23

​Khi tôi đẩy cửa bước vào, Thẩm Mộ đang ngồi trên ghế sofa, quanh thân anh bao phủ bởi một áp lực thấp cực kỳ nặng nề.

​"Hôm nay sao lại về muộn thế?"

​"Dưới lầu gặp một người bạn, đứng lại trò chuyện vài câu."

​Tôi đặt túi bánh ngọt mang theo lên bàn, quay đầu lại vẫn thấy gương mặt anh tối tăm, u ám, liền cảm thấy có chút kỳ lạ: "Anh làm sao thế?"

​Thẩm Mộ ngước mắt nhìn tôi, giọng điệu mờ mịt có vài phần ủy khuất: "Trò chuyện với Lương Thanh thế nào rồi?"

​"Sao anh biết..."

​Tôi định hỏi sao anh biết được, nhưng rồi lại nghĩ tới cả một đội ngũ người của anh phái đi theo bảo vệ quanh mình, tôi liền thấy không cần thiết phải hỏi nữa.

​Tôi ăn ngay nói thật: "Cậu ta đến tìm tôi, bảo là muốn đưa tôi đi."

​Đáy mắt Thẩm Mộ thoáng qua một tia u ám, tàn nhẫn.

​Tôi vỗ vỗ vai anh, rồi lười biếng tựa cả người vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh, chậm rãi nói: "Nhưng tôi từ chối rồi. Tôi bảo tôi muốn ở lại bên cạnh anh."

​Thẩm Mộ nghe vậy mới khẽ "Ồ" lên một tiếng, áp lực quanh người giảm bớt.

​"Không khen ngợi tôi một câu à?"

​Anh quay mặt đi chỗ khác: "Chuyện này có gì đáng để khen chứ?"

​"Tôi vừa mới ở trước mặt người đàn ông khác bày tỏ lòng trung thành tuyệt đối với anh đấy nhé!" Tôi bất mãn nhéo anh một cái, vờ như đang giận dỗi, "Sao anh có thể dửng dưng không có chút biểu hiện gì như thế hả?"

​Hầu kết Thẩm Mộ khẽ chuyển động. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt mờ mịt, luống cuống. Một lúc lâu sau, anh đứng dậy đi tới bàn làm việc, lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc hộp nhung.

​Mở hộp ra, bên trong là một sợi dây chuyền đính viên đá sapphire xanh biển cỡ đại, vô cùng lộng lẫy.

​Tôi nhìn mà thấy có chút quen mắt: "Đây là sợi dây chuyền trong buổi đấu giá ở Hồng Kông đúng không?"

​"Ừm."

​Tôi phì cười thành tiếng. Sợi dây chuyền này rất đẹp, rất giá trị, nhưng lúc đó Thẩm Mộ đã chi ra tới ba trăm triệu tệ để mua nó. Đêm hôm đó, các tiêu đề báo chí đều giật gân: “Bỏ ba trăm triệu mua dây chuyền, đại gia vung tiền như rác”.

​"Tại sao lúc đó anh lại muốn mua cái này?"

​"Vì em thích màu xanh biển." Anh thấp giọng nói, "Tôi cảm thấy nó rất hợp với em."

​"Cảm ơn anh nhé, ca ca." Tôi ôm lấy cổ anh, khẽ cọ cọ vào má anh, "Buổi đấu giá đó qua hai tháng rồi, sao hôm nay anh mới chịu lấy ra?"

​"Hôm nay em không vui." Giọng anh trầm xuống, "Vốn dĩ tôi định đợi đến sinh nhật em mới tặng, nhưng tôi muốn em ngay lúc này có thể vui vẻ lên."

​"Tôi không vui hồi nào..."

​Tôi chợt nhớ đến lời giận dỗi giả vờ vừa rồi của mình, liền ngậm miệng lại, vừa buồn cười vừa bất lực. Người đàn ông này thật sự không thể phân biệt được đâu là lúc con gái tức giận thật, đâu là lúc họ đang làm nũng, vờ giận mà thôi.

​Tôi khẽ chọc chọc vào má anh: "Tôi không có giận, thật đấy. Nhưng bây giờ nhận được quà tôi vẫn thấy rất vui."

​"Ca ca, tôi thật sự càng ngày càng thích anh rồi."

​Gương mặt Thẩm Mộ ửng hồng. Anh kéo tôi ngồi hẳn lên đùi mình, rồi cẩn thận, nâng niu đặt một nụ hôn lên trán tôi.

24

​Thành thật mà nói, ngoại trừ lần anh mất kiểm soát ở văn phòng hôm ấy ra, tôi không cảm nhận rõ được căn bệnh của Thẩm Mộ cho lắm.

​Mỗi khi đối mặt với tôi, anh chỉ giống như một người đàn ông bình thường có chút trì độn trong chuyện tình cảm, không mấy thấu hiểu tâm lý con gái mà thôi.

​Thế nhưng, trợ lý của anh cứ hết lần này đến lần khác nhắc nhở tôi, dặn tôi ngàn vạn lần không được kích thích anh.

​Tôi nhịn không được liền hỏi: "Mấy ngày nay tình trạng của anh ấy trở nên tồi tệ hơn à?"

​"Không có." Anh trợ lý lí nhí đáp, "Cảm xúc của tiên sinh thực ra đã tốt hơn rất nhiều, buổi tối cũng không cần phải dùng đến t.h.u.ố.c ngủ nữa."

​"Vậy tại sao anh cứ luôn cằn nhằn bên tai tôi thế?"

​"Tiên sinh trở nên tốt hơn là vì có cô ở gần bên. Nếu cô bỗng nhiên chán ghét hay bỏ đi, hậu quả thực sự sẽ vô cùng nghiêm trọng."

​Anh ta khẩn khoản cầu xin tôi: "Tôi không biết cô tiếp cận tiên sinh là vì lý do gì, nhưng xin cô, ngàn vạn lần đừng tùy tiện rời bỏ anh ấy. Tiên sinh thực sự sẽ phát điên mất."

​Và còn có thể sẽ c.h.ế.t nữa. Tôi thầm bổ sung một câu trong lòng.

​Tôi vỗ vỗ vai anh ta: "Yên tâm đi, tôi còn xót xa cho anh ấy hơn cả anh đấy."

​Tôi không phải đấng cứu thế, càng không phải bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp. Tôi chỉ có thể cố gắng hết sức mình để Thẩm Mộ không phải chịu nhiều đau khổ đến vậy.

​Tôi muốn anh có thể sống vui vẻ hơn một chút. Chỉ cần tâm trạng tốt lên, những phương diện khác tự khắc sẽ không thể tệ đi được.

25

​Khi bố của Thẩm Mộ chủ động tìm đến, tôi không khỏi có chút kinh ngạc. Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên tôi nghe nói về người nhà của anh.

​Ông ấy đến từ Kinh Thị, cũng diện complet giày da chỉnh tề, sở hữu gương mặt có nhiều nét tương đồng với Thẩm Mộ, nhưng khí chất tỏa ra lại hoàn toàn khác biệt. Sự âm trầm, quỷ dị của ông ta khiến tôi cảm thấy rợn người.

​Vừa mới gặp mặt, ông ta đã nói thẳng thừng vào chuyện:

​"Cố tiểu thư, tôi hy vọng cô rời xa con trai tôi."

​Lời này khiến tôi hơi ngớ người. Tôi cầm chén trà lên nhấp một ngụm, tâm bình khí hòa hỏi ngược lại: "Vậy ngài có thể cho tôi bao nhiêu tiền?"

​"Hai trăm triệu tệ, đủ để gia đình cô vượt qua cuộc khủng hoảng lần này."

​Tôi thoáng khựng lại... Thực ra tôi còn chẳng biết nhà mình đang gặp khủng hoảng.

​Bất động thanh sắc đ.á.n.h giá ông ta một lát, tôi quyết đoán ra giá:

​"Chúng tôi là chân ái, phải thêm tiền chứ. Thẩm Mộ mua cho tôi một sợi dây chuyền đã mất ba trăm triệu rồi, mức giá này của ngài chưa đủ để làm tôi d.a.o động đâu."

​Ông ta bật cười chế giễu, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy châm biếm:

​"Cô tưởng ở bên cạnh nó là chuyện tốt lành gì sao?"

​"Gần đây cô không liên lạc với mấy gã bạn trai cũ đúng không? Đi mà dò hỏi thử xem, giờ tụi nó còn sống được mấy đứa?"

​"Còn có gã Lương Thanh kia nữa, cô tưởng Thẩm Mộ sẽ buông tha cho hắn ta chắc?"

​"Ngay cả anh trai cô, cô nghĩ có quan hệ huyết thống thì sẽ bình an vô sự sao? Tôi nói cho cô biết, Thẩm Mộ vẫn sẽ ra tay với cậu ta như thường thôi."

​"Tình yêu của cô và nó thật vĩ đại làm sao, người chịu tai ương toàn là những kẻ xung quanh, còn bản thân cô thì bị nó che mắt như một con ngốc, chẳng hay biết gì cả. Cô không thấy nực cười à?"

​Tôi nhíu c.h.ặ.t lông mày, trong ánh mắt dâng lên một tầng chán ghét rõ rệt:

​"Tôi tin Thẩm Mộ. Anh ấy không phải loại người như vậy."

​"Có phải hay không, cô cứ đi tra thử là biết ngay chứ gì?"

​Ông ta nở nụ cười đầy tự tin:

​"Người ta chẳng bảo con nhà tông không giống lông cũng giống cánh sao? Năm đó tôi dùng thủ đoạn gì trên người mẹ nó, nó tuyệt đối sẽ bắt chước nguyên xi rồi áp dụng lên người cô, cô có tin không?"

26

​"Vậy hiện tại chắc Lệnh phu nhân không còn ở bên cạnh ngài nữa rồi nhỉ?"

​"Không, hoàn toàn ngược lại, hiện tại chúng tôi sống vô cùng hạnh phúc." Ông ta bật cười, thần sắc tràn đầy đắc ý: "Bà ấy không trốn thoát được, đành phải nhận mệnh, bà ấy còn người nhà đang sống sờ sờ ra đó, làm sao nỡ vứt bỏ tất cả để bỏ trốn chứ. Bây giờ bà ấy rất ngoan, rất nghe lời, ngày nào cũng ở nhà đợi tôi... Mềm mại, ôn hòa, bị c.h.ặ.t đứt mọi móng vuốt và gai góc, bị thuần hóa đến mức chỉ biết dựa dẫm vào tôi, phục tùng như một chú chim nhỏ trong l.ồ.ng."

​Tôi giật mình bừng tỉnh.

​Hóa ra vừa rồi chỉ là một giấc mơ.

​Tiếng gió bắc rít lên từng hồi, đập bần bật vào cửa kính pha lê đ.á.n.h tan cơn thẫn thờ của tôi. Lúc này tôi mới hậu tri hậu giác nhận ra sau lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Đời này tôi chưa từng gặp qua kẻ nào đáng ghét như bố của Thẩm Mộ. Cứ nghĩ đến cái lý luận "thuần hóa" đầy tự mãn của ông ta là tôi lại thấy ghê tởm đến buồn nôn.

​Bây giờ vẫn là buổi chiều, tôi đã ngủ một giấc trưa dài gần ba tiếng đồng hồ.

​Mở điện thoại lên, trên màn hình hiển thị rõ mười sáu cuộc gọi nhỡ từ Thẩm Mộ. Tôi vội vàng gọi lại, còn chưa kịp mở lời thì đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói vừa hoảng loạn vừa dồn dập của anh cắt ngang:

​"Tại sao em không nghe điện thoại của tôi?"

​"Em đã gặp ông ta rồi đúng không? Ông ta đã nói những gì với em?"

​"Có phải em không cần tôi nữa rồi không? Em muốn rời đi, muốn hủy hôn, muốn chia tay với tôi đúng không?"

​"Đừng đoán mò nữa." Tôi bất lực ngắt lời anh, "Tôi không có ý đó. Không nghe điện thoại là vì tôi lỡ ngủ quên mất thôi, anh đừng nghĩ ngợi lung tung."

​Thẩm Mộ im lặng, tiếng thở của anh có chút nặng nề. Một lúc lâu sau, anh mới dùng giọng điệu tủi thân vô cùng mà nói với tôi:

​"Uyển Uyển, tôi sợ lắm."

​Giọng nói ấy quá đỗi sầu t.h.ả.m và đáng thương, khiến lòng trắc ẩn trong tôi lại dâng lên ngập tràn.

​"Không sợ nhé!" Tôi khẽ thở dài, "Dù ông ta có là bố anh đi chăng nữa, thì đối với tôi, ông ta cũng chỉ là một người xa lạ mà thôi. Tôi vẫn tin tưởng anh hơn, anh có hiểu không?"

​Thẩm Mộ không trả lời câu hỏi của tôi, anh chỉ khẽ thì thầm bằng chất giọng rất nhẹ:

​"Uyển Uyển, tôi muốn gặp em."

5 - Mộ Sắc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia