vật thay thế.”

Tôi sững người.

Đột nhiên nhận ra anh đang trả lời câu hỏi tôi đã hỏi ngày hôm đó.

Tôi vừa định lên tiếng,

Lạc Nhĩ đã tiếp tục nói:

“Cơ thể của tôi chính là tòa trang viên này. Nói cách khác, em sẽ luôn sống trong cơ thể tôi, cho đến khi c h ế t đi, tôi sẽ trở thành ngôi mộ của em.”

“Bé con, chúng ta sẽ cùng sống cùng c h ế t.”

Nói xong, Lạc Nhĩ đặt chiếc trâm cài áo hình hoa hồng vào tay tôi.

Tôi ngây người.

“Anh chẳng phải nói, lấy được tín vật thì có thể rời đi sao?”

“Ừ.”

“Vậy anh đưa cho em…”

Lạc Nhĩ khẽ cười. “Ý tôi là, em muốn đi lúc nào thì đi lúc đó.”

“Tôi nuôi nhốt em, không phải giam cầm em.”

Phần bình luận:

【Sự chiếm hữu thật sự, chính là trao cho cô ấy tự do, rồi cô ấy lựa chọn ở lại.】

Tôi siết c.h.ặ.t chiếc trâm hoa hồng trong tay.

Trong l.ồ.ng n g ự c đột nhiên dâng lên một cảm xúc phức tạp hơn cả thích.

Rất căng đầy.

Trong hai mươi năm đầu đời của tôi,

Không có thứ gì thật sự thuộc về tôi.

Nhưng bây giờ, anh đã xuất hiện.

Lạc Nhĩ cúi đầu, nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Tôi chỉ muốn em biết, em ở lại không phải vì em không thể rời đi.”

“Mà là vì em không muốn đi.”

Chóp mũi Lạc Nhĩ khẽ lướt qua gò má tôi.

Giọng nói thấp đến mức gần như không thể nghe thấy:

“Kiều Dụ, cảm ơn em vì đã bằng lòng ở lại, cùng tôi trải qua một đời dài đằng đẵng và tẻ nhạt.”

Toàn văn hoàn

GIỚI THIỆU TRUYỆN:  Mạnh Bà Gả Nhầm Lang Quân

Sau tám trăm năm nấu canh bên cầu Nại Hà, ta chán rồi, bèn lén lên nhân gian gả cho người ta.

Một năm sau, bạch nguyệt quang của phu quân bị chọn đi canh giữ hoàng lăng cho tiên đế.

Hắn khóc lóc cầu xin ta thay nàng ta.

Ta không đồng ý, hắn liền ép ta uống thu/ ố/ c câm, nhét ta vào quan t/ à/ i tế lễ.

“Phù Dao, Ngọc Trâm nhát gan, nàng thay nàng ấy canh giữ trước vài ngày đi.”

“Đợi sóng gió qua đi, ta sẽ đón nàng về nhà.”

Nhưng khi nắp qu/ a/ n tà/ i khép lại, gió âm bỗng nổi lên dữ dội.

Một tiếng cười khẽ vang sát bên tai ta.

“Mạnh Phù Dao, đây là phu quân mà nàng chọn ở nhân gian đó à?”

“Mắt nhìn người tệ đến mức này, ch.ó ở cầu Nại Hà cũng chê.”