Lái xe suốt một tiếng đồng hồ, gió lạnh bên ngoài cửa sổ cứ vù vù thổi vào mặt làm mắt tôi cay xè.

Nước mắt cứ thế lả chả lăn dài theo khóe mắt, nhưng nhờ vậy mà đầu óc tôi lại tỉnh táo hơn hẳn.

Cố Tường Vi đưa cho tôi tờ khăn giấy rồi cằn nhằn:

“Biết mình bị đau mắt hột mà còn mở cửa sổ cho lắm vào! Mấy người mau đóng lại giùm tao cái!”

“Tao đang lấy cảm xúc mà!” Tôi cãi cố.

“Lấy cái đầu mày ấy! Đừng tưởng tao không biết nhé, năm đó thằng em tao chính vì bị cô bạn gái đá nên mới hậm hực đi du học đấy nhé!”

“Nói mau! Khai thật ra cho tao!” Cố Tường Vi giơ bàn tay lên kẹp c.h.ặ.t lấy cổ tôi dọa dẫm.

Thực ra nó nói chẳng đúng tẹo nào.

Làm sao mà là tôi đá cậu ta được cơ chứ?

“Trước khi yêu nhau, hai đứa đã thỏa thuận rõ ràng rồi mà! Nhỡ sau này nó có gặp cô em nào trẻ trung xinh đẹp hơn thì tao tuyệt đối không can thiệp!”

Tôi lấy điện thoại, mở bức ảnh lưu sâu trong ổ đĩa ra rồi đưa cho Cố Tường Vi xem.

Cố Trạch Ngôn trong ảnh nhìn tuy còn rất trẻ con và non nớt, nhưng cái dáng vẻ lúc hôn người con gái khác thì đúng kiểu... ngấu nghiến gặm nhấm luôn.

Từ sau cái hôm gặp lại cậu ta, dạo này tâm trạng tôi cứ u uất, lúc nào cũng có cảm giác sắp có chuyện chẳng lành xảy ra.

Quả nhiên, vừa mới bước ra khỏi khu nhà đứng chờ đèn đỏ thì tôi bị người ta tông phải.

Không những bị tông trúng mà kẻ đó còn vọt ga chạy trốn mất hút với tốc độ bàn thờ.

Bây giờ một bên chân tôi bị bó bột gãy xương, chỉ đành trố mắt nhìn Cố Tường Vi đẩy Cố Trạch Ngôn đến trước mặt mình.

“A Ly ơi, mày xem có trùng hợp không cơ chứ! Anh trai mày cũng vừa mới bị xe đụng xong, tao phải về ninh mống giò nấu canh cho anh ấy rồi.”

“Tao để thằng em tao ở lại chăm sóc mày nhé, mày muốn đ.á.n.h muốn c.h.ử.i hay sai bảo gì nó cứ tự nhiên!”

Tôi nhếch mép cười nhạt.

Anh trai tôi là một đứa cuồng công nghệ chính hiệu, ra khỏi nhà được đã là kỳ tích rồi chứ đừng nói đến chuyện ra đường bị xe đụng?

Cái tỷ lệ này chắc cũng trúng số độc đắc luôn quá.

Tôi chỉ biết thầm than trong lòng, hai cái con người này vì muốn vờ vịt thả thính nhau mà đến cái trò xui xẻo này cũng đem ra dùng cho bằng được.

“Khụ khụ.”

Một tiếng ho nhẹ kéo tôi rời khỏi đống suy nghĩ miên man.

“Chị uống nước không?”

Khác hẳn với lần gặp trước, Cố Trạch Ngôn hôm nay khoác lên mình bộ vest đen cắt may vô cùng vừa vặn.

Cộng thêm nét mặt lạnh lùng điềm nhiên kia, trông cậu ta tỏa ra cái thần thái “miễn lại gần” rõ mồn một.

“Không uống, cảm ơn.”

Một Cố Trạch Ngôn như thế này làm tôi thấy xa cách đến kỳ lạ.

“Tôi xem qua bệnh án rồi, chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là ổn. Nếu chị thấy cần người chăm sóc thì mỗi ngày đúng 5 giờ chiều tôi sẽ có mặt ở đây.”

“Ngoài ra, cơm trưa và cơm tối tôi sẽ đặt sẵn cho chị. Dù sao nam nữ cũng có biệt, mấy vấn đề sinh hoạt cá nhân tôi không giúp chị giải quyết được, cho nên tôi đã thuê sẵn một người hộ lý cho chị rồi.”

“Cái cô này... năng lực tốt lắm. Chị cứ yên tâm.”

Nam nữ có biệt?

Tôi đâu có ngu đến mức không nhận ra ý tứ muốn phủi sạch quan hệ với tôi trong từng câu từng chữ của Cố Trạch Ngôn.

Thế nhưng điều làm tôi thắc mắc nhất là lần này tôi lại chẳng nghe thấy tiếng lòng của cậu ta nữa.

Chẳng lẽ lần trước nghe thấy chỉ là do tôi tự ảo tưởng ra thôi sao?

Nhưng hôm đó rõ ràng tôi đâu có uống giọt rượu nào đâu.

Tôi nghĩ hoài mà không ra, đúng lúc này thì có tiếng gõ cửa vang lên.

Ngay khoảnh khắc người đó bước vào, tôi ngẩn ngơ cả người.

Cô gái này chính là Trần Thiến – cô gái năm năm trước trong bức ảnh.

Chẳng trách vừa rồi cậu ta lại cố tình chêm thêm một câu “cô ấy rất tốt”.

Cơ mà Cố Trạch Ngôn dạo này phất lên dữ lắm cơ mà, sao người phụ nữ của cậu ta lại phải đi làm công việc hộ lý thế này?

Cái nghề này đâu phải ai muốn làm cũng làm nổi đâu.

Lúc này đây, tôi cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đi suy nghĩ mấy chuyện đó nữa.

Chỉ thấy ánh mắt Trần Thiến hoảng hốt, vành mắt đỏ uất như con thỏ nhỏ.

Cô ấy cố tình rụt rè né tránh Cố Trạch Ngôn nhưng lại bị cậu ta dằn tay kéo ngược lại.

“Anh có chuyện muốn nói rõ với em.”

Cố Trạch Ngôn vừa cất lời thì Trần Thiến đã hất mạnh tay cậu ta ra, tức giận nói:

“Giữa chúng ta chẳng có gì để nói cả! Nếu không còn việc gì khác thì Cố tổng xin mời về cho, tôi sẽ chăm sóc tốt cho cô Tô.”

“Đi ra ngoài!”

Gần như không cho phép từ chối, Cố Trạch Ngôn lôi xông xáo Trần Thiến ra khỏi phòng.

Thật ra tôi chẳng tha thiết gì cái trò nghe lén góc tường đâu, nhưng nghiệt một cái là tôi đang buồn đi vệ sinh muốn xỉu!

Thế là tôi đành nhích từng chút từng chút một ra gần cửa, tính bụng ngồi xe lăn tự mò vào nhà vệ sinh.

Ai ngờ đâu, tiếng thở dốc dồn dập vang lên ngoài cửa lập tức làm tôi khựng lại.